Tháng sáu hối hả đi qua
2017-06-29 01:35
Tác giả:
Mỗi khi tháng sáu về là phượng lại bừng hoa cháy đỏ đến tận cuối trời, bầu trời ngợp đầy nắng gió và râm ran sau từng tán lá. Phố xá rạo rực, tiếng ve ồn ào mà lòng người thì bâng khuâng bởi vì tháng sáu đến và đi nhanh quá. Tháng sáu đi qua hối hả...
Tháng sáu có ngày hạ chí, đêm nóng như ngày mà ngày thì lại dài lê thê. Nắng như thiêu đốt con đường bỏng rát bao bàn chân đang bước vội, mưa bất chợt ùa về dữ dội làm khàn thêm cả tiếng ve ngân. Qua ô cửa nhỏ ta vô tình bắt gặp những nỗi buồn dịu nhẹ còn vương vương trên đôi mắt của cô bé học trò cuối cấp bên trang sách mùa thi. Trước mặt cô bé học trò ấy là một khoảng trời hoa mộng với bao ước mơ khát vọng. Là những nhớ thương mong ngóng bước chân ai đó trong mùa hạ dặt dìu. Tuổi thanh xuân và những kỉ niệm sẽ chẳng có khi nào còn gặp lại, tháng sáu độc bước lang thang là những tiếng thở dài.
Thỉnh thoảng trời đổ xuống những cơn mưa rào bất chợt làm cho những cuộc chia tay tuổi học trò càng thêm bịn rịn. Ai mà không nhận ra tháng sáu là quãng thời gian đẹp và đáng trân trọng nhất của cuộc đời mình. Bao cảm xúc ngọt ngào nồng nàn dưới nắng sẽ là hành trang kỉ niệm của mỗi chúng ta khi đi qua một thời áo trắng.
Tháng sáu ấy, tháng sáu nắng, tháng sáu mưa. Mỗi cơn mưa vô tình ngang qua cũng lay thức những rung động đầu tiên hồn nhiên đến thơ dại. Đi qua mỗi con đường, ngắm những ngọn đèn đêm sẽ thấy tháng sáu càng luyến lưu trong kí ức bao học trò. Tháng sáu khắc khoải, trăn trở bên trang sách. Tháng sáu làm khờ khạo bao câu thơ, khiến con tim ai biết rung lên từng nhịp.

Dưới con đường học trò được phủ đầy sắc đỏ của nồng nàn hoa phượng, bao bàn chân sẽ lại nối tiếp những bàn chân. Bên trang giáo án của thầy cô là những tiếng cười trong veo của bè bạn đang tiếp sức cho em trên con đường quen thuộc ấy. Kể sao hết những con đường mang tên tháng sáu bao la, khi nơi em bắt đầu là nơi anh đi qua.
Mỗi khi tháng sáu chuẩn bị xa dần là một mùa thi nữa cũng sắp đi qua. Tháng sáu bồi hồi viết lên từng lời thơ nốt nhạc. Mới thoảng qua thôi mà tất cả đã trở thành kỉ niệm. Lắng nghe trong âm thanh tháng sáu, trong từng tiếng gió tiếng mưa vẫn đang thấy tháng sáu còn nóng hổi làm “chín dần bao dự định”. Mỗi dự định như những khát khao cháy bỏng vươn tận trời xa. Day dứt nghẹn ngào khi đi qua tháng sáu bao la. Mùa thi sắp qua, tháng sáu cũng sắp rời xa, hỏi rằng có còn ai bâng khuâng khi nhìn thấy cành phượng vĩ.
Tháng sáu ơi! Mùa thi đang chở sách vở và tiếng ve vào những khoảng trời riêng trong kí ức mỗi người. Bao thế hệ tiếp bước nhau bên trang sách học trò. Tiếng trống trường trốn vào một kỳ ngủ vùi sau những ngày vất vả. Trên từng vòm lá, sau những chùm phượng hồng còn sót lại là một khoảng trời xanh rất xanh. Tháng sáu nồng nàn nhưng cũng rất đỗi mong manh. Bàn chân nâng bước bàn chân, tháng sáu nghẹn ngào và tự hào “nơi gặp gỡ của những gì nối tiếp”. Gói ghém yêu thương bàng bạc màu bụi phấn, tan trong chiều chỉ còn là tháng sáu bâng khuâng.
© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.






