Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chấp nhận yêu xa là chấp nhận cả cô đơn và tổn thương

2019-09-24 01:05

Tác giả: Yết Ngôn Giọng đọc: Titi

Trong tình yêu, ngại nhất đó chính là yêu xa. Bởi chúng ta luôn lo sợ "xa mặt cách lòng". Thế nên người ta mới nói khi chấp nhận yêu xa, tức là đã chấp nhận cả cô đơn và tổn thương.

Lặng lẽ ngồi nơi góc phòng, tôi miên man theo điệu nhạc một bài hát rất cũ, bài hát mà ngày xưa tôi vẫn thường cùng anh nghe chung. Ngày xưa, tôi thường lẳng lặng tựa đầu vào vai anh, anh lặng lẽ choàng nhẹ vai tôi, cả hai cùng kể cho nhau nghe về một ngày dài học tập và làm việc, quá đỗi yên bình.

Đêm nay, vẫn giai điệu thân quen đến ngột ngạt trong căn phòng lạnh lẽo, vẫn bài hát xưa cũ, nhưng chỉ còn lại một mình, anh đi rồi, rời xa tôi rồi, cũng đã qua ba năm rồi. Thời gian thật tàn nhẫn, kí ức thật tàn nhẫn, và anh cũng thật tàn nhẫn, khi đã vô tình rời khỏi cuộc sống của tôi, rời bỏ đi cuộc tình của chúng tôi đến với một nơi xa thật xa mà tôi chẳng bao giờ với tay chạm đến được.

Đối với một người con gái, yêu xa ngay từ đầu đã là một thử thách rất lớn, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ, đủ niềm tin để chờ đợi một người ở khoảng cách hơn cả nửa vòng trái đất. Nói đúng hơn, yêu xa đối với các cặp đôi như là một dạng đặt cược đầy liều lĩnh, nếu trải qua chừng ấy năm xa nhau, chừng ấy khoảng cách không thể gần nhau, mà tình cảm vẫn bền chặt vẹn nguyên như thưở ban đầu, thì thật sự quá tốt. Còn nếu ngược lại, yêu thương vì chia xa mà vội vàng thay đổi, vội vàng quên hết tất cả kỉ niệm từng có với nhau, đến với một người mới, thì chỉ nên trách bản thân đã yêu và đặt niềm tin nhầm người mà thôi.

Tôi khi đó đã chọn cách chờ đợi anh, chấp nhận và ủng hộ mọi quyết định của anh dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa. Đổi lại việc chấp nhận cho anh rời xa là những chuỗi ngày nhớ nhung đến khắc khoải, là những ngày cô đơn nối tiếp cô đơn, liên lạc thưa dần thưa dần từng ngày, các cuộc gọi hỏi thăm hay tin nhắn chúc ngủ ngon cũng không còn đều đặn vì lý do bận bịu. Tôi ngậm ngùi chấp nhận, chọn cách tiếp tục đặt niềm tin nơi người tôi thương, cố che giấu đi sự nhớ nhung vào trong từng tiếng nấc nghẹn ngào. Người ta nói yêu xa bắt buộc phải có một trái tim thật sự sắt đá, một ý chí thật sự kiên cường, không phải chỉ để tiếp thêm dũng khí cho bản thân chờ đợi đến cùng, mà còn là để tự an ủi bản thân trong những ngày buồn bã vì vắng bóng một người.

Yêu xa cơ bản là không có bất kì sự cam đoan nào cho một sự "không thay đổi", khoảng cách xa như vậy, lại còn không gặp nhau thường xuyên, thử hỏi cảm giác yêu thương có dần dần bị phai nhạt hay không?

Tôi nhận được tin nhắn gần đây nhất của anh là khoảng 3 năm về trước, suốt một khoảng thời gian dài anh mới lại dành một tin nhắn cho tôi, nhưng không ngờ đó lại là tin nhắn cuối cùng, kết thúc chừng ấy năm một cuộc tình, với nội dung là muốn chia tay. Tôi không nhắn nhiều, chỉ nói là chấp nhận rồi tự cười bản thân vì đã ngốc nghếch tin tưởng anh quá nhiều, đặt tình cảm nơi anh quá nhiều, vì anh mà dừng khoảng trời thanh xuân của tôi trong chừng ấy năm cho việc chờ và đợi, để rồi tổn thương lại phải một mình gánh chịu. Tôi khóc một chút, nhưng lại gạt đi giọt nước mắt rất nhanh, vì kết cục như thế này ngay từ đầu đã là do chính tôi chọn lựa. Trong vòng luẩn quẩn suốt mấy năm qua, đoạn tình cảm giữa tôi và anh rất cần một sự giải thoát nào đấy, và chia tay chính là sự giải thoát tốt nhất dành cho một người như anh, dành cả cho một người như tôi, và cả cuộc tình của đôi ta.

Chắc sẽ lâu lắm tôi mới có thể quên, mới lại có thể mở lòng yêu thêm một ai khác; nhưng chắc chắn sẽ có một ngày tôi quên được, vì mối tình này đã dày vò tôi trong đau đớn quá lâu, đã tổn thương trái tim tôi quá sâu, chẳng có lý do gì để níu kéo kí ức cùng sống trong chừng ấy sự đau khổ thêm một lần nào nữa. Đúng không anh?

© V. Yết Ngôn – blogradio.vn

Trong cuộc đời này, khoảng cách đúng là thứ đáng sợ. Bởi nó luôn khiến cho con người ta cảm thấy hoài nghi về tình cảm của đối phương. Và có lẽ vì thế, mà nhiều người nghĩ yêu xa sẽ chẳng thể nào mang lại cái kết hạnh phúc.

Chấp nhận yêu xa là chấp nhận cả cô đơn và tổn thương

Có rất nhiều người chia tay vì khoảng cách, nhưng cũng có rất nhiều người vững tin vào tình cảm của mình và đối phương. Cho nên chẳng quan trọng là bạn yêu một người ở ngay thành phố mình sống, hay đang yêu một người cách xa bạn đến hàng ngàn kilomet. Chỉ cần có đủ niềm tin và chân tình, thì chắc chắn tình yêu ấy rồi cũng sẽ nở hoa. Và với những người yêu xa, rồi cũng sẽ tìm về bên nhau.

Yêu xa cô đơn lắm phải không anh?

Ta thức dậy ở 2 đất nước khác nhau, tưởng như liên quan mà lại thật xa lạ. Ta vẫn có những sinh hoạt hằng ngày giống như khi anh còn ở nhà, em vẫn lén bật Facebook trong giờ làm để chat với anh, vẫn kể cho anh hoạt động thường nhật em vẫn làm, vẫn nhắn tin chúc nhau ngủ ngon vào mỗi tối. Nhưng chỉ có thế thôi, và chỉ có thế thôi thì không đủ. Anh biết đấy, ta không còn ở cái tuổi rung động nhờ những message, icon, cuộc gọi,… ta biết thế nào là cô đơn trong chính cuộc tình của mình.

Anh biết không, sẽ có một ngày mà khi em giận dỗi, chẳng có ai đến tìm mọi cách làm hòa, cũng chẳng còn ai lo mua thuốc cho em mỗi lần em ốm. Em sẽ phải mở danh bạ để tìm xem phải gọi ai khi hỏng xe giữa đường vì số điện thoại em lưu trong phím tắt đang cách xa cả nửa ngày bay. Anh biết đấy, chúng ta không thực dụng đến nỗi phải dựa dẫm vào nhau đến từng hơi thở, nhưng ta biết thế nào là cô đơn khi những những điều vốn có người san sẻ giờ phải tự sẻ chia một mình.

Anh biết không, sẽ có một ngày mà em đi qua những nơi mình từng cùng nhau đến, sẽ nhìn thấy cặp đôi mãi không kết thúc những câu chuyện của mình ở góc trong cùng một quán cafe, sẽ nhìn thấy chàng trai tỉ mỉ lau đôi đũa cho bạn gái mình trong quán ăn. Chúng ta cũng có đủ những cử chỉ, đủ những yêu thương, nhưng sẽ cô đơn biết mấy nếu như không phải là nó đang diễn ra mà là đã diễn ra hoặc là rồi sẽ diễn ra khi anh trở lại. Anh biết đấy, khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khoảnh khắc hiện tại, chứ đâu phải là quá khứ hay sự tưởng tượng trong tương lai, và ta biết thế nào là cô đơn khi không được cùng người mình yêu làm những điều thân thuộc.

Anh biết không, sẽ có một ngày mà bầu trời không có màu xanh lam, mưa đổ trắng xóa cả con phố, em có khát khao được tựa đầu vào vai anh, ngồi cạnh nhau trong quán cafe ấy để than thở những mệt mỏi cuộc sống em gặp phải. Chắc anh cũng biết em khao khát được rong ruổi cùng anh qua mọi ngõ ngách con phố mà những tiếng cười nói cứ mãi không thôi. Anh biết đấy, yêu xa còn cô đơn hơn cả việc chẳng có người mà yêu thương nữa.

Sao bầu trời vẫn không thay màu từ ngày anh đi?

Sao con phố quen vẫn cứ đông đúc dù mình chẳng còn hay lui tới?

Anh không biết sau khi nick của anh không còn sáng đèn, là lúc em kéo ngược lên trên cửa sổ tin nhắn để tự đọc lại tất cả những đoạn chat mình từng chat, để rồi ngủ quên mất từ khi nào. Anh cũng không biết em tắt nick của mình đi để anh yên tâm đi ngủ, rồi lại vào xem tất cả ảnh của anh trong điện thoại. Và sáng hôm sau khi thức dậy, cả hai lại nhìn lên lịch và đếm ngược, lại thêm một ngày nữa bắt đầu, lại gần hơn với ngày về bên nhau.

Chúng ta thật giỏi giấu đi những cảm xúc thật vì lo cho nhau, vì không ai muốn ai biết mình đang nhớ người kia quá nhiều, cũng chẳng ai muốn ai vì thế mà phân tâm, vì thế mà không hoàn thành được những điều mình đang theo đuổi.

Sau cùng thì em nhận ra, bầu trời vẫn luôn đẹp khi nhận được tin nhắn từ anh, cuộc sống vẫn thật vui trong một ngày nhìn em check in rong chơi cùng những người bạn dù chẳng ai biết sau bức ảnh đó có bao nhiêu nỗi niềm, bao buồn vui em luôn dấu kín.

Em cũng sẽ luôn cảm ơn sự cô đơn này, sự cô đơn luôn dày vò em mỗi khi nghĩ đến anh. Nhưng cũng nhờ nỗi cô đơn đó mà em biết được, bản thân em yêu anh nhiều đến thế.

© Đoàn Thị Cần – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Cảm ơn em, đã cho tôi một tình yêu sâu sắc nhất có thể, mà có khi cả đời này phải nhung nhớ, tiếc nuối dù cho sau này “mỗi người một nơi, yên ổn một đời”. Suy cho cùng, thì người nào cần phải gặp trong một đoạn đời nào đó, thì nhất định phải gặp, dù cho gặp rồi, duyên phận chẳng định.

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Thế giới của tôi là những cơn mưa. Tôi phải đi tìm. Một ngày nào đó,chắc chắn rằng tôi sẽ quay trở lại, nơi cơn mưa dịu dàng đầu tiên đã mang em đến bên tôi...

back to top