Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chặng đường tôi lớn

2023-09-24 05:25

Tác giả: Aicii


blogradio.vn - Tôi bây giờ không được tính là yêu đời, nhưng tôi cũng biết thế nào là hạnh phúc. Thay vì mơ mộng trở thành nhà văn như 5 năm trước, tôi của hiện tại mơ ước được sống lặng lẽ với công việc nhân viên văn phòng bình thường, sống trong một căn nhà nhỏ có ban công, nuôi một chú mèo chân ngắn cùng một chú chó Husky vui tính. Chỉ đơn giản thế thôi cũng đủ làm tôi hạnh phúc và ước ao.

***

Ai mà chẳng phải trưởng thành đúng không? Đâu ai có thể mãi mãi là nàng công chúa chàng hoàng tử vĩnh viễn sống dưới đôi cánh của ba và mẹ. Vậy, bạn đã trưởng thành theo cách nào?

Tôi trước nhé, tôi trưởng thành theo một cách chậm rãi.

Tôi là một đứa khá là lì lợm, tôi cứ cứng đầu chống chọi với những nhọc nhằn, và rồi chậm rãi trưởng thành từ bao giờ mà chả ai hay biết. Để rồi một ngày của tuổi 22, tôi gặp lại vài người bạn cũ của tuổi 16, 17. Và họ thốt lên rằng “Dạo này mày khác thế”, “Cuộc sống ổn không mà sao trông đôi mắt cứ man mắc buồn”. Kể từ thời khắc đó, tôi chợt nhận ra, tôi “lỡ” lớn lên mất rồi.

Tôi của những ngày tháng tuổi “teen” trông rất khác bây giờ. Tôi của ngày xưa hoạt bát, thích được làm “thủ lĩnh” của nhóm bạn. Theo tự tôi nhận xét, tôi lúc ấy “nghĩa khí” lắm, tôi cứ ghét là nói, buồn là khóc hay vui là cười thôi. Tôi sẵn sàng vì bảo bọc người bạn “hơi thân” mà quay lưng lại với người chị họ cùng tuổi. Tôi của những năm tháng tuổi trẻ đã ngông nghênh đến thế.

Nhưng tôi lại yêu tôi của ngày xưa rất nhiều. Đó là một cô gái với đôi mắt chứa đầy những đam mê mãnh liệt. Cô gái đó chỉ biết nghĩ về những gì mình yêu thích và yêu nó bằng tất cả những gì cô ấy có. Những khía cạnh tiêu cực hay những khó khăn về cái gọi là tương lai chưa từng làm cô ấy e dè.

Ngày còn thơ bé, cô bé ấy mơ ước trở thành một họa sĩ, dù những bức vẽ của cô ấy trông buồn cười đến đâu, cô vẫn mang nó đi khoe khắp nơi, kì vọng về những lời khen ngợi lẫn động viên. Lớn lên một chút, cô bắt đầu yêu viết truyện, dù những dòng chữ của cô còn non nớt và thiếu đi chút “đời”, cô vẫn chưa hề từ bỏ đam mê.

Tôi cũng thích cả sự hòa đồng đó của cô, cô đối xử gần như nhiệt tình với tất cả mọi người, chưa hề tính toán chi sâu xa. Thậm chí, cô còn chẳng phân biệt được lời thật lòng hay lời khách sáo từ người xung quanh.

Cô gái đó bây giờ đã trưởng thành, và trở thành “Tôi”. Có người nói trưởng thành là một quá trình dài, nhưng với tôi lại không như thế, tôi cảm thấy nó quá nhanh, nhanh đến mức đột ngột.

Tuổi 22, tôi phải đối mặt với cơn bệnh bất chợt của mẹ, người mà tôi tưởng rằng sẽ mãi mãi sau lưng tôi không bao giờ gục ngã. Bỗng dưng tôi nhận ra, mẹ tôi cũng phải già đi, tôi không còn nhớ ni dáng vẻ của bà vào những ngày bà còn trẻ trung xinh đẹp nữa. Bà không thể gắn bó cùng tôi đến cuối cùng của đường đời, rồi cũng sẽ có một ngày ở tương lai, tôi trở thành một người lớn không còn mẹ. Đó chính là cơn ác mộng mà hình như tôi không bao giờ muốn nghĩ đến.

Bỗng một ngày tôi về nhà, trông thấy ba mình với quả đầu vừa cạo trọc. Ba cười và nói với tôi rằng tóc bạc nhiều quá nên ba cạo đi cho khỏe, không cần phải nhổ tóc sâu nữa. Ba tôi, chỉ vừa mới 46 tuổi mà thôi, nhưng ông đã không còn tóc đen nữa rồi. Có lẽ bạn sẽ khó có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc đó, vì chính bản thân tôi cũng cảm thấy có gì đó nghẹn ở nơi cổ họng mình, không thể diễn giải nổi bằng bất kì ngôn ngữ nào cả.

Tuổi 22, tôi ít nói đi sau khi trải qua hội chứng overthinking như nhiều bạn trẻ khác mắc phải. Một thời gian dài tôi không thể trải nghiệm được cảm giác vui sướng như bao người khác, mọi thứ trong mắt tôi chỉ toàn một màu xám xịt. Đó không phải là cảm giác buồn bã khi bạn vừa bị mẹ mắng hay vừa đạt điểm xấu cho các kì kiểm tra. Mà đó là cảm giác mệt mỏi, tôi cảm thấy mệt mỏi trong tất cả mọi thứ, mệt khi phải cố gồng mình đi học, đi chơi, mệt khi phải cố tỏ ra mình bình thường khi nhận được tin rớt môn, hay mệt khi phải xã giao với tất cả mọi người. Thậm chí có lúc, tôi cảm thấy mệt vì bản thân tồn tại.

Cũng ở độ tuổi này, tôi nếm được vị mặn ngọt của tình bạn. Không phải bạn tặng cho ai một bát cơm, họ cũng sẵn lòng trao lại cho bạn một cây kẹo mút. Không phải bạn xem ai là bạn thân, thì người ta cũng xem bạn lại như thế. Những người bạn của tôi cứ thế rời đi, trả lại cho tôi sự thật ê hề rằng vốn dĩ thuở ban đầu họ không xem tôi là bạn. Nói không đau lòng, thì chính là nói dối mất rồi.

Nhưng rồi khi những nhọc nhằn của giai đoạn này qua đi, bạn sẽ lại trở thành bạn, một phiên bản rất khác. Tôi hiện tại là một sinh viên năm cuối, tôi trầm tính hơn, trân trọng những người bạn đã gắng bó cùng mình đoạn đường dài nhiều hơn là chú trọng tìm kiếm những mối quan hệ mới. Có lẽ tôi không tự tin được như tôi của ngày xưa, nhưng ít nhất tôi vẫn vui vẻ và có được những kinh nghiệm sống thiết thực.

Tôi bây giờ không được tính là yêu đời, nhưng tôi cũng biết thế nào là hạnh phúc. Thay vì mơ mộng trở thành nhà văn như 5 năm trước, tôi của hiện tại mơ ước được sống lặng lẽ với công việc nhân viên văn phòng bình thường, sống trong một căn nhà nhỏ có ban công, nuôi một chú mèo chân ngắn cùng một chú chó Husky vui tính. Chỉ đơn giản thế thôi cũng đủ làm tôi hạnh phúc và ước ao.

Còn bạn, bạn trưởng thành theo cách thế nào? Dù theo cách nào, tớ cũng mong các cậu sẽ vượt qua được và hạnh phúc dù ở hiện tại hay tương lai. Mong các cậu vững niềm tin tiếp tục theo đuổi đam mê và hoài bảo. Gửi đến những bạn đọc được những bài viết này ngàn lời chúc tốt đẹp nhất.

© Aicii - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ở Nơi Đó Mong Em Hạnh Phúc l Radio Tâm Sự

Aicii

Hãy yêu bản thân trước khi đòi hỏi thế giới yêu lấy mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

back to top