Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cẩm Tú kỳ bào phần cuối

2014-06-16 19:38

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Mắt tôi chuyển hướng sang cánh cửa đóng im ỉm của buồng tắm, người run lập cập, bất kể thế nào cũng không dám tiến lên thêm một bước. Trên ghế salon còn có một đống xường xám, đều là những hàng mẫu tôi bày ở cửa hàng, chiếc nào cũng được gập lại gọn gàng rồi đặt trên mặt ghế, đủ các sắc màu trông cực kỳ bắt mắt. Song tôi lại thấy chúng vô cùng đáng sợ, tất cả mọi chuyện đều là vì những thứ gợi cảm phong tình này mà ra.

Tôi nuốt nước bọt, cuối cùng cũng đứng dậy được để đi về phía buồng tắm. Cửa không khóa, khẽ đẩy là đã mở ra. Một màu hồng phấn treo giữa không trung, mùi thối xộc vào mũi. Chiếc xường xám màu hồng đó trông không hợp chút nào với tuổi tác của cơ thể đang mặc nó, trên cửa tay còn được thêu một chữ “Lý” thân quen, chính là chiếc xường xám mà tôi đã lấy ở linh đường của Tần Tịnh mang về. Giờ đây nó bao bọc lấy cơ thể người thân duy nhất còn lại của tôi. Tôi nhìn cánh tay đã bắt đầu phân hủy để lộ ra bên ngoài tay áo, chậm rãi nhìn tiếp lên trên, khuôn mặt bà đã đầy những vết bầm đặc trưng của xác chết. Chiếc xường xám đó hơi nhỏ, bà mặc không vừa chút nào, tôi thầm nghĩ, không muốn rơi nước mắt. Cuối cùng bà đã được giải thoát rồi.


Cứ nhìn mãi, nhìn mãi, trong đầu vang lên những tiếng ùng oàng mỗi lúc một nhanh, cảm giác choáng váng dần dần xâm chiếm, cuối cùng nổ bùng một tiếng, dường như sợi dây vẫn giữ cho mình tỉnh táo đột nhiên bị đứt rời, trong chớp mắt cả thế gian đã mất đi ánh sáng…



Người con gái đó cười ngơ ngẩn, tay cầm một chiếc áo xường xám rồi nhìn tôi hỏi: “Trông đẹp không? Có đẹp không?”

Thấy tôi gật đầu, cô ấy càng cười to hơn, tiếng cười ngây thơ đó khiến tôi buồn thương vô hạn. Tôi giữ chặt lấy tay cô ấy:

“Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em nói xem đây là cái gì?”.

“Là áo dài, áo dài cho cô dâu mặc”, cô ấy cầm chiếc xường xám lên rồi ướm trước ngực mình.

“Đây là áo dài xường xám, là xường xám biết không? Đây là xường xám của em may”. Tôi giật lấy tấm kỳ bào, hét vào mặt cô ấy.

Nghe thấy hai chữ xường xám, sắc mặt Tiểu Ảnh trở nên kinh hoàng, cô ấy ôm lấy đầu hét lên: “Tôi không biết, tôi không biết, không có xường xám, không có xường xám! Không phải là tôi làm, thực sự không phải do tôi làm! Tôi không làm mà, không làm mà!”.

Y tá nghe thấy tiếng kêu bèn chạy tới, nhìn thấy bộ dạng điên rồ đó liền giữ vai cô ấy lại rồi khẽ vỗ về: “Không có xường xám! Tiểu Ảnh ngoan, đừng sợ, đừng sợ nhé!”.

Tiểu Ảnh dần dần bình tĩnh lại, nằm xuống giường ngủ thiếp đi. Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Cô y tá chạy theo:

“Đường tiên sinh, tôi biết chắc chắn là anh muốn cô ấy sẽ khá hơn lên, nhưng tình trạng hiện giờ của cô ấy không hề lạc quan một chút nào. Lâu như vậy rồi nhưng cô ấy vẫn chối bỏ tất cả những thứ có thể giúp mình hồi phục, bác sỹ nói trái tim cô ấy đã đóng kín lại rồi. Có lẽ cô ấy sẽ mãi mãi không thể nào khỏi được, hoặc có khá lên được thì cũng cần phải có thời gian, thời gian khá dài đấy, không nóng vội được đâu. Anh cứ làm vậy sẽ khiến cô ấy bị tổn thương, hiện giờ cô ấy đã rất mong manh rồi”.

Tôi đột nhiên ý thức được rằng trong tiềm thức của mình, Tiểu Ảnh cơ bản không muốn bình phục lại. Có lẽ chỉ như vậy thì cô ấy mới có thể sống yên ổn nốt phần đời còn lại, nếu như tỉnh táo, cô ấy làm sao có thể đối mặt với tất cả đây? Cô ấy làm sao có thể gánh vác được đống gông xiềng nặng nề đó? Tôi hít sâu một hơi, trong lòng trào lên một nỗi đau không sao nói được thành lời:

“Tôi muốn cho cô ấy xuất viện để tự mình chăm sóc cô ấy, nhưng có lẽ hiện giờ đối với cô ấy thì việc tỉnh táo lại sẽ càng đau khổ hơn”.

“Vâng...”, cô y tá còn chưa kịp thích ứng với sự thay đổi thái độ đột ngột của tôi, đứng ngẩn ra đó.

Cuối cùng tôi không đón Tiểu Ảnh về nhà, vì cô ấy phát bệnh đứt quãng. Trong suốt hai năm, bệnh tình của cô ấy không có dấu hiệu biến chuyển khá hơn, tôi nghĩ có lẽ cô ấy sẽ mãi mãi như vậy cho đến cuối đời.

...
Tác giả: Chu Nghiệp Á

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Mèo Mun

Kỹ thuật: Nhím xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top