Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sai lầm lớn nhất đời ( Người yêu hoàn mỹ, phần 44 )

2014-06-13 16:53

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Người ấy, sẽ vào lúc bộn bề công việc, bể đầu sứt trán không cách nào phân thân nhất, gọi điện cho cô nhắc nhở rằng: trong bếp có canh gừng đường đỏ, mấy ngày này nhớ uống, nếu không bụng sẽ đau.Người ấy, sẽ vào lúc buổi sáng khi cô vội vàng mặc áo sơ mi, tay cầm áo khoác bước ra cửa chính, kéo cô quay trở về, tay đan tay mặc vào cho cô chiếc áo lông, khẽ gõ đầu trách mắng: đừng tưởng mình lợi hại, thân thể con gái làm sao chịu lạnh.Người ấy, sẽ vào lúc nghe được những lời nói thoáng qua trong bữa tiệc rằng “Tịch tiểu thư đã từng bị anh mình từ chối thật mất mặt”, kéo tay cô bước tới sàn nhảy, dịu dàng nhảy cùng cô một điệu Waltz thật chậm rãi đưa tình, cuối khúc nhảy còn mỉm cười cúi đầu hôn cô, vô hình xóa đi những lời đồn đại đó.Trên đường trở về, Tịch Hướng Vãn đã hoàn toàn hiểu rõ. Cô không nên để anh rời đi, không nên để bi kịch của ba tái diễn thêm lần nữa. Thả lỏng tâm tình, đất trời cũng tự nhiên rộng mở.

Hai ngày nay Tịch Hướng Vãn vẫn luôn ở tại một nhà nghỉ trong thôn nhỏ, cô muốn ở bên cạnh ba thêm vài ngày nữa. Mỗi buổi sáng lúc đứng trước mộ ba, lấy khăn tay ra lau những giọt sương vương trên tấm bia đá, cô thường nghĩ tới những chuyện mình đã làm mấy năm qua, không nhịn được ngồi cười khổ.


Những lời nói với Đường Thần Duệ trước kia vẫn còn thoang thoảng bên tai, có ai biết được, giấc mộng ngày bé của cô là trở thành cô giáo giống như ba vậy, nhưng vụ mất tích của người năm ấy giống như một vết thương đau đớn nhất trong suốt cuộc đời, khiến cô chợt hiểu ra tầm quan trọng của việc tìm kiếm chân tướng sự thật. Từ đó cuộc sống cứ thế rời bỏ quỹ đạo vốn có của nó, cô không thi vào trường sư phạm mà vào trường cảnh sát, cô không muốn trở thành một cô giáo dịu dàng nữa, cô muốn thân thủ của mình thật mạnh mẽ.Mỗi lần vùi đầu trong phòng tài liệu sưu tầm nghiên cứu những thứ có liên quan đến vụ mất tích năm ấy, lòng cô đều rất tĩnh lặng, giống như đến chỗ không người, nơi đó cô không thể mộng mơ, vì một khi nằm mơ thì ta sẽ chết. Người ta vẫn hay nói cha và con gái liền tâm, bởi vì trong dự cảm tối tăm đã sớm đoán được kết cục của câu chuyện này, cho nên lúc tìm kiếm mới vô cùng đau đớn. Bây giờ nghĩ lại, những năm đó rốt cuộc đã trôi qua ra sao, Hướng Vãn cũng không còn nhớ nổi.



Ngồi trên bờ cát nơi biển rộng, nhìn ngọn núi hùng vĩ hòa cùng biển khơi xa xăm, Tịch Hướng Vãn rốt cuộc cũng hiểu rõ một điều.Biết trân trọng người trước mắt, mới là điều quan trọng nhất.Đường Thần Duệ đáng giá được như thế.

Người ấy, sẽ vào lúc bộn bề công việc, bể đầu sứt trán không cách nào phân thân nhất, gọi điện cho cô nhắc nhở rằng: trong bếp có canh gừng đường đỏ, mấy ngày này nhớ uống, nếu không bụng sẽ đau.

Người ấy, sẽ vào lúc buổi sáng khi cô vội vàng mặc áo sơ mi, tay cầm áo khoác bước ra cửa chính, kéo cô quay trở về, tay đan tay mặc vào cho cô chiếc áo lông, khẽ gõ đầu trách mắng: đừng tưởng mình lợi hại, thân thể con gái làm sao chịu lạnh.

Người ấy, sẽ vào lúc nghe được những lời nói thoáng qua trong bữa tiệc rằng “Tịch tiểu thư đã từng bị anh mình từ chối thật mất mặt”, kéo tay cô bước tới sàn nhảy, dịu dàng nhảy cùng cô một điệu Waltz thật chậm rãi đưa tình, cuối khúc nhảy còn mỉm cười cúi đầu hôn cô, vô hình xóa đi những lời đồn đại đó.

Trên đường trở về, Tịch Hướng Vãn đã hoàn toàn hiểu rõ. Cô không nên để anh rời đi, không nên để bi kịch của ba tái diễn thêm lần nữa. Thả lỏng tâm tình, đất trời cũng tự nhiên rộng mở.


Lúc quay trở lại có đi ngang qua mấy cửa hàng sách định mua thêm vài tờ tạp chí, tin tức về chuyến đi Hongkong của Đường Thần Duệ đột nhiên hiện ra trước mắt cô. Dáng vẻ lãnh đạm thường ngày của anh trông đã rất đẹp rồi, dưới góc độ mà những nhiếp ảnh gia lựa chọn thì hiệu quả càng khó lường hơn. Nhịn không được lấy điện thoại di động ra gọi cho anh một cú điện thoại.Cầm di động nghe thấy tiếng nói trong hộp thư thoại vang lên, Hướng Vãn thở dài, có chút bất đắc dĩ và thất vọng, đành cúp máy.

Cho đến hôm nay cô mới hiểu được rằng, người giống như Đường Thần Duệ, bình thường sẽ không quản giáo cô, nhưng một khi nổi giận lên đến cùng vẫn có chút thái độ cậu chủ. Giống như bây giờ vậy, đến hôm nay rồi vẫn không chịu nhận điện thoại của cô. . . . . .

(...)

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandan

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn




 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top