Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sai lầm lớn nhất đời ( Người yêu hoàn mỹ, phần 44 )

2014-06-13 16:53

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Người ấy, sẽ vào lúc bộn bề công việc, bể đầu sứt trán không cách nào phân thân nhất, gọi điện cho cô nhắc nhở rằng: trong bếp có canh gừng đường đỏ, mấy ngày này nhớ uống, nếu không bụng sẽ đau.Người ấy, sẽ vào lúc buổi sáng khi cô vội vàng mặc áo sơ mi, tay cầm áo khoác bước ra cửa chính, kéo cô quay trở về, tay đan tay mặc vào cho cô chiếc áo lông, khẽ gõ đầu trách mắng: đừng tưởng mình lợi hại, thân thể con gái làm sao chịu lạnh.Người ấy, sẽ vào lúc nghe được những lời nói thoáng qua trong bữa tiệc rằng “Tịch tiểu thư đã từng bị anh mình từ chối thật mất mặt”, kéo tay cô bước tới sàn nhảy, dịu dàng nhảy cùng cô một điệu Waltz thật chậm rãi đưa tình, cuối khúc nhảy còn mỉm cười cúi đầu hôn cô, vô hình xóa đi những lời đồn đại đó.Trên đường trở về, Tịch Hướng Vãn đã hoàn toàn hiểu rõ. Cô không nên để anh rời đi, không nên để bi kịch của ba tái diễn thêm lần nữa. Thả lỏng tâm tình, đất trời cũng tự nhiên rộng mở.

Hai ngày nay Tịch Hướng Vãn vẫn luôn ở tại một nhà nghỉ trong thôn nhỏ, cô muốn ở bên cạnh ba thêm vài ngày nữa. Mỗi buổi sáng lúc đứng trước mộ ba, lấy khăn tay ra lau những giọt sương vương trên tấm bia đá, cô thường nghĩ tới những chuyện mình đã làm mấy năm qua, không nhịn được ngồi cười khổ.


Những lời nói với Đường Thần Duệ trước kia vẫn còn thoang thoảng bên tai, có ai biết được, giấc mộng ngày bé của cô là trở thành cô giáo giống như ba vậy, nhưng vụ mất tích của người năm ấy giống như một vết thương đau đớn nhất trong suốt cuộc đời, khiến cô chợt hiểu ra tầm quan trọng của việc tìm kiếm chân tướng sự thật. Từ đó cuộc sống cứ thế rời bỏ quỹ đạo vốn có của nó, cô không thi vào trường sư phạm mà vào trường cảnh sát, cô không muốn trở thành một cô giáo dịu dàng nữa, cô muốn thân thủ của mình thật mạnh mẽ.Mỗi lần vùi đầu trong phòng tài liệu sưu tầm nghiên cứu những thứ có liên quan đến vụ mất tích năm ấy, lòng cô đều rất tĩnh lặng, giống như đến chỗ không người, nơi đó cô không thể mộng mơ, vì một khi nằm mơ thì ta sẽ chết. Người ta vẫn hay nói cha và con gái liền tâm, bởi vì trong dự cảm tối tăm đã sớm đoán được kết cục của câu chuyện này, cho nên lúc tìm kiếm mới vô cùng đau đớn. Bây giờ nghĩ lại, những năm đó rốt cuộc đã trôi qua ra sao, Hướng Vãn cũng không còn nhớ nổi.



Ngồi trên bờ cát nơi biển rộng, nhìn ngọn núi hùng vĩ hòa cùng biển khơi xa xăm, Tịch Hướng Vãn rốt cuộc cũng hiểu rõ một điều.Biết trân trọng người trước mắt, mới là điều quan trọng nhất.Đường Thần Duệ đáng giá được như thế.

Người ấy, sẽ vào lúc bộn bề công việc, bể đầu sứt trán không cách nào phân thân nhất, gọi điện cho cô nhắc nhở rằng: trong bếp có canh gừng đường đỏ, mấy ngày này nhớ uống, nếu không bụng sẽ đau.

Người ấy, sẽ vào lúc buổi sáng khi cô vội vàng mặc áo sơ mi, tay cầm áo khoác bước ra cửa chính, kéo cô quay trở về, tay đan tay mặc vào cho cô chiếc áo lông, khẽ gõ đầu trách mắng: đừng tưởng mình lợi hại, thân thể con gái làm sao chịu lạnh.

Người ấy, sẽ vào lúc nghe được những lời nói thoáng qua trong bữa tiệc rằng “Tịch tiểu thư đã từng bị anh mình từ chối thật mất mặt”, kéo tay cô bước tới sàn nhảy, dịu dàng nhảy cùng cô một điệu Waltz thật chậm rãi đưa tình, cuối khúc nhảy còn mỉm cười cúi đầu hôn cô, vô hình xóa đi những lời đồn đại đó.

Trên đường trở về, Tịch Hướng Vãn đã hoàn toàn hiểu rõ. Cô không nên để anh rời đi, không nên để bi kịch của ba tái diễn thêm lần nữa. Thả lỏng tâm tình, đất trời cũng tự nhiên rộng mở.


Lúc quay trở lại có đi ngang qua mấy cửa hàng sách định mua thêm vài tờ tạp chí, tin tức về chuyến đi Hongkong của Đường Thần Duệ đột nhiên hiện ra trước mắt cô. Dáng vẻ lãnh đạm thường ngày của anh trông đã rất đẹp rồi, dưới góc độ mà những nhiếp ảnh gia lựa chọn thì hiệu quả càng khó lường hơn. Nhịn không được lấy điện thoại di động ra gọi cho anh một cú điện thoại.Cầm di động nghe thấy tiếng nói trong hộp thư thoại vang lên, Hướng Vãn thở dài, có chút bất đắc dĩ và thất vọng, đành cúp máy.

Cho đến hôm nay cô mới hiểu được rằng, người giống như Đường Thần Duệ, bình thường sẽ không quản giáo cô, nhưng một khi nổi giận lên đến cùng vẫn có chút thái độ cậu chủ. Giống như bây giờ vậy, đến hôm nay rồi vẫn không chịu nhận điện thoại của cô. . . . . .

(...)

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandan

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn




 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top