Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thê_phần 2

2014-06-11 16:48

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Triều Triệt đương nhiên biết Lục Vân, thiên kim tiểu thư của Tái Bắc đại tướng quân, là một giai nhân có tiếng, là thanh mai trúc mã của Sở Diệp. Hai năm trước cùng Sở Diệp từ Tái Bắc về triều. Triều Triệt thầm nghĩ, thảo nào Sở Diệp lại đưa người vào trong thư phòng che chở, hóa ra người kia mới là báu vật của hắn, mà người xấu chia uyên rẽ thúy lại chính là nàng.Nhưng nếu đã làm người xấu, đương nhiên phải xấu triệt để.

"Vết thương của vương gia đã đỡ nhiều chưa?" Lão nô bộc hầu hạ Sở Diệp cả đời quan tâm hỏi.


"Không sao."

Lão nô nói: "Sao lúc nãy vương gia không để công chúa vào nhìn tiểu thư Lục Vân, đằng nào thì sau này Vương gia cũng phải cưới Lục tiểu thư..."

"Sau này ta không cưới ai vào cửa nữa." Sở Diệp đột nhiên nói. "Nữ chủ nhân, một người là đủ rồi."

Lão nô ngẩn người, rồi thở dài nói: "Hôm nay Vương gia làm như vậy là để diễn cho người ta xem, nhưng nếu ở trong phòng công chúa, công chúa chính là nhân chứng tốt nhất cho ngài, sẽ đánh tan sự nghi ngờ của mọi người. Nhưng ngài lại thà để Lục tiểu thư đến vương phủ làm chứng cho mình... Chẳng lẽ Vương gia sợ đao thương không có mắt, làm công chúa tổn thương hay sao?"

Sở Diệp im lặng không đáp. Lão nô lại nói: "Vương tha thứ cho lão nô nói thẳng, nếu sau này Vương gia trả được đại thù, với tính tình của công chúa Triêu Dương, e rằng..."

"Ngươi lui ra đi. Ta muốn nghỉ ngơi." Sở Diệp khoát tay, không muốn nghe nữa.

Chuyện đó sao hắn lại không hiểu, nhưng có nhiều chuyện càng nắm chặt lại càng đau đớn, nhưng lại không chịu lui một bước để trời yên biển lặng, không có nguyên nhân nào khác, chẳng qua chỉ không nỡ mà thôi.



Nửa tháng sau.Triều Triệt thấy ánh nắng phủ đầy ngoài sân liền muốn ra ngoài hoa viên ngắm cảnh giải sầu.Mới đi tới bên ngoài hoa viên đã nghe thấy tiếng cười duyên của một cô gái. Triều Triệt nhướng mày, nửa tháng nay, thanh âm này luôn vang trong đầu nàng, chưa giây phút nào quên. Nàng lặng lẽ đi tới phía sau cây đại thụ, ngó đầu ra, đánh giá cô gái xinh đẹp đang hái hoa nhà nàng.

"Ồ, hóa ra là thiên kim tiểu thư của Lục tướng quân."

Triều Triệt đương nhiên biết Lục Vân, thiên kim tiểu thư của Tái Bắc đại tướng quân, là một giai nhân có tiếng, là thanh mai trúc mã của Sở Diệp. Hai năm trước cùng Sở Diệp từ Tái Bắc về triều. Triều Triệt thầm nghĩ, thảo nào Sở Diệp lại đưa người vào trong thư phòng che chở, hóa ra người kia mới là báu vật của hắn, mà người xấu chia uyên rẽ thúy lại chính là nàng.Nhưng nếu đã làm người xấu, đương nhiên phải xấu triệt để.

Nghĩ như vậy, Triều Triệt ra khỏi chỗ nấp, cao giọng nói: "Lục tiểu thư, hoa trong Tấn vương phủ không thể tùy tiện hái." Nàng hơi hất cằm, đứng thẳng lưng, cao ngạo đi về phía Lục Vân: "Khi xưa ta gả vào vương phủ, chính tay Sở Diệp trồng cho ta, mặc dù không phải giống hoa quý giá gì, nhưng cũng là báu vật trong lòng ta, mong Lục tiểu thư đừng giành đồ vật yêu thích của người khác."

Nụ cười trên môi Lục Vân cứng lại, quay đầu hành lễ với Triều Triệt, nhưng cũng không giải thích. Triều Triệt nhếch môi nói: "Trả hoa lại cho ta, cho dù phải chết, ta cũng không chấp nhận để kẻ khác lấy đồ của ta."

Lời nói sắc bén đâm vào người, thiên kim tiểu thư của Tái Bắc đại tướng quân sao có thể nhịn được, cau mày giận dữ, cười lạnh: "Chẳng qua chỉ là mấy đóa hoa mà thôi, nếu tỷ tỷ muốn, muội muội trả lại cho người là được, trước sau gì muội muội cũng vào vương phủ, chúng cũng sẽ thuộc về ta mà thôi."

Triều Triệt nheo mắt, nói thẳng: "Chỉ cần công chúa Triêu Dương ta còn sống, sẽ không cho phép Tấn vương gia tái giá. Ngươi nên từ bỏ ý niệm trong đầu đi."

"Công chúa nói lời này quá ngang ngược rồi, A Diệp muốn lấy ai..."

"Ngươi đang gây sự với ta sao?" Triều Triệt cắt ngang lời cô ta, nàng không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội khuyên can, phất tay một cái tát thẳng vào mặt Lục Vân, đánh nàng ta không kịp trở tay. Triều Triệt lạnh lùng ra lệnh: "Người đâu, vả miệng cho ta."

Người hầu phía sau tiến lên giữ chặt Lục Vân, Lục Vân hét lớn: "Công chúa Triêu Dương, ngươi khinh người quá đáng!"

"Khinh người quá đáng thì sao, lúc công chúa Triêu Dương ta hoành hành ở kinh thành, không biết ngươi còn đang giễu võ giương oai ở nơi hoang dã nào, hôm nay dám mưu toan giật chồng với ta à! Ngươi hãy nhớ cho kỹ, ta không sợ bị khiêu khích, càng không sợ so thủ đoạn, ngươi có thể đấu với ta, có thể nghĩ cách ám hại ta, nhưng phải biết kết cục của ngươi sẽ khó coi đến mức nào."

"Triều Triệt."

Bên ngoài vườn vọng tới một tiếng gầm, Triều Triệt ngẩng đầu, thấy sắc mặt khẩn trương của Sở Diệp đang vội vàng đến. Hắn kéo Lục Vân ra phía sau lưng mình, Lục Vân liền khóc nức nở.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top