Bà tôi
2023-08-16 02:35
Tác giả:
Quốc Quy
blogradio.vn - Bà ra đi trong sự yêu thương của gia đình, dòng họ và hàng xóm xung quanh, người ta đi đám rất động khiến tôi ngậm ngùi nhưng cũng tự hào và hạnh phúc. Sự mất mát lớn lao ấy càng làm cho tôi tỉnh ngộ, trân trọng những giây phút bên gia đình và những người thân yêu khi còn bên cạnh. Chúng ta không thể thay đổi quy luật của tạo hóa nhưng mỗi người có thể sống trọn vẹn với tình thương để không phải hối hận hay luyến tiếc.
***
Tôi từng nghe đâu đó rằng cuộc sống vốn dĩ là những chuỗi ngày chạy đua để làm sao cho mình không bị rơi rớt giữa dòng đời. Nhưng có những thứ đã được sắp đặt theo một quy luật tự nhiên, nó là phải thế như một cộng một thì không thể bằng ba, chúng ta có cố gắng thế nào cũng không thể làm sao khác. Cho dù sức chạy bền bỉ đến đâu, nỗ lực bao nhiêu phần trăm đi nữa cũng không thể chống lại sự bào mòn của đường đua thời gian. Trên chặng hành trình đó, thứ duy nhất còn sót lại chính là kỷ niệm. Những ký ức tưởng chừng đã bị thời gian vùi lấp nhưng vẫn có thể sống lại mỗi khi ta vô tình chạm khẽ vào nó.
Không thể “quay ngược thời gian trở về với tuổi thơ” như bài hát nhưng những ngày tháng long nhong ngoài mưa, lấm lem bùn lầy thì làm sao quên được. Ở đó, có một cậu nhóc lúc nào cũng bám đuôi bà nội. Hay nói như hàng xóm khi ấy là “đề co của bà Bảy”. Đề co ý chỉ những người lính thân cận hay đi kè kè với quan trên trong các phim nói về thời Pháp thuộc. Do lấy ông nội tôi là con trai thứ Bảy nên người ta cũng gọi là bà Bảy, chứ thật ra bà nội tôi thứ Năm.
Từ lúc tôi sinh ra đã có đèn điện nhưng cứ nay có mai cúp, riết cũng làm quen. Mỗi khi bóng đèn điện tắt, tôi ngoe nguẩy trèo lên chiếc võng dù nằm đong đưa để bà quạt cho khỏi nực. Trong ánh sáng hiu hắt cũng những ngọn đèn dầu, thể như người ta sợ lạc nhau đi đâu mất nên cứ nói chuyện, bày hết chuyện này đến chuyện khác để nghe được tiếng nhau.
Nhà tôi là nhà tổ từ thời ông bà cố còn ở mặt lộ đường, đến khi di dời vào trong hẻm, sửa chữa và ở đến bây giờ. Ngôi nhà sàn ba gian nằm ngay trung tâm xóm, được xem như nơi định vị hễ có ai mò mẫm đi trong đêm tắt điện. Trước nhà là một khoảng sân vừa đủ để gió lùa vào xua đi cái khô hạn mùa hè và nắng hong ấm tiết trời mùa đông. Nằm trên chiếc võng đong đưa có thể phóng tầm mắt ra xa để nhìn bầu trời đêm. Trời tối điện, màn đêm càng tỏa sáng. Theo thú vui của mấy đứa con nít, tôi vừa nằm hưởng thụ vừa đưa tay đếm từng ngôi sao.
Ngày thường, đây chính là điện bàn tác chiến của lũ nhóc chúng tôi mỗi khi bày trò quậy phá. Quê tôi nằm ở đầu nguồn nên mỗi năm cứ đến độ tháng 7, tháng 8 âm lịch là nước từ thượng nguồn sông Mê Kông đổ về. Mùa nước nổi miền tây tạo nên bức tranh đồng quê tuyệt đẹp với biển nước mênh mông, người ta đua nhau tìm cá linh đầu mùa để nấu canh chua bông điên điển. Nhà tôi xây sàn cao cũng để đối phó với “đặc sản” này. Bây giờ, đã không còn nước nổi nhưng nhà tôi vẫn giữ nguyên dáng vẻ, dưới sàn trở thành nơi nghỉ trưa của ba mẹ và nuôi đàn gà đầy đủ trống, mái.
Những dịp thế này, tôi mới nói chuyện được cùng bà chứ nếu có điện thì tôi không xem tivi cũng chạy tuốt qua nhà hàng xóm để chơi cùng đám bạn. Còn ban ngày thì thường nghe… chửi. Cũng vì bị chửi nhiều quá nên lũ quỹ chúng tôi (tôi, thằng Tỷ Giày - con cô Tư và thằng Khó - con cô Út, có thêm sự hưởng ứng của chị Thủy - con Bác Hai) đặt cho bà một biệt danh là “Bảy Hồng Nga”. Biệt danh này do tôi nghĩ ra vì thường hay cùng bà xem cải lương. Nghệ sĩ Hồng Nga được biết đến là “bà hoàng” chuyên trị những vai diễn mụ, độc mà khiến người xem phải nổi da gà vì sự hung dữ và cay nghiệt trong các vở Lâm Sanh - Xuân Nương, Mẹ Ghẻ Con Chồng, Phận Làm Dâu, Thuyền Xưa Tách Bến,...
Nghe chửi cũng có “chất gây nghiện”, hầu như ngày nào không nghe tiếng la ó là tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Nhiều hôm cả ngày không nghe chửi, tối đến vô mùng tôi phải tìm đường kiếm chuyện để được nghe. Cũng vì trò chơi này mà xém mấy lần bị cho roi vào đít. Tôi ngủ với nội từ hồi tôi 7 tuổi cho đến năm học lớp 12. Ba mẹ tôi khi đó làm nghề nuôi vịt chạy đồng nên thường đi đây đó. Hễ nơi nào đến mùa vụ gặt lúa là sẽ cho vịt đến nằm đồng. Đó cũng là lý do tôi thân thiết với bà nhất trong nhà.
Không chỉ bọn con nít mà ngay cả ông nội cũng có thú vui chọc bà. Bà là trung tâm tạo nên sự “ồn ào” của gia đình. Ông hay nói câu cửa miệng “trong phim cổ tích người ta có ông thầy hít, nhà mình có bà thầy cãi bây ơi”. Ông nói vậy bởi vì bà nội hay cãi lý sự với ông. Nhiều khi là ông bà cãi nhau thật nhưng có khi chỉ là ông cố tình để ghẹo bà. Cho dù là thế nào thì ông cũng là người chủ động nhường nhịn trước vì bà có bệnh tim. Căn bệnh này đã theo bà suốt mấy chục năm, nó hình thành trong bà trước cả khi tôi ra đời.
Năm tôi 17 tuổi, sức khỏe bà yếu hẳn đi nên ông nội bảo tôi ra ngủ riêng để ông ngủ chung chăm bà. Vì ông dễ thức giấc, hễ nghe tiếng động đậy gì là trở mình dậy ngay nên nếu đêm khuya bà có kêu cũng dễ nghe hơn tôi. Tôi đã vô giấc thì trời có sập xuống cũng không lay dậy được.
Hôm ấy trời mưa bay lất phất, hai ông cháu ngồi trong mùng nói chuyện, đấm bóp cho bà. Trời chuyển khuya dần, ông bảo tôi đi ngủ sớm để mai còn đi học. Vừa bước vào mùng, tôi bàng hoàng nghe ông kêu lên đau đớn “Bà Bảy đi rồi bây ơi”. Tôi nhanh chân chạy đến, như chết lặng, tôi không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Vậy là sau mấy lần vào ra bệnh viện, chống chọi với tử thần, bà đã không còn đủ sức để ở lại bên con cháu.
Trong ngày đưa tang, tôi ngã quỵ ngay cạnh quan tài, chưa bao giờ tôi thấy bản thân mình yếu đuối đến như vậy. Nhưng biết làm sao, cả tuổi thơ của tôi là những ngày tháng vui buồn, hờn giận cùng bà. Ba mẹ bận lo cơm áo gạo tiền cho gia đình thì bà chính là nguồn an ủi, động lực to lớn để tôi cố gắng, là nguồn vui, lẽ sống của tôi. Vậy mà…Dẫu biết rằng quy luật tự nhiên vẫn thế, những ngày chăm bà trong bệnh viện cũng đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng khi nó đến tôi vẫn không thể bình thản mà đối diện.
Bà ra đi trong sự yêu thương của gia đình, dòng họ và hàng xóm xung quanh, người ta đi đám rất động khiến tôi ngậm ngùi nhưng cũng tự hào và hạnh phúc. Sự mất mát lớn lao ấy càng làm cho tôi tỉnh ngộ, trân trọng những giây phút bên gia đình và những người thân yêu khi còn bên cạnh. Chúng ta không thể thay đổi quy luật của tạo hóa nhưng mỗi người có thể sống trọn vẹn với tình thương để không phải hối hận hay luyến tiếc.
“À ơi, cây cải về trời
Rau răm ở lại ôm ngàn nhớ thương
Người là bóng cả quê hương
Cho con ôm trọn tình thương một đời”.
© Quy Nguyễn Văn - blogradio.vn
Xem thêm: Hạnh Phúc Rồi Sẽ Đến Thôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.












