Thèm quá hương vị tuổi thơ
2020-07-15 01:24
Tác giả:
Quốc Quy
blogradio.vn - Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.
***
Người ta vẫn hay nói, ở đời có ba thứ khi ta đã bỏ lỡ thì sẽ không lấy lại được. Đó chính là thời gian, cơ hội và lời nói. Lời nói đã thốt ra thì sẽ lấy lại như thế nào? Có thể nói lại một lời tốt đẹp hơn nhưng sẽ không thể lấy lại lời nói đã làm tổn thương người khác khi nó đã khắc ghi trong lòng họ. Cơ hội cũng vậy, trên đường đời, chúng ta sẽ gặp nhiều cơ hội nhưng trong những thời điểm nhất định, cơ hội sẽ có giá trị nhất định. Và ngay tại thời điểm nhất định đó ta cần có được cơ hội đó nhưng khi có rồi lại để nó trôi qua và sẽ không có một cơ hội nào để ta bắt được trong lúc ấy.
.jpg)
Thời gian lại càng không thể níu giữ hoặc lấy lại. Chúng ta là những con người bằng xương bằng thịt của thế kỷ 21, không phải là chú mèo máy Doraemon mà có thể tự do du hành vượt không gian, thời gian. Thời gian qua đi sẽ để lại trong mỗi con người nhiều thứ: buồn, vui, tiếc nuối, lưu luyến, nhớ thương,... Tất cả những điều đó, tôi xin phép gọi chung là kỷ niệm. Những thứ mà chúng ta chỉ có thể nghĩ đến nhưng sẽ không bao giờ được trở lại, nó nằm ở miền ký ức mà mỗi người tự cất giữ cho riêng mình ở một góc nào đó trong tâm hồn. Riêng tôi, những góc ký ức về một thời ấu thơ, không lo không nghĩ luôn được cất giữ kỹ lưỡng và được lục lại để tìm niềm vui mỗi lúc tôi buồn.
Trời chiều miền quê yên bình và mát mẻ, gió lùa làm mái tóc chưa kịp hớt gọn của tôi rối lên như tổ quạ, ánh nắng vẫn cố gắng chen chút qua mấy tán cây để vương lại những tia cuối cùng trước khi trời sụp tối, mùi rạ thân quen mỗi khi đồng ruộng vào mùa gặt, khói đốt đồng bay nghi ngút. Như thường lệ, vẫn chiếc võng trước nhà, tôi đong đưa theo từng trang sách nhưng khói bay cay cả mắt làm tôi không thể nào tiếp tục. Đặt quyển sách xuống, ung dung nằm ngắm chiều tà, tôi chợt nhận ra đã lâu lắm rồi những hình ảnh quen thuộc này mới đưa nhau len lỏi vào mắt tôi, thầm nghĩ "nhờ khói đồng làm cay mắt mới có "cơ hội" này". Ở những làng quê miền Tây vốn đã thanh bình nhưng nhà nằm sát hè, cạnh cánh đồng lúa bạt ngàn như nhà tôi thì càng cảm nhận rõ rệt hơn sự yên bình của miền đồng bằng đất chín rồng.

Mỗi năm chỉ chờ đến những mùa gặt, những chiếc máy gặt liên hợp lướt nhẹ qua, cây lúa cao cao cũng nhẹ nhàng theo đó mà mất dạng chỉ để lại cho cánh đồng những gốc rạ mới đậm hương quê. Mùa này là mùa cả làng cùng vui, người làm ruộng thì đến ngày gặt được thành quả suốt mấy tháng chăm nôm, trẻ con thì được mùa chơi đồng thỏa thích với đủ các trò. Vui nhất là cái cảnh diều bay phất phới đầy trời, nhìn đâu cũng toàn diều với diều đủ các loại, nào là diều phụng, diều cá mập, cá voi, đại bàng,...cả những con diều tự chế bằng bọc nilon cho "tiết kiệm". Loại diều này bây giờ cũng "hiếm", cái thời 500 VND mua được một nắm kẹo cầm không hết tay của bọn con nít chúng tôi mới có nhiều, tiền ăn vặt còn không có lấy đâu mua diều. Nghĩ lại mới thấy bọn tôi hồi đó cũng tinh ranh lắm chứ, chỉ cần một cái bọc nilon nhặt được ở đâu đó, mua thêm cuộn băng keo nhỏ, đi đại ra hè chặt rồi chuốt nhỏ vài cây tre, bỏ ra một buổi là đã có con diều chơi bằng bạn bằng bè, mặc dù sức bay con diều có hạn. Bây giờ thì cuộc sống quá ưu ái cho lũ trẻ, nhìn lên trời thấy đâu đâu cũng diều vải căng mình bay trong gió. Nhìn chằm chằm bầu trời, ngắm diều đua nhau lượn vòng nãy giờ mắt tôi bắt đầu mỏi, lia mắt xuống rồi bỗng dừng lại ở đôi trẻ kia, tôi phát hiện chúng đang cố gắng cùng nhau đưa diều cất cánh, bất chợt tôi thấy hình ảnh mình và đám trẻ khi xưa. Chơi diều bọc khổ hơn diều khác là vậy, những con chịu bay thì không nói, có những con thích ăn vạ, vừa đưa lên đã chúi đầu tìm về đất mẹ. Những khi như vậy thì phải có ít nhất hai người: một người đứng cầm cuộn dây, người còn lại thì cầm con diều chạy rồi quăng lên trời cho nó bay, lần 1 không bay thì lần 2 lần 3,... lần n.
.jpg)
Đường nhà tôi rộng, thoáng, dễ đi, lại như trung tâm giữa các xóm nên tụi nhỏ cứ tụ tập về đông vui không kể. Gặt lúa thì có thả diều là điều đương nhiên nhưng đến cả những trò chơi
khác cũng được bọn trẻ dọn sạch từ các sân đất, sân gạch ra sân rạ, mặc dù, đứa nào lỡ không cẩn thận thì chân sẽ nở cả vườn hoa... Chơi nhảy dây ở trường còn dang dở, thế là được dịp mùa gặt, con bé Huệ kế bên nhà kéo luôn đám bạn gần chục đứa về đồng chơi. Lúc mới đến, đứa nào đứa nấy áo trắng, quần tây, khăn quàng trên cổ ngay ngắn, đầu tóc gọn gàng. Bước xuống ruộng, vào cuộc chơi, ai cũng như chiến sĩ ra sa trường, chiến đấu hết mình để không bị bắt. Xa xa ngoài kia một chút thì vài ba đứa bu lại đá trái cầu bay tới bay lui, ngặt nỗi hôm nay gió lớn, cầu cứ bay đâu đâu, tụi nhỏ đá thì ít đi lụm lại nhiều. Phóng tầm mắt ra ngoài chút nữa thì những đứa con trai lớn hơn xúm nhau lại giành trái banh, khung thành được làm chắc chắn bằng 2 chiếc dép đặt cách nhau một khoảng vừa đủ, thủ môn có khi là mấy cậu nhóc không biết đá mà ham nên xin vào chụp bóng cho đỡ ghiền. Chia đều người 2 bên rồi đứa nào còn dư ở ngoài thì làm nhiệm vụ cao cả... đó là lụm bóng mỗi khi bóng bay xa. Thỉnh thoảng, có mấy đứa chơi gian lận, cự cãi, giận lẫy rồi khóc lóc mà không thấy rớt giọt nước mắt nào, mấy đứa khác thì có nhiệm vụ làm giảng hòa viên, giận được 5 phút thì đâu lại vào đấy, đúng là trẻ con! Hăng say, mải miết với cuộc chơi mà không đứa nào thèm nhớ đến bữa cơm chiều. Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.
.jpg)
Tuổi thơ vốn là một khái niệm gì đó mà riêng bản thân tôi thấy nó thiêng liêng và đáng trân trọng vô cùng. Ở đó, tôi có thể nói cười thoải mái, chơi đùa thỏa thích mà không cần nghĩ đến ngày mai. Tôi ngày đó sẽ không phải chịu những áp lực như tôi hiện tại. Cuộc sống cũng sẽ vì vậy mà bớt lo toan và vui vẻ hơn.
Tuy nhiên, ký ức vẫn còn đó nhưng chúng ta chỉ có thể nhớ chứ không thể quay về. Việc ta có thể làm là cố gắng mỗi ngày để hôm nay trở thành ký ức đẹp và đáng nhớ của ngày mai.
© Quy Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt tuổi thơ, đến lúc phải lớn rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống











