Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ
2020-07-11 00:24
Tác giả:
Kieu Chinh
blogradio.vn - Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua.
***
Hồi còn bé, tôi cứ mong sao mình lớn thật nhanh, để được đi khắp mọi nơi, làm những gì mình thích. Đến khi lớn, tôi lại ước ao có được những giây phút vui vẻ như thế, hồn nhitên như thế, chẳng vướng bận điều gì.
Tuổi thơ tôi là những tháng ngày vô tư cùng lũ trẻ con trong xóm rong ruổi khắp mọi ngóc nghách. Tầm mỗi buổi tan tầm, bọn tôi hay hẹn nhau ra đầu ngõ, tụ tập, nói chuyện, và chơi những trò chơi dân gian đã ăn sâu vào trong trí nhớ: bịt mắt bắt dê, bắn bi, ô ăn quan... Cái thời ấy đâu có điện thoại, ipad, laptop xịn xò như bây giờ. Mặc dù bắn bi thường là trò của đám con trai, nhưng tôi cũng sưu tập cho mình một túi bi, và coi nó như báu vật. Nhớ nhiều khi, chúng tôi còn thách thức nhau, thua sẽ phải đi lấy đồ ăn cho người thắng, hoặc thua sẽ bị phạt làm gì đó, ví dụ như ra giữa đường và nói: "Tôi bị điên!", hoặc sẽ phải làm bất kì việc gì mà người chiến thắng ra lệnh. Đôi khi có những câu nói vui vô cớ, những trò đùa quá khích, khiến chúng tôi giận dỗi nhau. Nhưng chẳng được bao lâu, lại làm hoà. Trẻ con mà, có biết giận là gì đâu.

Tuổi thơ tôi là những buổi trưa trốn đi chơi không ngủ và bị ăn đòn. Nỗi sợ ngày ấy của tôi là cây roi ở góc nhà. Tôi thường coi nó như kẻ thù, tôi nhìn nó với một ánh mắt đầy khắc khẩu và cay đắng. Có những buổi trưa nắng gắt, bọn tôi kéo nhau ra bắt ve, bắt cào cào. Tôi nhớ trong cái đám bạn tuổi thơ ấy, có tôi và một đứa em ít hơn tôi hai tuổi là con gái. Nên bọn con trai thường hay bắt cào cào và doạ dí vào người hai đứa tôi, khiến tôi sợ hãi co rúm mình lại.
Gần nhà tôi có cái sân bóng nhỏ, có điều đặc biệt là nó có rất nhiều cát. Tôi cũng chẳng biết vì sao sân bóng lại nhiều cát thế, chỉ biết mỗi lần chúng tôi muốn nghịch cát sẽ không cần đi biển, mà chỉ cần ra khoảng sân gần nhà. Cái sân nho nhỏ thôi mà chứa đựng biết bao những kỉ niệm vui buồn. Chúng tôi hay ra đó đánh cầu lông, đá bóng, và nhiều trò quậy phá khác nữa. Có lúc chúng tôi thi ném cát, làm bẩn hết quần áo nhau, và hôm đó về y như rằng đứa nào cũng no đòn. Đúng là nhất quỷ nhì ma! Nghĩ lại lúc đó sao mình dại thế, nhỡ trúng vào mắt thì ân hận cả đời.
.jpg)
Tuổi thơ tôi là những chiều oi ả, leo trèo cây vặt trứng cá rồi ngồi thưởng thức ngon lành. Ngày ấy, bác hàng xóm nhà tôi có cây trứng cá trước nhà, mỗi mùa hè cây lại sai chi chít quả. Chúng tôi hay hái những quả trứng cá thấm đẫm hương vị tuổi thơ ấy rồi vui sướng coi nó như "chiến lợi phẩm". Thời thơ ấu của tôi cũng gắn liền với những gói mì trẻ em, những cây kem mà chỉ cần bỏ ra một, hai nghìn, thậm chí mấy trăm đồng là có thể mua được. Hồi đó tôi còn hay ra trước hiên nhà nhổ tóc bạc cho bà, có lúc còn tính tiền với bà, 500 đồng một sợi chẳng hạn. Bây giờ cây trứng cá ấy không còn. Và dù có mười nghìn, năm mươi nghìn, hay một trăm nghìn... cũng không mua được giá trị tuổi thơ.
Tuổi thơ tôi là những buổi sớm mùa đông ngồi co ro bên bếp lửa. Là những chiều chân lấm tay bùn ngồi đun nồi nước đang sôi dở. Thứ mà ngày nay hầu hết đã được thay thế bằng bếp ga, bếp điện, bếp từ... Tôi nhớ những bữa cơm phải nấu bằng chiếc nồi sắt gỉ, những bữa cá kho đạm bạc thơm mùi khói. Tôi nhớ những lúc bếp tắt, ngồi gồng mình ra sức thổi cho lửa cháy lại như ban đầu. Tôi nhớ những ánh mặt trời lấp ló qua khe cửa cùng cái màu mơ mơ hồ hồ của làn khói huyền ảo. Cái hình ảnh bếp lửa và làn khói ấy đã mãi trở thành kỉ niệm đẹp đẽ trong suy nghĩ của một đứa trẻ non nớt.
.jpg)
Dư vị tuổi thơ của tôi là những tháng ngày vô lo vô nghĩ như thế, giản dị nhưng không nhàm chán, thiếu thốn nhưng luôn ngập tràn niềm vui. Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua. Có một vài nhịp trong cuộc sống vội vã này, tôi thèm khát được trở về ngêu ngao với đám trẻ mục đồng, được cong lưng thổi phì phò bếp lửa đơn sơ, được dốc vội vã gói mì tôm nát vụn vào miệng... Giờ đây bạn bè mỗi đứa một phương, người phong lưu hoa gấm, kẻ u sầu chán nản, những cuộc gặp gỡ, liên lạc cứ thế ít dần đi. Ai ơi, cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để tôi được trở về làm đứa bé ngày nào, có được không?
© Kieu Chinh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Những ngày tuổi thơ chúng tôi đã đi qua | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



