Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh sẽ chờ… như mình đã hứa (Thì thầm 316)

2013-12-18 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thầm bên bàn phím - Có thể anh không xứng đáng với em, anh chỉ toàn đem đến cho em sự đau khổ và phiền muộn. Không biết khi nào anh mới có thể sữa chữa lại lỗi lầm của mình nhưng hôm nay anh chỉ có thể gửi đến em những lời tận đáy lòng mình. Anh sẽ giữ lời hứa, sẽ chờ em 10 năm như lời hứa năm nào, để chờ cơ hội từ em.

Noel năm ấy- Noel đầu tiên của một sinh viên năm nhất, cũng là noel tôi  gặp em. Tôi đã đứng từ xa bấm số em, vọng lại từ đầu dây bên kia một giọng nói: “Đang ở đâu đó?”.

Anh sẽ chờ… như mình đã hứa (Thì thầm 316)

Em nhìn xung quanh để cố tìm một người con trai đang cầm điện thoại, rồi tôi đã đến bên em. Tôi còn nhớ như in ngày đó em trong chiếc quần jean với một chiếc áo ấm màu vàng nhạt thật đáng yêu, giản dị, đơn giản như khuôn mặt em vậy. Tôi đã bắt đầu yêu em như vậy.

Thời gian trôi qua chúng tôi bắt đầu yêu nhau, những đêm dài tôi ngồi nói chuyện với em phía bên kia con đường sắt bằng chiếc điện thoại cầm tay của mình. Những lần vào thăm em tôi thật hạnh phúc, cũng có lần em giận tôi thế là tôi phải bắt xe từ Đà Nẵng vào Quãng Ngãi, gặp em chỉ nói lời xin lỗi… Lần đầu tiên, tôi chở em trên chiếc xe máy của gia đình mình. Hôm đó tôi chẳng biết nói gì, chỉ chở đi lòng vòng, đi thật xa vì đơn giản tôi chỉ cần bên em.

Em cất tiếng: “Chúng ta về thôi, trể rồi ba má gọi điện bây giờ”.

Tôi quay đầu xe đưa em về, tôi chỉ muốn nắm tay em nhưng tôi sợ - sợ lời từ chối từ em. Tôi đã do dự một đoạn đường dài, khi gần đến nhà tôi đánh liều nắm lấy tay em. Cả 2 như đứng yên, em không nói gì, tôi còn nhớ cái cảm giác ấy, 1 cảm giác như có luồng điện xuyên qua người mình, cái cảm giác cầm tay đầu tiên của một thằng con trai năm nhất với người mình yêu. Tôi vui, hạnh phúc biết bao em biết không!

Thời gian trôi qua, chúng tôi yêu nhau nhiều hơn và đã hứa sẽ chờ nhau 10 năm, khi cả 2 28 tuổi anh sẽ cưới em. Và em cũng giận tôi nhiều hơn, lúc giờ chúng tôi yêu nhau nhưng gia đình em vẫn chưa biết.  Nên tôi chỉ có thể hẹn em ra ngoài để cùng đi dạo gần đó. Em sợ những cái nắm tay khi bắt gặp những người thân quen trên đường, tôi cũng hiểu điều đó. Tôi đã yêu em và cũng buồn nhiều hơn, mỗi lần em giận là tôi chẳng biết làm gì, tôi không thường xuyên bên em, chỉ có thể gửi tin nhắn , gọi điện … đó là tất cả có thể.

Rồi 1 năm, 2 năm trôi qua, ba má em cũng biết chứng tôi quen nhau. Dần dần những rắc rối vây lấy tình yêu của chúng tôi. Ba má em không muốn gả em đi xa vì chúng tôi 2 tỉnh khác nhau. Em buồn rất nhiều nhưng không muốn tôi cũng vậy. Tôi dần suy nghĩ nhiều hơn, những suy nghĩ đầu đời của 1 sinh viên năm 3 về hạnh phúc gia đình. Tôi đã cố gắng học, cố gắng làm việc để có thể giúp gia đình, để có 1 tấm bằng tốt nhất để xin việc làm gần em hơn, tôi quyết định sẽ cưới em, sẽ ở tại quê em.

Hết lần này đến lần khác bão tố cứ dội vào tình yêu mỏng manh của chúng tôi. 1 lần chia tay, 2 lần chia tay em đã khóc rất nhiều, tôi chia tay không phải vì hết yêu em. Nhưng vì sao thì 2 chúng tôi cũng không biết nữa. Em là một người con gái xinh đẹp, vui vẻ… vì thế mà không thiếu những người yêu em. Nhưng em đã chọn tôi, dù tôi không có gì nổi bật, không đẹp trai, không tài giỏi không hơn một ai khác… Ngày hôm đó tôi đã vào nhà em thật sớm, nhìn em ngủ với đôi mắt xưng lên vì khóc mấy đêm qua.

Tôi đã gọi tên em: “ Pe dậy đi, đừng ngủ nữa”.

Em mở mắt nhìn tôi với 1 sự ngạc nhiên, hạnh phúc như 1 giấc mơ vậy. Tôi mỉm cười và nhìn em. Chúng tôi đã làm hòa nhau thế đấy.

Lên năm 4, ba má em hiểu tôi nhiều hơn và cũng tin tưởng giao cho tôi chăm sóc em trong 1 tháng khi em thi liên thông tại Đà Nẵng. Thời gian đó tôi như trời hạn gặp mưa rào, tôi tập làm một người yêu hoàn thiện, một người chồng tập sự của em. Sáng sớm tôi xuống đón em, đưa em đi ăn rồi về phòng mình cho em ôn bài. Phần tôi thì chuẩn bị buổi trưa cho em, đôi lúc tôi bắt gặp ánh mắt em nhìn tôi, như của một người vợ hết mực yêu thương chồng khi thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên mặt vì cái nóng.

Tôi hỏi em: “Nhìn gì vậy?”. 

Em chỉ cười nhìn tôi.

5h chiều tôi đưa em đi học và 9h tôi chờ đón em trước cổng trường, chở em đi ăn khuya rồi về phòng em. Thời gian đó tôi đang ôn thi học kỳ nên đó là tất cả những gì của một ngày. Tôi làm đi làm lại mọi việc trong suốt 1 tháng em bên tôi. Được ôm em từ đằng sau khi hai đứa dùng chung máy tính, những bữa ăn tôi bắt em phải ăn cho được 3 chén, có lẽ vì yêu tôi, quý công tôi bỏ ra mà em cố ăn cho đủ theo yêu cầu của tôi. Ngày em về tôi buồn biết bao, nhưng tôi biết rồi mình sẽ có cả một đời để chăm sóc em như vậy.

Thời gian trôi qua , giờ tôi đã là sinh viên năm 5, tôi cố gắng học nhiều hơn, lên những kế hoạch cho chính mình sau khi ra trường và muốn cùng em bước tiếp như lời hứa năm nào. Cũng có đôi lúc tôi như ngặt thở, mệt mỏi về cuộc sống, về việc học tập. Khi đó tôi chỉ mong được nghe giọng của em, như thế là đủ. Dù khi bắt máy em hỏi: “Có việc gì vậy?”.

Tôi chỉ cười “Có gì đâu, anh chỉ muốn nói chuyện một tí”. Càng vào năm học tôi không có nhiều thời gian, cũng không còn nhiều tiền để vào thăm em như lúc trước, cho đến một ngày tôi vào thăm em sau hơn 4 tháng 8 ngày. Đó là 23 tháng 11 chỉ còn 1 tháng nữa là tròn 4 năm chúng tôi yêu nhau- 23 tháng 12 năm 2009. Và đêm đó trái tim tôi như tan nát, đau khổ dù đã cố tìm những điểm nào khác trong tâm trí mình để bào chữa rằng em vẫn còn yêu tôi như ngày nào.

Tôi chỉ hỏi em “Giờ em muốn chúng ta thế nào?”.

Em chỉ im lặng ngồi sau tôi mà không nói gì.

Đêm đó tôi đã không nói lời chia tay em, nhưng tôi đã nghi ngờ tình cảm em, tôi đã không còn đủ lý trí để tin rằng em vẫn còn yêu tôi. Khi ngồi một mình nghĩ về tất cả những việc đã qua, nghe những lời tâm sự của má em, tôi càng đau khổ, càng ân hận. Tôi đã chạy xe vào gặp em ngay trong đêm tối, dù trời đang chuyển dần sang lạnh. Tôi chỉ mong em hãy cho tôi một cơ hội để sữa chữa những sai lầm của mình. Nhưng em đã từ chối điều đó…



Nhiều lúc con người ta khi mất đi một cái gì đó thì mới biết quý trọng, biết nó quan trọng với mình như thế nào. Khi mất đi một người mình yêu thương mới biết rằng cô ấy là tất cả của mình, tất cả sự phấn đấu, nỗ lực của bản thân. Tôi đã nghĩ dù thế nào thì em không thể chờ tôi quá lâu được vì con gái 26 tuổi cũng là đã lâu lắm rồi. Tôi cố gắng hoàn thành sớm chương trình học của mình để xin một công việc ổn định rồi sẽ cưới em, xây cái nhà, có mảnh vườn để  tôi trồng rau cho gia đình, dậy sớm để nấu buổi sáng cho em, cho mấy đứa nhỏ. Tối em rửa chén thì tôi lại dạy con học, tôi còn nghĩ  sẽ nhờ ba em dạy mấy đứa nhỏ tính hài hước của mình. Nhờ má tư vấn cách nuôi lũ nhỏ, cuối tuần đưa gia đình đi ăn đâu đó. Tối về được ôm em trong vòng tay… rồi lập cho mình những điều cần làm khi em giận, khi tình cảm của mình không còn như lúc mới yêu nhau… tôi mong rằng ngày tôi tốt nghiệp em có thể chụp cùng tôi một tấm hình. Nhưng giờ thì…

Có thể anh không xứng đáng với em, anh chỉ toàn đem đến cho em sự đau khổ và phiền muộn. Không biết khi nào anh mới có thể sữa chữa lại lỗi lầm của mình nhưng hôm nay anh chỉ có thể gửi đến em những lời tận đáy lòng mình. Anh sẽ giữ lời hứa, sẽ chờ em 10 năm như lời hứa năm nào, để chờ cơ hội từ em.

Noel năm nay không có anh, em đừng buồn nữa nhé. Anh luôn yêu em pe rom à!

  • Gửi từ Trần Quốc Hưng- tranquochung91@

Mời bạn lắng nghe thì thầm Xin lỗi vì anh đến trễ trong cuộc đời em!

Thì thầm số 316 được thể hiện qua giọng đọc Nabi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

back to top