Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vị ngọt của cà phê đen

2019-12-11 01:30

Tác giả: Hí Hô Háp


blogradio.vn - Những lúc đen tối nhất cuộc đời. Tôi tìm một khoảng lặng cho riêng mình, để tìm lại bản ngã bên sâu tâm hồn. Nơi đó chỉ có tôi, có một không gian đầy riêng tư để nỗi “Cô đơn” đối diện với chính con người thật của mình.

***

Tôi không tìm một thành thị nhộn nhịp, chốn đô thị phồn hoa. Nơi đó không phải lý tưởng sống con người tôi. Tôi đi tìm một con hẻm nhỏ dẫn lối tôi vào vách ngõ mang tên “Xóm nhà tụi mình”. Ở đó có một ly cà phê đắng nhưng ngọt ngào trong lòng, chào đón tôi, sẵn sàng hy sinh, chấp nhận để cùng tôi giãi bày tâm sự. Đôi bạn tri kỷ của tôi bên nhau trọn đời suốt kiếp.

Tôi nhìn xung quanh, mọi thứ đang diễn ra, và không như cách tôi mong muốn. Con người điên cuồng, thế giới hỗn loạn. Tôi biết lúc này nên để lòng mình nhẹ như mây trôi, nhâm nhi một ngụm cà phê say mê. Để rồi giật mình mở mắt và nhận ra cả thế giới đang ở bên tôi. Cà phê mang sứ mệnh hòa cùng tôi, như một linh hồn, còn tôi là thể xác. Một giọt cà phê khi chạm vào đầu lưỡi, những vị đắng bỗng tràn về bên tôi. Với nhiều người không quen, đôi lần sẽ giật mình sợ hãi và thốt lên. Bởi một điều đơn giản, họ chưa hiểu vị đắng cuộc đời.

4

Với tôi vị đắng thật ngọt ngào, như chính cuộc đời tôi từng trải. Vị đắng đầu lưỡi cũng chính là sự nếm mùi cay đắng mà tôi đã trải qua khi vào đời. Với tôi lúc đó, cuộc sống thật khắc nghiệt, họ không hiểu tôi, luôn cười tôi, bôi nhọ tôi. Rồi cũng sẽ có một ngày họ khóc vì tôi. Tôi rất tổn thương và thật đau lòng như chính giọt cà phê đắng.

Với nhiều người, lần đầu khi nhâm nhi một ngụm cà phê đắng, họ sẽ thốt lên đầy cay nghiệt, giống như cuộc đời đã dẫm đạp và bóp nát họ. Nhưng với ai đã từng thưởng thức nhiều lần cũng như sự chiêm nghiệm từng trải cuộc sống. Họ sẽ thềm khát vị này, như chính cách họ đã đứng dậy sau vấp ngã. Tôi cũng vậy, một giọt cà phê đắng nhưng ngọt ngào trong lòng. Tôi hôm nay, đã thềm khát vị đắng của cà phê, thấm trong đầu lưỡi và tan vào trong máu, kích thích trong tim sự ngọt ngào đằng sau của vị đắng cà phê mang lại, của cuộc đời ban tặng.

5

Sau khi “Vị đắng đầu lưỡi” thấm dần trong tâm hồn người nghệ sĩ , cũng là lúc đậm đà vị ngọt ngào của dòng sữa mẹ trong ly cà phê đen. Dòng sữa mẹ trong trẻo nhẹ nhàng tinh khiết hòa quyện trong ly cà phê đắng nhưng ngọt ngào trong lòng, như làm tươi mát tâm hồn, ngọt ngào thấm đượm lòng người thưởng thức say mê.

Một ly cà phê khi đắng quá thì cũng như lòng người đầy tổn thương, trầy xước mang trong mình. Một chút sữa trắng nhỏ giọt tí tách hòa trong ly cà phê đen sẽ đem đến sự hài hòa cho tâm hồn, một chút ngọt ngào cho cuộc đời sau những đắng cay trăm bề trải qua.

Bây giờ, hãy cùng nhau ngồi thưởng thức, nhẹ nhàng đặt lòng mình bình yên đến kỳ lạ. Nghe một bản nhạc radio cùng một cuốn sách tâm đắc bên cạnh. Nhắm mắt lại cảm nhận và nhâm nhi vị ngọt của dòng sữa đằng sau vị đắng trên đầu lưỡi từ ly cà phê mang lại. Để chứng tỏ sứt hút mạnh mẽ từ chính thiên nhiên bạn tặng cho nhân loại.

 © Hí Hô Háp – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thời gian đã mang đi thứ gì

Hí Hô Háp

Đừng vội đánh mất chính mình. Vì bạn không biết mình vĩ đại đến thế nào cho đến một ngày điều đó trở thành sự thật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top