Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 24 (Thì thầm 264)

2013-06-18 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Tuổi 24, cái tuổi không còn nhỏ để vô tư, hồn nhiên vui đùa, vui với những thứ khiến ta vui và cũng như không thể thể hiện thái độ không vui với những gì mình ghét, mình không thích…

Tuổi 24, là khoảng thời gian đẹp nhất, nhất là đối với người con gái. Ví như thời điểm nở rộ, tươi nhất của 1 loài hoa, dù là loài hoa nào cũng mang một nét đẹp rất riêng, chỉ riêng loài hoa ấy mới có…

Tuổi 24, tuổi mà dù ta chưa thể gọi là lớn nhưng cũng đã nếm trải được mùi vị của cuộc sống này. Rằng cuộc sống này không phải chỉ toàn màu hồng. Cuộc sống này vốn dĩ được hợp thành bởi nhiều gam màu khác nhau. Và nếu phẳng lặng, quá đỗi bình yên thì đâu còn là cuộc sống nữa…

Tuổi 24, ta đủ nhận thức rằng mỗi người cần có ít nhất một người bên để cùng dìu bước, để cùng chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn trong cuộc sống. Thế nhưng đâu phải ta cần là có, bởi cái gì cũng phải có “duyên”.

Tuồi 24, ta bắt đầu tập sống ý thức, có trách nhiệm hơn không phải cho ai mà cho chính mình. Ta tập cho mình cuộc sống mà ta tự đứng trên đôi chân của mình để những khi vấp ngã, dù đau đớn, dù mệt mỏi… ta có thể đứng dậy dù trước đó ta đã rơi bao nhiêu nước mắt…

Tuôi 24, ta phải đối mặt với những thất bại đầu đời, trái tim ta như ngẹt thở sau những thất bại ấy. Ta cảm giác thế giới này chỉ đơn độc một mình ta, ta lẻ loi, cô đơn giữa dòng người tấp nập hối hả…

Ta bất mãn ngay cả chính ba mẹ ta, bạn bè ta… Mối quan hệ bạn bè bền chặt tưởng chừng như keo sơn đột nhiên có vết nứt. Ta đau vì ta không thể chấp nhận được… Ta đau hơn nữa khi thấy ba mẹ ta, ta không thích ba mẹ ta cứ cãi nhau mãi…

Ta dần như tách mình ra khỏi mọi người, xa rời tình thương của ba mẹ, tình bạn bè… và hơn nữa là tình yêu đối lứa, mối tình đầu của ta vụn vỡ…

Để rồi…

Bữa tiệc sinh nhật tròn 24 tuổi mà ba mẹ, bạn bè bí mật chuẩn bị làm ta rơi nước mắt, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc, của tình thương yêu. Ta cảm nhận hơi ấm, sự ngọt ngào tưởng chừng đã đánh mất bằng sự giận dỗi…

Ta cảm nhận được sức trẻ đang hiện hữu trong ta. Khát vọng sống mãnh liệt, lí tưởng sống đang cháy bùng lên trong trái tim hồng đầy nhựa sống…

24 tuổi

Ta biết mỉm cười để đón nhận mọi thứ, dù cho điều sắp đến ta không mong đợi. Ta hiểu ra chân lý rằng cuộc sống này không có gì là hoàn hảo; con người muốn trưởng thành phải trải qua khó khăn, thử thách, dám đối mặt với thử thách. Phải cố gắng hết sức có thể dù cho kết quả như thế nào…

Ta để ý, chăm sóc bản thân ta nhiều hơn; bắt đầu có những mối quan hệ bạn bè mới, những chuyến đi xa với những khám phá đầy thú vị… làm cho cuộc sống ta mới mẻ hơn… Qua đó, ta nhận ra rằng ta cần phải học hỏi nhiều điều, cải thiện bản thân, biết quan tâm tới những người xung quanh bởi thời gian qua ta đã quá vô tâm, hời hợt, chỉ biết sống cho riêng mình…

Ta chợt nhận ra ta không đủ thời gian cho những hờn dỗi, mỗi phút giây trôi qua sẽ không bao giờ trở lại. Ta chỉ đủ thời gian cho những yêu thương, phải biết quý trọng từng phút giây mình đang có…

Cuộc sống nếu chỉ có tiếng cười thì mất đi ý nghĩa vốn có của nó. Song song với nụ cười là giọt nước mắt, nó làm ta biết tran trọng hơn những khoảnh khắc ngọt ngào. Chính vì thế, ta không buồn những lần ba mẹ ta cãi vã…

Ta cố gắng kiềm chế cái tôi của mình khi quyết định mọi chuyện. Ta lắng nghe ý kiến của bạn bè, của những người xung quanh ta… Có thể họ đúng mình sai hay ngược lại, nhưng làm sao phân biệt được đúng sai bởi ranh giới của nó rất mong manh…

Sau những thất bại, ta rút ra được những kinh nghiệm đáng quý, khắc cốt ghi tâm. Nó sẽ theo ta mãi đến cuối đời. Để lúc ta già, ta có thể tự hào với cháu của ta rằng ta đã trải qua bao nhiêu khó khăn nhưng cuối cùng ta vẫn có thể vượt qua…

Ta sẽ tìm được một nữa yêu thương trong tương lai không xa. Một ngôi nhà xinh với tiếng cười ngây thơ của trẻ con…

Và đừng quên…

Một nụ cười mỗi buổi sáng, một câu chúc tốt lành với người thân, bạn bè và với chính mình, bạn nhé!

  • Gửi từ Trần Thuyên
  • Thì thầm bên bàn phím được thực hiện bởi BumBum và nhóm sản xuất Dalink Studio

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top