Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trong ký ức của em

2023-06-16 05:05

Tác giả: Marnie


blogradio.vn - Từng mảnh kí ức cứ chắp vá lại với nhau. Mùa hạ này cũng thế. Nó lại ghé qua để lòng tôi dậy sóng sau đó lại rời đi mang theo tình cảm tôi đã gửi vào trong. Có lẽ bức thư cậu nói năm ấy sẽ chẳng bao giờ được gửi đến và đoạn tình cảm này của tôi cũng mãi gửi lại nơi mùa hạ thân thương.

***

Bạn biết không? Có lẽ trong tim mỗi người đều sẽ có một ai đó mà ta đặt thật nhiều tình cảm, nhưng thứ tình cảm đó nó mơ hồ lắm. Và rồi khi xa họ thì mới nhận ra rằng cuộc sống của ta vẫn bình thường khi không có họ. Nhưng khi có gì đó làm ta nhớ đến thì ta lại cảm thấy có chút chạnh lòng, có chút tiếc nuối. Luôn tự hỏi rằng “Liệu cậu ấy còn nhớ mình không nhỉ?”. Tôi cũng đã rất nhiều lần quên đi, rồi lại nhớ ra cậu- người tôi đã ở bên tôi suốt những tháng năm ngây ngô kia. 

Hạ sang, tiết trời ngày càng oi bức. Chùm nắng giòn rụm màu vàng tươi len lỏi qua kính cửa sổ quen thuộc, chiếu vào khuôn mặt tôi. Đã bao lâu rồi mình không để ý đến thời gian nhỉ? Tôi thầm nghĩ, mùa hạ đến nữa rồi. 

Đã từ rất lâu tôi không còn có thời gian ngắm các mùa đến rồi đi nữa, ngay cả mùa đông, mùa tôi yêu thích. Nhưng chẳng thể hiểu được mỗi lần mùa hạ lướt qua tôi đều nhận ra nó. Phải chăng nó đến và gửi về cho tôi gì đó làm tôi chẳng thể quên được? Có lẽ vậy,cứ mỗi lần nhìn thấy hạ về tôi lại nhớ đến một người và những đoạn kí ức chẳng thể nào quên được.

chay_tron2

Hôm nay tôi quyết định bước chậm lại giữa thế gian vội vã kia. Tôi không đi làm. Sau khi có một bữa sáng ngon lành tôi bước ra khu vườn nhỏ xinh xinh ở sân sau nhà. Mấy cây hoa hướng dương đang bắt đầu hé cánh. Tôi thích chậu hoa hồng đỏ mới bắt đầu có nụ; cứ đứng đấy ngắm nghía, nâng niu mãi mới rời mắt. Khóm hoa cúc đủ màu nở rồi. Đẹp thật. Tôi thầm nghĩ. 

Vào nhà lục mãi trong kho mới thấy mấy hạt hoa thạch thảo. Loài hoa màu tím kiên cường này tôi đã định trồng nó từ mấy tháng trước nhưng không có thời gian. Loay hoay mãi rồi tôi cũng vào nhà. Rảnh rỗi thì làm gì nhỉ? Chắc chắn là làm công việc mình thích rồi. Tôi lấy giấy bút lên ít ý tưởng cho một câu chuyện mới - đây cũng có thể nói là nghề khác của tôi. Tôi viết cũng khá nhiều chuyện nhưng xuất bản thì chỉ có vài cuốn. Không phải vì tôi viết không hấp dẫn nên ít đọc giả. Đơn giản là vì tôi lựa những câu chuyện tôi muốn chia sẻ cho mọi người. Làm nhà văn như này cũng có thêm phần thu nhập mà. Tôi có thể sống thoải mái với thu nhập của hai công việc này. 

Suy nghĩ một hồi vẫn chưa có ý tưởng gì. Tôi lục lọi mấy cuốn tập mà tôi hay gọi là với cái tên mỹ miều là “thanh xuân còn sót lại”. Cũng có những lần tôi mở ra xem rất nhiều thứ được chính mình ghi chép lại xem có vẻ rất vui. Đâu đó trong mấy trang tập là mấy cánh phượng tôi ép từ thuở nào. Giữa ngày hạ như hôm nay thì lại có một cảm giác khác khi nhìn thấy chúng. Cậu ấy bây giờ như nào nhỉ? Còn nhớ mình không? Ý nghĩ ấy chạy thoáng qua tâm trí tôi. Đã lâu lắm rồi, tôi dường như chẳng nhớ đến cậu ấy nữa. Nhưng có vẻ cậu ấy vẫn ở một nơi nào đó trong tim tôi, trong ký ức của tôi. 

chay_tron_3

Cũng là mùa hạ. Nhưng mùa hạ năm ấy tôi và cậu ấy xa nhau. Cậu ấy nói với tôi sẽ gửi tôi một bức thư. Cậu ấy còn bảo tôi sẽ phải cảm động với nội dung bức thư đấy. Tôi mong chờ chứ. Có lẽ cái tình cảm cứ lóe lên rồi lại tan biến, cứ mơ mơ hồ hồ của cái tuổi đang trưởng thành ấy làm cho tôi chờ bức thư đó mãi. Tôi chờ. Chờ tới tận bây giờ cơ mà. Thế đấy. Ấy vậy mà mãi rồi vẫn chưa nhận được. Có phải tôi quá ngu ngốc chăng mà chờ tới tận bây giờ? 

Cứ mỗi mùa hạ sang tôi lại lục tìm những mảnh kí ức với cậu. Nó như thể tôi gửi đoạn tình cảm lúc ấy vào chính mùa hạ cậu đã rời đi kia, để rồi mỗi lần mùa hạ ghé qua lại mang theo đoạn tình cảm đó về đây vậy.

Từng mảnh kí ức cứ chắp vá lại với nhau. Mùa hạ này cũng thế. Nó lại ghé qua để lòng tôi dậy sóng sau đó lại rời đi mang theo tình cảm tôi đã gửi vào trong. Có lẽ bức thư cậu nói năm ấy sẽ chẳng bao giờ được gửi đến và đoạn tình cảm này của tôi cũng mãi gửi lại nơi mùa hạ thân thương.

© Marnie - blogradio.vn

Xem thêm: Xem Như Ta Chưa Từng l Radio Tình Yêu

 

Marnie

Stars can’t shine without darkness

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top