Mùa đông năm ấy tôi đã khóc như thế nào
2022-07-27 01:25
Tác giả:
Marnie
blogradio.vn - Những giọt nước mắt đêm mùa đông ấy tôi cứ nhớ mãi trong lòng. Cho đến tận bây giờ, cho dù sau đó tôi đã trân trọng những giây phút ở bên Trâm hơn nhưng nó chỉ giảm bớt phần nào sự tiếc nuối trong tôi mà thôi. Rồi khi mùa đông đến, trong những cơn gió dường như mang theo lời nhắc nhở tôi rằng vào mùa đông ấy tôi đã khóc như thế nào.
***
Thời gian cứ thấm thoát thoi đưa. Mang theo bao nỗi buồn, xoa dịu bao nỗi đau, chữa lành bao vết thương. Nhưng chỉ tiếc là ngay cả thời gian cũng không thể xóa tan những vết sẹo nơi trái tim. Những giọt nước mắt đã rơi rồi cũng không thể chảy ngược vào trong được. Những vết sẹo kia rồi sẽ lại đau khi trở gió trở trời.
Từng cơn gió hiu hiu luồn qua cửa sổ trong đêm khuya yên tĩnh lại làm tôi nhớ về những kỉ niệm với cô bạn thân năm đó. Dường như gió cũng đã cuốn tôi trở về cái đêm mùa đông lạnh lẽo năm ấy, tôi đã khóc như thế nào.
Trong cái thời tiết lạnh buốt của những ngày cuối đông, tôi ngồi trong căn phòng nhỏ của mình làm bài tập. Giữa cái không gian yên tĩnh tôi ngồi vắt óc suy nghĩ giải bài tập thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Có một tin nhắn đến, là của cô bạn thân tôi - Ngọc Trâm.
Tôi theo thói quen mở ra xem, những dòng tin nhắn làm tay tôi như thể cứng đơ lại “Tao xin lỗi, chắc tao không thể giữ lời hứa cùng học cấp ba với mày được rồi”. Tôi bất ngờ một lúc nhưng lại nghĩ có thể cậu ấy chỉ chọc mình thôi. Nhưng dường như trong tôi có một thứ gì đó cứ thế thôi thúc tôi hỏi rõ chuyện này. Tôi lấy hết can đảm gọi cho cậu ấy. Có lẽ cậu ấy cũng có chuyện cần nói với tôi nên tôi vừa gọi là cậu ấy bắt máy ngay. Qua màn hình điện thoại tôi thấy cậu ấy đang ngồi trong căn phòng nhỏ dưới ánh đèn mờ mờ. Tôi cất tiếng hỏi trước.
- Ủa Trâm. Mày nói không học cùng tao là sao vậy? Mày định đi đâu à?
Tới đây mặt Trâm xụ xuống, đôi mắt ánh lên vẻ ưu tư.
- Tao định về Kiên Giang.
- Sao mày không ở đây với tao về đó làm gì?- Tôi liền hỏi tiếp.
Trâm bắt đầu ngập ngừng trả lời tôi.
- À... thì... tại mẹ tao cất nhà ở đó hỏi tao muốn về ở với mẹ không... tao cũng suy nghĩ kĩ rồi chắc tao sẽ về ở với mẹ. Với lại ở đây tao cảm thấy áp lực lắm.
Nghe tới đây tôi hiểu vì sao cậu ấy lại muốn về với mẹ. Cậu ấy từ bé đã ở với ngoại nhưng dường như cậu ấy không hề có một tiếng nói trong nhà ngoại, chỉ biết nghe theo chứ không dám nói lên nỗi lòng của mình. Và có lẽ điều này đã làm cho cậu ấy cảm thấy áp lực. Tôi với cậu ấy lặng đi một lúc rồi chợt cậu ấy lại cất tiếng bảo tôi:
- Thôi mày lo cái gì. Tao về đó thì tao vẫn liên lạc với mày mà, lâu lâu lại về đây thăm mày. Tao có quên mày đâu mà lo với chả buồn.
- Ừ. Tôi ngập ngừng. - Thì mày về thì về, mày vui là được, mà nhớ là giữ liên lạc với tao đấy nhá.
- Yên tâm tao không quên mày đâu.
Cậu ấy cười với tôi một nụ cười chứa đầy nỗi ưu tư.
Tôi cũng đáp lại một nụ cười. Nhưng nụ cười ấy chẳng giữ được bao lâu. Tôi cúp máy và nụ cười kia dường như cũng tắt theo cuộc điện thoại. Trong đầu tôi xuất hiện những hình ảnh, những kỉ niệm của tôi và cậu ấy. Tất cả những kỉ niệm vui buồn đó chúng cứ ùa về như sóng xô vào bờ. Và rồi tôi bật khóc. Dù tôi cố ghìm lại nhưng nước mắt cứ thế tuôn ra. Tôi tự hỏi rằng tại sao chúng ta phải xa nhau? Tại sao trước đó tôi không trân trọng cậu ấy nhỉ? Giá như thời gian ngừng lại ở những ngày xưa thì hay biết mấy.
Những cơn gió cuối đông lạnh lẽo cứ từng đợt rít qua khe cửa sổ, thổi vào căn phòng trống- nơi mình tôi ngồi khóc- từng cơn gió ấy làm cho nỗi buồn trong tôi ngày càng lớn thêm. Và rồi tôi khẽ nói.
- Trâm ơi, ở lại với tao có được không?
Lời nói dường như hoà lẫn vào tiếng khóc của tôi.
Tôi vẫn cứ khóc. Tại sao nhỉ? Cho dù tôi biết chúng tôi một ngày nào đó cũng sẽ phải xa nhau thôi, mà tại sao tôi vẫn khóc chứ? Trong cuộc sống này, vị nào cũng có cả chua, cay, mặn, ngọt... Sẽ có những cuộc gặp gỡ và rồi cũng sẽ có những cuộc chia ly. Tôi biết cả nhưng chỉ là tôi không ngờ Trâm và tôi lại phải xa nhau sớm như vậy. Giá mà trước đây tôi tốt với cậu ấy hơn. Giá mà tôi trân trọng những lúc khi mà tôi còn nhiều thời gian bên cậu ấy. Giá mà cậu ở bên tôi mãi thì hay biết mấy.
Thật, khi còn nhiều thời gian ở bên cạnh những người thân yêu của mình thì lại không biết trân trọng họ, đến khi không còn nhiều thời gian nữa thì con người ta mới biết trân trọng. Nhưng chỉ tiếc lúc nhận ra thì những người thân yêu đã bắt đầu rời xa ta rồi. Dù có trân trọng thì cũng chỉ để lại sự tiếc nuối trong lòng mà thôi.
Những giọt nước mắt đêm mùa đông ấy tôi cứ nhớ mãi trong lòng. Cho đến tận bây giờ, cho dù sau đó tôi đã trân trọng những giây phút ở bên Trâm hơn nhưng nó chỉ giảm bớt phần nào sự tiếc nuối trong tôi mà thôi. Rồi khi mùa đông đến, trong những cơn gió dường như mang theo lời nhắc nhở tôi rằng vào mùa đông ấy tôi đã khóc như thế nào.
© Marnie - blogradio.vn
Xem thêm: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em? | Bản Full
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.









