Tình quê ấm áp
2022-12-21 01:20
Tác giả:
Hoàng Ngọc Thanh
blogradio.vn - Những món quà quê, dù chỉ là hạt đậu củ khoai, trái chanh nải chuối nhưng thấm tình thương mến của người với người dành cho nhau, đó là thứ mà không gì có thể đổi lấy được. Giờ đây, khi ai hỏi “Cô là người thành phố hay ở tỉnh.” Tôi sẽ ưỡn ngực tự hào mà nói “Tôi ở quê.” Hai chữ quê nhà nghe thân thương quá đỗi. Bởi nơi ấy có hồn quê bình dị và tình người ấm áp như thế.
***
Lúc nhỏ sống ở quê, điều kiện thiếu thốn, lấm lem bùn đất, nhìn mấy anh chị họ ở thành phố sạch sẽ đủ đầy mà ngưỡng mộ. Mỗi lần nghe ai đó nói “người nhà quê” thấy ngượng ngùng tủi thân lắm. Bây giờ, sau bao năm sống ở cái thành phố đông đúc náo nhiệt này, thấy yêu lắm hai chữ “quê nhà”, như chốn bình yên để nhớ, để xoa dịu, để về.
Về quê, rủ bỏ náo nhiệt của phố phường, yên ả đón mặt trời mọc trên những ruộng vườn xanh mướt. Nhìn từng giọt sương mỏng manh tan chảy dưới tia nắng đầu ngày. Ngắm đàn bò thong dong vừa đi vừa gặm cỏ, bầy vịt kêu quang quác kiếm mồi dưới đồng ruộng mới gặt xong. Nghe tiếng ếch nhái, ễnh ương rền rĩ sau những cơn mưa dầm, tiếng ve ra rả vào ngày nắng cháy, tiếng dế réc réc dưới ụ đất sau vườn.
Về quê, những món ăn dân dã không bao giờ cạn. Cắp cái rổ đi hái lá me non, về nấu nồi canh chua với cua đồng, ngắt mấy đọt rau lang mơn mởn xào tỏi, thêm vài con mắm cá, là có bữa cơm ngon lành.
Vào ngày mưa, ra sau vườn hái nấm mọc trong mấy bụi chuối, đem về nửa kho tiêu, nửa nấu canh với lá bình bát mọc dại bên rào, thơm ngon giòn ngọt. Dây bình bát ở quê tôi khác với cây bình bát ở miền tây, lá nấu canh ăn rất ngọt, trái chín chuyển màu từ xanh thẳm sang đỏ rực, vị chua chua. Lúc nhỏ chúng tôi không có quà bánh gì, thường hái mấy trái đỏ mọng tranh nhau ăn, ăn chán rồi đem ra làm đồ hàng, bứt thêm mấy cọng cỏ gà, gom lá mít tết đủ hình đủ kiểu, bấy nhiêu đó chơi cả ngày không biết chán.
Người nhà quê chúng tôi, gặp mặt gọi nhau: thằng Cu, con Cọc, thằng Xị, con Lùn... Sau con cái được đặt tên Bơ, Mít, Na, Nụ nghe đã xịn sò lắm. Mà những cái tên tròn trịa khác cũng bị phát âm địa phương làm cho méo mó: Hoan thành Hon, Khoa thành Kho,...
Hồi mới lên thành phố học, vô tình gặp lại đứa bạn cùng quê, hai đứa biết nhau từ thuở mặc quần thủng đít. Tôi vui mừng, gọi “Tủn ơi, Tủn à”, thấy nó trốn luôn, không dám nhận bạn vì quê quá. Giờ đây, sau mấy mươi năm gặp lại, những tiếng gọi Tí, Tèo nghe sao gần gũi thân thương.
Người nhà quê sống với nhau, nghèo tiền nghèo bạc nhưng đong đầy tình làng nghĩa xóm.
Tôi nhớ lúc nhỏ, xóm tôi ở nghèo lắm, kiểu nghèo từ đầu trên tới cuối ngõ, lâu lâu mới được ăn một bữa ngon. Nhà nào có món gì, cũng phần cho hàng xóm. Đứng bên hàng rào trồng bằng cây me thấp tè, người này í ới gọi người kia: “Thím Chín ơi, ra bưng tô canh chua nè”, “Cô Hai ra cầm mấy con cá khô”, “Chị Bảy ăn chè khoai môn hôn...”. Mỗi lần được cho món gì, anh em tôi xì xụp chia nhau, vét đến tận đáy, còn xuýt xoa thòm thèm. Mẹ tôi thường nói “Mình ăn thì hết, người ta ăn thì còn.” Sau này mẹ lên sống với tôi, mang theo thói quen chia sẻ như thế cho xóm giềng, dù ở chốn thành thị, nơi tôi ở vẫn có một xóm gần gũi với nhau như vậy.
Bao năm đi xa, tôi vẫn nhớ như in về đám giỗ ở quê mình. Nhà nào một năm cũng có một cái đám giỗ to để trước cúng ông bà tổ tiên, sau đãi hàng xóm láng giềng. Những nhà xung quanh, có gì góp đó, tối đến cùng nhau gói bánh tét, bánh ít, làm bánh bò, bánh bông lan, tiếng cười nói chuyện trò rôm rả. Qua hôm sau, cúng kính xong ăn uống no say, mỗi người còn được phần đem về, đủ loại bánh trái “Đem về cho mấy đứa nhỏ ở nhà.”
Người nhà quê dù thiếu thốn vật chất nhưng giàu lòng hiếu khách, mỗi lần có bà con phương xa về thì đem hết đồ ngon ra thiết đãi.
Có lần tôi đưa mẹ về quê chơi, cậu Năm lẳng lặng đạp xe đi về gần ba mươi cây số, mua con ếch òn cho hai mẹ con. Dáng người cậu nhỏ choắt, da sạm đen vì sương gió, cọc cạch đạp xe về, ghi đông xe lủng lẳng chùm ếch, miệng nở nụ cười trên gương mặt nhăn nheo.
“Em mua được đặc sản cho chị Hai đây.”
Mẹ tôi nói với cậu “Ăn gì cũng được, cậu đi chi cho mệt vậy?”
Cậu nhướng mắt trả lời, vẻ thông thạo.
“Đây là đặc sản của người Chăm, chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong năm, vào đầu mùa mưa. Mà chỉ có tầm nửa tháng là hết. Chị may lắm mới về đúng dịp mà thưởng thức đó.”
Bữa ăn đó có nhiều món, nhưng món ngon nhất chính là món ếch òn cậu mua về, vì nó thấm vị mặn của giọt mồ hôi do cậu đã đi một quãng đường dài, vì nó chứa vị ngọt của người ở quê nhà đón tiếp kẻ phương xa trở về.
Mỗi lần về quê, bụng tôi lúc nào cũng căng cứng bởi bao nhiêu là món “ngon nhất của nhà tui”.
Dì Ba biết mẹ tôi thích gà ta, dì bắt con gà to nhất luộc mang sang, mẹ tôi dặn:
“Nhớ đem nước luộc qua đây nấu cháo cho ngon.”
Dì cho nước luộc gà vào túi, lúc mang tới nơi, túi gà thì còn, túi nước chỉ còn mỗi cái túi, phần nước luộc bị chảy ra ngoài hết. Mọi người nhìn nhau cười:
“Con gà này nó không thích đem nấu cháo.”
Dượng Ba, không còn trẻ khoẻ gì, vẫn trèo lên bụi hồng leo đầy gai, hái lá sương sâm xuống, đem xay rửa lúi húi cả buổi:
“Ăn cho mát. Ngoài chợ người ta làm sao sạch sẽ bằng mình.”
Dượng Tám, bị tai biến nửa bên không cử động được, nằm trên giường luôn miệng nhắc dì Tám.
“Nhớ đưa trứng gà cho con Thanh mang về cho con của nó ăn.”
Tôi nhìn chục trứng được gói ghém cẩn thận, chưa kịp nói gì thì dì đã lên tiếng.
“Gà nhà dì Tám nuôi, gà chỉ ăn lúa thóc, sạch sẽ, con đem trứng về trỏng cho cháu nó ăn cho bổ. Dì gói kĩ lắm, con mang cẩn thận, kẻo bể thì uổng.”
Dì Út, trồng vườn mít để bán, nghe anh em tôi về sẽ dành lại những trái ngon nhất. Rồi ngày ngày ra thăm “Sợ lúc con về nó không kịp chín hay chín quá thì uổng.”
Dì để dành từng ký đậu, phơi từng miếng măng làm quà biếu: “Nhìn nó xấu xấu vậy mà ngon lắm nhen.”
Dì Bảy, dì Tám, dù nhà có đám tiệc bận rộn, vẫn lăng xăng, chạy ngày mấylượt ra chợ mua món này, món kia cho tôi ăn, cho tôi mang về. Tôi nói đùa “Dì mua hết cái chợ luôn cho con mang về là đủ.”
“Dì biết trong đó không thiếu thứ gì. Nhưng mà đồ ngoài này tươi ngon, sạch sẽ. Lâu ngày con mới về, chịu khó mang vô trỏng để dành ăn.”
Người nhà quê, chị em trong nhà thương mến nhau đã đành, hàng xóm láng giềng cũng hồ hởi không kém.
Có lần tôi rủ đứa bạn đón xe khách về chơi. Lần đầu bạn ấy đến quê tôi, tôi dặn đi dặn lại chỗ để báo nhà xe dừng lại, vậy mà bạn vẫn bị cho xuống ở một quán cà phê cóc, nơi cách nhà khá xa. Tôi loay hoay vừa định chạy xe ra đón, ngoài ngõ đã thấy bạn được anh Tám chở về. Bạn tưởng anh Tám là xe ôm, gửi tiền anh ấy nhất định không lấy “Tui chở dùm thôi.”
Thì ra, anh Tám đi uống cà phê ở quán đó, thấy bạn tôi loay hoay nhìn bên này ngó bên kia, đoán là tìm nhà người quen. Anh hỏi thăm biết được bạn tìm nhà tôi, vậy là nhanh nhẹn nói: “Nhà nó ở đầu dưới kìa. Lên xe tui chở về cho.” Vèo một cái, đưa bạn ấy về tận nhà tôi.
Rảnh rỗi sang thăm nhà dì Năm, lúc về được dúi cho nào chuối, nào đậu, thêm mấy món dì trồng trong vườn. Nếu xe còn chỗ để chắc dì còn cho nữa.
Tới nhà chú Tư mua thang long, chú cười “Tụi bây như con cháu trong nhà, cho chứ bán buôn gì. Thanh long mùa này rẻ mà, đừng có lo.”
Bao nhiêu là món, lúc về không biết khuân kiểu gì. Thùng lớn thùng nhỏ hết chỗ chứa, mấy món còn sót lại dì dán băng keo dính lên nắp thùng. Lỉnh ca lỉnh kỉnh, trông như người đi buôn.
Những món quà quê, dù chỉ là hạt đậu củ khoai, trái chanh nải chuối nhưng thấm tình thương mến của người với người dành cho nhau, đó là thứ mà không gì có thể đổi lấy được. Giờ đây, khi ai hỏi “Cô là người thành phố hay ở tỉnh.” Tôi sẽ ưỡn ngực tự hào mà nói “Tôi ở quê.” Hai chữ quê nhà nghe thân thương quá đỗi. Bởi nơi ấy có hồn quê bình dị và tình người ấm áp như thế.
© Hoàng Ngọc Thanh - blogradio.vn
Xem thêm: Giá có thể trốn phố về quê | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.











