Anh đã đổi thay rồi, chỉ có em bây giờ mới dám buông
2022-11-08 01:30
Tác giả:
Hoàng Ngọc Thanh
blogradio.vn - Anh à, em muốn giữ lại chút kiêu hãnh của người con gái, em sẽ rời xa anh. Nói thế thôi, chứ mình đã xa nhau lâu rồi mà, chỉ là anh ngại nên không nói ra thôi. “Anh của em” Hãy để em gọi như vậy một lần cuối, rồi gửi chút tình còn sót lại theo gió bay về cuối trời xa, ước mong tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Dẫu biết rằng sẽ có một niềm đau, nếu vô tình bạn bè nhắc đến tên anh.
***
Từ khi yêu nhau, em chưa một lần kể về chuyện chúng mình. Vì em nghĩ tình cảm hai người tốt hơn chỉ hai người biết. Nhưng anh à, hôm nay trời mưa rả rích, em bỗng thấy nao lòng, buồn khôn tả. Cho nên, hãy để em phá lệ, nói ra cho nhẹ cõi lòng, nhé anh.
Mình yêu nhau bao lâu rồi anh nhỉ? Đã hai năm rồi. Nhưng từ khi bước qua năm thứ hai, chúng mình gần nhau thì ít, xa nhau lại nhiều. Số lần gặp mặt, em đếm qua đếm lại, cũng không hết được số ngón trên hai bàn tay. Vậy mà cũng gọi là yêu, buồn cười không anh nhỉ.
Em nhớ thời gian đầu yêu nhau, chúng mình tình cảm mặn nồng lắm. Anh bận rộn công việc, vậy mà đi làm về, tối mịt tối mù vẫn chạy sang mang cho em phần ăn tối, chén yến bồi bổ hay món này món kia anh mua được trên đường về.
Nhiều lúc em ăn tối rồi, phụng phịu “Anh chăm em vầy, chắc sớm thành heo đi cân ký.”
Anh xoa đầu em “Cân được bao nhiêu ký anh mua hết.”
Ngày mưa gió, anh dặn dò “Nhớ đem áo mưa, mang cả dù nữa để phòng có đi bộ ăn trưa này nọ. Lúc về, nếu mưa quá thì dừng lại trú chứ đừng chạy xe về kẻo cảm.”
Ngày nắng nóng, anh nhắc nhở “Mang theo áo khoác, thoa kem chống nắng cho đỡ hư da. Nhớ uống nhiều nước, ăn thức ăn thanh mát thôi.”
Những ngày đi công tác, sáng trưa chiều tối, lúc nào anh cũng nhắn tin quan tâm hỏi han em đủ điều. Đến ngày về, dù có khuya lơ khuya lắc anh vẫn cố chạy sang “Nhìn em cho đỡ nhớ.” Và tặng em bao nhiêu là thứ đặc sản của nơi anh đến.
Anh thích chụp hình, những nơi anh đi qua đều được ghi dấu bằng những khung hình tươi đẹp. Anh hay chép miệng, mỗi khi cho em xem hình anh chụp “Nếu có em cùng ngắm với anh thì vui biết mấy.” Anh thích chụp lén em. Mỗi khi em than phiền “Chụp hình thì nói người ta làm dáng cho đẹp chứ.”
Anh sẽ tủm tỉm cười “Chụp vầy hình ảnh mới tự nhiên, đủ mọi cảm xúc, anh thấy vậy mới đẹp.”
Sinh nhật anh gần cuối năm, nếu ở phương Bắc trời đã lập đông, có thể điệu đà khăn áo. Còn ở miền Nam chỉ có cái nắng chói chang, nhưng em vẫn bắt chước phim ảnh, tự mình đan tặng anh chiếc khăn quàng cổ. Em mới học đan nên vụng về, chiếc khăn nhìn không đẹp lắm. Thế mà anh vẫn vui mừng, giữ nó như bảo vật“Để dành lúc anh đi công tác Đà Lạt hoặc ra Bắc sẽ dùng.”
Nghe anh nói vậy, em còn tưởng anh nói cho em vui, không ngờ những tấm hình anh chụp cùng bạn bè ở những nơi ấy, đều diện chiếc khăn này, làm em thấy vui.
Cứ thế em đắm chìm trong hạnh phúc, cảm thấy thật mãn nguyện vì có người yêu vừa bảnh bao, giỏi giang, vừa chu đáo chiều chuộng.
Nhưng ngày qua ngày, sự quan tâm thưa dần, lý do thì càng lúc càng đa dạng “Anh bận đi công tác”, “Anh họp”, “Anh mệt nên không nghe máy...”
Và đến giờ em không biết gọi tên cho tình cảm của chúng mình là gì nữa. Sao thế hở anh, vì anh chán em, hay vì anh nghĩ em đã dành tình cảm cho anh rồi thì không cần đầu tư nữa?
Mỗi tối, em kiểm tra màn hình điện thoại nhiều lần, hồi hộp khi nghe tiếng chuông, hy vọng là tin nhắn của anh, rồi chỉ biết tự cười mình, lâu rồi anh có nhắn tin trước đâu, chỉ là em hỏi anh trả lời mà thôi. Em tắt điện thoại, để không phải trông ngóng nữa.
Anh nhiều lần nói sang thăm em, nhưng em biết 90% anh sẽ có lý do vào phút chót, tại bị thì là. .Nhưng mười lần như một, nghe anh nói đến là em hồ hởi, diện đồ đẹp để đón anh, sau một hồi mỏi mòn chờ đợi, em để nguyên vậy đi ngủ cho đỡ tiếc công sửa soạn.
Em hay chua xót nói đùa “Yêu anh, tài leo cây của em tiến bộ vượt bậc”. Nghe vậy anh chỉ cười lấp liếm cho qua: “Em thông cảm, anh bận quá.”
Em bệnh, nhắn tin báo anh, muốn được quan tâm. Anh gọi điện hỏi “Em uống thuốc chưa?” Chỉ nhiêu đó rồi thôi, khiến em hụt hẫng.
Anh bệnh, em lo lắng không yên, muốn qua thăm anh, anh nói: “Anh mệt, chỉ muốn ngủ thôi.” Em ở nhà mà thắc thỏm ruột gan, không ngừng lo lắng.
Sinh nhật em. Năm đầu, vì muốn cho em bất ngờ, cả ngày anh im lặng không nhắn tin gọi điện gì. Tối đến trời đổ mưa, trên đường sang em anh ướt sũng, thấy anh còn bệnh, sợ anh sẽ bị nặng thêm, em nói anh trở về nhà thay đồ đi. Anh chỉ cười đưa em một bó hoa kèm theo cánh thiệp “Chúc em sinh nhật vui vẻ, tình yêu của anh!”
Em ôm bó hoa mà nước mắt tuôn cùng nước mưa, nghẹn ngào hạnh phúc.
Năm nay, anh cũng im lặng cả ngày. Buổi tối trời lại mưa tầm tã, rất muộn anh gọi điện nói để anh qua. Em thương anh đi mưa gió nên nói “Thôi muộn rồi, anh ở nhà ngủ đi, hôm sau bù cũng được mà.”
Nhưng những ngày sau đó, anh quên luôn. Em buồn, anh lại trách “Tại mưa mà em cũng giận.” Nghe vậy em càng buồn, anh không hiểu em rồi.
Sinh nhật anh sắp đến. Anh nói anh đi công tác xa. Bao dự tính mừng sinh nhật cùng anh trở thành quy hoạch treo. Em gửi tặng anh món quà âm nhạc, gửi bốn lần mới thành công vì máy bận suốt. Món quà em tự tay làm, thức trắng mấy đêm liền cho kịp, không biết đến bao giờ mới trao được cho anh, em đành ngắm nó để khấu hao công sức của mình. Tội nghiệp món quà bé xinh.
Tiếng là có người yêu, em vẫn một mình lang thang trên phố, lẻ loi đi về. Tan sở có ai chờ đợi đâu mà phải vội vàng.
Em đi công tác, nhằm lúc bị bệnh lại đi lúc khuya, nhờ anh chở ra bến xe, anh nói “Ôi, chiều nay anh đi công tác mất rồi. Để anh nói bạn anh qua đưa em đi”. Em thất vọng, nhưng gượng cười “Trùng hợp vậy, thôi để em nhờ bạn em chở được rồi.”
Thế là bạn em, người mang thuốc, kẻ đội mưa qua chở em đi. Ngồi sau xe bạn mà mắt ướt nhạt nhòa, tại mưa chứ em đâu có khóc. Trùng hợp một lần là ngẫu nhiên, trùng hợp nhiều lần là né tránh chứ còn gì nữa.
Đôi lúc, em muốn được làm nũng, giận dỗi để anh dỗ dành. Nhưng mà lâu rồi em không giận nữa, vì có giận cũng mỗi mình em biết, với anh “Hết giận nhắn tin anh nhé.”
Em đã thử im lặng một thời gian dài, không liên lạc, xem anh có thảng thốt thấy thiếu vắng hay không? Kết quả, anh trả lời em bằng sự im lặng kéo dài. Ngày qua ngày, ngột ngạt, khắc khoải, buồn, nhớ, em lại nhắn tin cho anh. Anh sang em, vẫn vui vẻ mà không hề thắc mắc “Sao lâu rồi em không liên lạc”.
Nhìn em, ai cũng nói là em cứng rắn, làm chảnh làm cao. Đâu ai biết rằng với anh, em lại si tình và mềm yếu thế, em không thắng nổi tình cảm của bản thân mình, anh ạ.
Em đã lý giải, biện minh, tự an ủi mình “Đàn ông phải lo sự nghiệp, thôi để em yêu anh, để em quan tâm anh vậy”. Nhưng không được anh à, tình cảm gửi trao sẽ trông ngóng được đáp đền.
Lâu rồi em không khóc, nước mắt chạy đâu rồi mà ráo hoảnh bờ mi? Người ta nói, con gái rất khó yêu, mà khi yêu rồi thì rất mãnh liệt. Con trai thì ngược lại, thật vậy sao anh? Nếu anh và em đúng như vậy thì buồn quá.
Cách đây hai hôm, cô bạn gửi tấm hình cho em xem, nói là một người bạn của bạn vừa đăng khoe trên facebook. Em nhìn mà choáng váng, là hình anh tươi cười má tựa vai kề với một cô gái khác. Sau một hồi thờ thẫn, em thấy mình bình tĩnh lạ thường, có thể vì kết cục này em đã dự liệu, chỉ là không dám thừa nhận mà thôi.
Em đã xóa tên anh trong danh bạ điện thoại, huỷ luôn bạn bè trên facebook, zalo. Em tự hứa với mình sẽ không liên lạc với anh nữa.
Anh à, em làm vậy có giống chia tay không? Em không biết nữa. Chỉ biết rằng giờ nếu tiếp tục yêu anh, em không thấy vui. Nếu chia xa anh, em không thấy buồn. Em vô cảm từ bao giờ thế? Hay vì tình cảm trao đi mà không nhận lại sẽ héo hắt cạn khô như thế.
Anh à, em muốn giữ lại chút kiêu hãnh của người con gái, em sẽ rời xa anh. Nói thế thôi, chứ mình đã xa nhau lâu rồi mà, chỉ là anh ngại nên không nói ra thôi.
“Anh của em” Hãy để em gọi như vậy một lần cuối, rồi gửi chút tình còn sót lại theo gió bay về cuối trời xa, ước mong tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Dẫu biết rằng sẽ có một niềm đau, nếu vô tình bạn bè nhắc đến tên anh.
“Có phải anh là gió, còn em là cỏ
Gió đến làm cỏ lay, rồi gió bay”.
© Hoàng Ngọc Thanh - blogradio.vn
Xem thêm: Cuối cùng em cũng có thể bước qua quá khứ để hạnh phúc rồi
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.












