Quê hương biết mấy nhiêu tình
2022-10-18 01:20
Tác giả:
Phùng Văn Định
blogradio.vn - Nay quê hương tôi đã xa rồi ngày xưa ấy. Làng quê đổi thay đến ngỡ ngàng. Xa quê mới thấy nỗi nhọc nhằn, vất vả vương vào sức bền dai của người dân. Dù cho bão tố cứ qua đi rồi lại đến vẫn không sao làm lung lay ý chí kiên cường của người dân quê tôi. Quê hương ơi, biết mấy nhiêu tình.
***
“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày.
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng.
Quê hương, nếu ai không nhớ?
Sẽ không lớn nổi thành ngườl”.
(Quê hương – Đỗ Trung Quân)
Nhà thơ Đỗ Trung Quân gợi hình ảnh quê hương cho ai xa quê mới thấm thía nơi mình sinh ra rồi nhắc nhở “Nếu ai không nhớ sẽ không lớn nổi thành người”, nghe sao nhớ quê hương quá đỗi.
Tôi đã nhiều lần nhìn trong vô hư khi thành công và thất bại trên đường đời nơi đất khách quê người. Sinh ra và lớn lên ở dải đất miền Trung yêu dấu nhưng tôi lại học tập và công tác ở tận đất lạ miền Nam. Dù ở đâu, tôi vẫn yêu quý hai miền quê ấy. Nơi tôi sinh ra hoà lẫn trong hương thơm mẹ nuôi tôi lớn. Nơi tôi học tập, công tác uống nước mát trong, thưởng thức trái ngọt đậm đà vương tận đáy lòng.
Hai miền quê chân chất vị quê, tôi lúc nào cũng yêu đến dâng tràn. Xa quê mới thấy quê mình đẹp hơn bao giờ hết hỡi người ơi! Trở về với ngày xưa, miền quê mà mẹ đã nuôi tôi khôn lớn. Mắt nhạt nhòa lệ đọng khóe bờ mi.
Quê hương là cánh đồng thẳng cánh cò bay tới tận dãy núi xa xa, lờ mờ suốt cả ngày dù mưa hay nắng. Nơi đồng chua, nước mặn ấy đã nuôi tôi khôn lớn thành người, nơi mà mẹ tôi “một nắng hai sương” gồng mình vất vả với ruộng đồng làm ra gạo trắng ngần thơm thoảng vị quê cho tôi thưởng thức. Và cũng chính nơi đó chở che tôi bao tháng ngày còn nhỏ để lớn rồi xa quê biền biệt xứ người mưu sinh, kiếm sống. Tôi vẫn mong sao có ngày trở lại để chia sầu, chia tủi với những nỗi niềm lênh đênh cùng quê hương yêu dấu thân thương.
Tự hào biết bao về mảnh đất rất nghèo mà lòng người thì lại rất giàu. Nỗi nhớ quê hương bồn chồn, day dứt qua bao mùa. Lại thương quê hương đón những trận bão giông, gió giật điên cuồng quật ngã những mái nhà không được kiên cố của tháng bảy, tháng tám như duyên nợ với thiên nhiên.
Những trận mưa nhớ mãi trong đời làm ruộng đồng mênh mông như biển. Nhớ nao lòng đợt gió bấc miên man phả cái lạnh buốt lòng ngày đông rét căm căm. Cây cối khẳng khiu đứng hắt hiu chịu trận. Nhớ cái nóng của gió Tây nam phả lửa rát vào lòng khô không khốc, dày thêm vệt muối mặn lan trắng lưng áo của mẹ, cha. Những buổi trưa hè lặng thinh làn gió. Nước nóng như nấu của tháng 6 bỏng rát đến khó quên. Tất cả đều gợi thương, gợi nhớ khôn nguôi.
Ta ước được nghe giọng nói chứa đựng nét duyên tự nhiên đến vỡ oà, mộc mạc, đặc sánh của bùn đen nơi ruộng sâu xa tít, giản dị đến khiêm nhường giấu trong khóm mía, bụi lau, ngút ngàn dâu xanh bên bờ sông hiền hòa nước chảy. Nghe văng vẳng bến sông xa tiếng gọi đò sang sông trưa hè yên ắng. Vang một tràng cười giòn vô tư hoà tan trong không gian tĩnh mịch đêm trăng mới thấy thương người quê một thuở xa xưa.
Những năm tháng sống xa quê để bươn chải với cuộc sống đời thường, tôi rất nhớ hương vị đặc biệt của quê tôi khi Tết đến, xuân về. Ước gì mình được tận hưởng cái không khí rộn ràng khi hoa đào nở giữa miền Nam? Cảm nhận chút mưa xuân nhè nhẹ rơi trên tóc đến ngỡ ngàng. Nhưng tiếc rằng mùa xuân miền Nam lại đầy nắng ấm hòa chan để cho cành mai vàng kia khoe sắc.
Nhớ quê hương cái nắng hè oi nồng, ngột ngạt của mùi rơm lúa mới. Và cứ nhớ làn gió Lào nắng nóng thổi miên man vào làng quê nghèo như chảo lửa tạt ngang đến ran rát. Nhớ mùa hoa xoan nở tím trên cành ngan ngát, hăng hắc lại thấy Nàng Bân nũng nịu cha đòi rét thương chồng, cũng mùa hoa xoan mà xóm làng trẻ con bị bệnh sởi (nốt hoa xoan) lan tràn đến sờ sợ khó quên.
Thương làng quê mất mùa, mưa giông, bão tố, lũ lụt triền miên ngày hăm mốt, hăm hai tháng tám thuở ấy. Ảnh hình khó quên cả làng hoảng loạn gồng gánh chạy lũ cũng chỉ vì sợ nước cuốn trôi lúc bờ đê xung yếu ngày xưa vỡ tràn, nước mênh mang qua đồng nhấn chìm ruộng đồng trong con nước khiếp đảm.“Tình làng nghĩa xóm” quê nghèo khi hoạn nạn mới thấy được tình yêu quê hương da diết biết nhường nào.
Sống trên mảnh đất của quê hương nắng cháy da người miền Nam yêu dấu. Tôi thèm được cảm nhận cái lạnh mùa đông khi gió bấc xốn xang thổi, khi chiều buông, đêm xuống thiếu bóng dáng người qua lại. Thèm được mặc cái áo choàng Liên Xô rộng thùng thình, quàng cái khăn len tự đan vào cổ, đội mũ trùm kín mặt rảo bước trên con đường làng mưa phùn lất phất bay lạnh thấu thịt, da rồi được rít cái rít kéo dài phát ra từ cửa miệng âm thanh mới nghe thôi đã lành lạnh đáy lòng. Nhả cái hơi khói tỏa ra như làn sương mờ ngày đông rét căm căm của xứ Hàn Quốc. Nghe tiếng kêu kéo điếu cày của đám thanh niên làng sao lâng lâng, bâng khuâng đến thỏa thích. Rồi một tràng cười vang lên dân dã đậm hương quê.
Nay quê hương tôi đã xa rồi ngày xưa ấy. Làng quê đổi thay đến ngỡ ngàng. Xa quê mới thấy nỗi nhọc nhằn, vất vả vương vào sức bền dai của người dân. Dù cho bão tố cứ qua đi rồi lại đến vẫn không sao làm lung lay ý chí kiên cường của người dân quê tôi. Quê hương ơi, biết mấy nhiêu tình.
© Phùng Văn Định - blogradio.vn
Bài tham gia cuộc thi viết Đổi thay. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn thích, để lại bình luận và chia sẻ lên mạng xã hội. Mời bạn tìm hiểu thông tin về cuộc thi viết tại đây.
Xem thêm: Chưa một lần bố nói yêu con nhưng ... | Family Radio
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
















