Là quê hương trong tôi
2022-05-11 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Là những người thân, những nỗi niềm đầy vơi trong tôi, là vui buồn cuộn trào là những cảm xúc tôi vẫn thường giấu chặt trong tim chỉ mỗi mình tôi biết.
***
Với tôi, đó là hai từ thiêng liêng và ấm áp nhất, là cội nguồn và nghĩa tình thấm vào từng tế bào trong cơ thể tôi.
Quê hương
Là lời mẹ kể giây phút đầu tiên tôi chào đời. Tôi đến với cuộc đời này vào lúc sáu giờ sáng và ngay trước cổng bệnh viện. Mẹ tôi nói nếu mấy cô y tá không đẩy băng ca ra kịp thời thì mẹ đã sinh tôi rớt trên mặt đất.
Vậy đó, tôi thích nhìn thấy ánh sáng mặt trời ngay giây phút đầu tiên chào đời nên không lọt ra trong phòng của bệnh viện.

Quê hương
Là những củ khoai củ sắn tôi miệt mài gọt vỏ rồi giúp mẹ phơi khô, để dành ăn dần cùng với cơm mỗi ngày, vì thời kỳ đó vừa giải phóng xong nên cả nước rất khó khăn, nhưng tôi lại nhớ đến cháy lòng những ngày tháng đó. Tôi nhớ những bữa cơm mấy chị em tôi ngồi vòng tròn với ba mẹ và được mẹ chia đều thịt cá trong từng chén cơm nóng hổi.
Quê hương
Là mái tóc dài của mẹ xõa tung vào thau nước thơm mùi bồ kết và ngan ngát mùi chanh, là đôi tay mẹ gắn liền với muôn nghìn công việc lớn nhỏ, là tô cháo thịt thơm lừng mẹ nấu mang vào tận giường cho tôi những lúc tôi đau ốm.
Quê hương
Là đôi gánh nặng oằn vai mẹ trên con đường từ nhà ra chợ và từ chợ về nhà, không quản nắng mưa không ngại cực nhọc vất vả để những đứa con được lớn khôn nên người.
Quê hương
Là ngôi nhà nhỏ trong con hẻm bé tí luôn sạch tinh tươm dưới đôi tay mẹ. Là nồi măng kho thịt mẹ vẫn hay chuẩn bị cho mấy ngày tết mà tôi tin sẽ chẳng có ai kho ngon hơn mẹ.
Quê hương
Là những lời dặn dò mẹ dành cho tôi trước ngày tôi đi lấy chồng. Mẹ nói bảy mươi chưa gọi là chồng, nên con hãy nhớ chu toàn vai trò một người vợ.
Quê hương
Là lời mẹ hát ru bé út nghe đến nao lòng, ví dầu cầu ván đóng đinh, là những giọt nước mắt của mẹ đã rơi quá nhiều cho cuộc đời này.
Quê hương
Là những lúc mẹ nằm thiêm thiếp trên giường bệnh còn mấy chị em tôi đứng xung quanh, lo lắng và đầy bất an, rồi hạnh phúc sung sướng khi thấy mẹ ngồi dậy và cười nói.
Quê hương
Là đĩa bánh cuốn nóng hổi mà ba tôi và tôi hay ăn vào những buổi sáng. Ba hay dẫn tôi đi ăn sáng cùng trong mấy chị em mà tôi không biết vì sao. Là những lúc tôi được ba ôm vào lòng để lấy thức ăn thừa trong miệng tôi, khi cuối bữa ăn tôi hay kêu lên, ba ơi, con bị mắc răng.
Quê hương
Là chuyến đi xa của hai ba con và món cháo vịt mà ba vẫn thích ăn ở đó, là chiếc xe đạp cứ kẽo kẹt tiếng kêu khi ba chở tôi trên con đường đi chinh phục tương lai.
Quê hương
Là mùi khói pháo nồng nàn đến muốn nghẹt thở mỗi dịp tết về, mà ba hay đốt lấy may mắn cho cả gia đình vào sáng mùng một đầu năm. Tôi nhớ ba hay nói câu này, tiếng pháo nổ rất giòn nên năm nay nhà mình sẽ làm ăn khấm khá.
.jpg)
Quê hương
Là tiếng gọi tên tôi, là những lời răn dạy của mẹ mỗi khi tôi làm sai, tôi bướng bỉnh, là nụ cười tươi của ba lúc nhìn tôi vào phòng thi, là ánh mắt muốn nói bao điều tha thiết mà không thể nói khi ba cứ nhìn tôi trước ngày ba qua đời. Ánh mắt có cả tiếng cười và có cả niềm đau.
Tôi mãi mãi không quên được.
Quê hương
Là những buổi sáng buổi chiều bế em trên tay, dắt em đi học, là những lúc năn nỉ em để chỉ được ăn chung một miếng bánh mà em lắc đầu nguầy nguậy không đồng ý, vì bé út thưở nhỏ rất tham ăn.
Quê hương
Là buổi trưa những ngày cuối năm tiết trời se lạnh tôi ngồi một mình bên bếp lửa đỏ hồng với những khuôn bánh thơm thơm và xinh xinh như những bông hoa, món bánh mà năm nào tôi cũng làm cho mấy ngày tết của gia đình tôi.
Quê hương
Là bàn thờ của Phật của ông bà luôn tràn ngập sắc màu của sự tôn kính, của lòng biết ơn và có cả niềm tin với những lời cầu nguyện thành tâm nhất.
Quê hương
Là ngày tôi làm cô dâu và tạm biệt ba mẹ để về tổ ấm nhỏ của tôi, là tất cả những gì ba mẹ đã chuẩn bị cho ngôi nhà nhỏ của vợ chồng tôi được đầy đủ nhất có thể, được thoải mái nhất có thể.
Quê hương
Là cái lu đựng nước và cái gáo dừa mà ông xã tôi hay thuận tay múc uống mỗi lần về nhà bà nội của nhóc, vì tôi nhớ cái lu để ngay bên cột nhà trước sân, cách giếng nước chỉ mấy bước chân mà thôi.
Quê hương
Là lần đầu tiên được ôm con vào lòng, được truyền cho con những giọt sữa đầu tiên mà nước mắt đã chảy xuống nghẹn ngào, không phải vì những cơn đau đã qua mà vì con đã được an toàn khỏe mạnh vì tôi phải sinh mổ.
Quê hương
Là biển, là con đường biển trải dài ngỡ như bất tận mà vợ chồng tôi đã đi suốt bao năm. Là những câu hát thiết tha tôi vẫn hát khi đứng trước biển, là bao đổi thay của cuộc đời mà biển quê tôi vẫn thầm lặng chứng kiến tất cả và nhìn thấy tất cả.
.jpg)
Quê hương
Là những lần tôi đau đáu bên chồng bên con lúc ốm đau, là ruột gan tôi gởi theo con tôi những ngày đầu con xa nhà để tự lập cuộc sống sinh viên, là trái tim tôi khóc mỗi lần đưa con lên tàu lên xe vào lại trong kia, dù biết con đã lớn, dù tôi không quan tâm mọi người sẽ cười, dù tôi biết không thể giữ con mãi bên cạnh, nhưng trái tim của người mẹ đã khóc thì không cần phải có lý do, không cần phải đúng sai.
Quê hương
Là những tin nhắn những cuộc gọi của ông xã tôi khi anh đi làm xa nhà, mà rất nhiều lần những dặn dò của anh luôn tiếp thêm cho tôi niềm tin và vững tin ở hạnh phúc gia đình.
Quê hương
Là ngôi nhà nhỏ thân yêu của gia đình tôi, nơi cả ba chúng tôi đã có chung những đắng cay lẫn ngọt bùi, nơi chúng tôi đã cùng bên nhau một quãng đường rất dài với hình dáng giống nhau của những nỗi nhớ. Tôi tin như thế.
Quê hương
Là bầu trời cao xanh trên đầu mỗi chiều mỗi tối đi bộ trước nhà, là những vì sao lung linh nhắc tôi rằng, có đi đâu về đâu thì bầu trời của quê hương vẫn rất riêng một nét trong tâm hồn, không thể pha lẫn với bầu trời của những đất nước xa xôi khác.
Quê hương
Là tiếng đàn rung lên những cung bậc khác nhau trong đôi tay ông xã tôi, mà tôi luôn có cảm giác nôn nao kỳ lạ mỗi lúc giao thừa, với bàn cúng đơn giản trước sân nhà, với thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới và lời chúc năm mới vang vang một sinh khí hào hùng tin tưởng của Chủ tich nước đọc trên ti vi.
Quê hương
Là khu phố nhỏ, là con hẻm nhỏ nơi gia đình tôi sinh sống bao năm, là tiếng cười đùa của bao trẻ thơ, là những trò chơi mà lắm lúc làm tôi bực mình của các bé con, là những chiếc xe đạp xinh xinh và tiếng chào tiếng nói đầy yêu thương một lối.
Quê hương
Là đất nước tôi đi qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và chống Mỹ xâm lược, là những mất mát đớn đau là bản anh hùng ca bất diệt mà tôi mãi mãi tự hào, là truyền thống dân tộc được cả sử sách thế giới ghi chép và công nhận.
Quê hương
Là những bài hát những bộ phim tôi đã được xem được nghe để thấy quê hương đang hiện hữu gần nhất, chính là dòng máu đang chảy trong tôi, là những chén cơm những ly nước và cả những giấc ngủ bao đêm ngay trên quê hương mình.
.jpg)
Quê hương
Là lá cờ Tổ quốc tung bay trên những con đường, tung bay rợp đất trời khắp các con phố mỗi dịp lễ tết, để bất cứ ai cũng tự hào.
Tôi là người Việt Nam.
Quê hương
Là những ngày tháng triền miên cả đất nước gồng lên với dịch bệnh, là hình ảnh những con người áo trắng áo xanh căng mình căng sức để mọi người được an toàn, là những hộp cơm những chuyến hàng từ thiện có mặt khắp nơi nơi trên đất nước quê hương.
Quê hương
Là những người thân, những nỗi niềm đầy vơi trong tôi, là vui buồn cuộn trào là những cảm xúc tôi vẫn thường giấu chặt trong tim chỉ mỗi mình tôi biết.
Quê hương
Là một góc nhỏ bình yên trong căn phòng của tôi, nơi hiểu rõ nhất con người tôi và trái tim tôi.
Và quê hương, còn là một mối ân tình sâu nặng, mà tôi có ngờ đâu càng lúc càng trở thành máu thịt trong tôi.
Mọi người ạ
Tất cả những gì tôi nói, tôi ăn, tôi uống, tôi đi lại, tôi làm việc, là quê hương.
Tất cả những gì tôi hát, tôi khóc, tôi cười, là quê hương tôi đó.
Tôi đang ngồi nơi đây để viết về quê hương, là những giây phút tôi là tôi thật nhất.
Tôi vẫn luôn có ước muốn đó, được đứng ở nơi phù hợp nhất để được nhìn thấy rõ nhất quê hương đất nước tôi, và được ôm trọn vào long.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
25 tuổi bắt đầu lại thì có làm sao? | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






