Mẹ gói cho tôi cả ước mơ của mẹ
2022-04-28 01:20
Tác giả:
Milye
blogradio.vn - Chúng ta luôn trách cha mẹ, nhưng đã không biết họ đã vất vả đến nhường nào. Mẹ đã quên giấc mơ của mình từ khi có tôi. Tôi được đi học, mang theo ước mơ của tôi đến giảng đường, còn mẹ gói cho tôi cả ước mơ của mẹ. Thanh xuân của mẹ thật sự đã qua rồi. Người phụ nữ cũng từng có ước mơ, cũng từng có tuổi thanh xuân đầy hoài bão và khát vọng. Chỉ có điều, từ khi tôi ra đời, mẹ đã biến tôi trở thành giấc mơ của mẹ.
***
Ước mơ của bạn là gì? Những người trẻ như chúng ta luôn cho phép mình có thật nhiều ước mơ, về sự thành công, về chiếc ô tô đẹp cùng ngôi nhà to. Ước mơ tạo nên tham vọng, vì có tham vọng nên chúng ta xa nhà, tìm đến chốn thị thành để kiếm cho mình cơ hội. Chưa chắc rằng có thể đạt được hoài bão, nhưng có một điều tôi biết: có một người mẹ ở nhà, không có ước mơ.
Trong một lần được hỏi về ước mơ của mình, phút giây đó tôi bất chợt nhận ra trong đôi mươi năm qua tôi chưa từng quan tâm đến ước mơ của mẹ. Chúng ta có khát vọng, có hoài bão, có những giấc mơ bay cao bay xa hơn tầm với. Vậy còn mẹ, người phụ nữ cả đời gồng gánh chiều chồng, nuôi con ấy có ước mơ gì?
Nếu có ai hỏi tôi về hạnh phúc lớn nhất của mình, tôi sẽ kể về mẹ. Hạnh phúc to lớn nhất đời tôi chính là được làm con gái của mẹ. Mẹ tôi – người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường.
Mẹ tôi ít học, chính vì thế mà mẹ tự ti. Mẹ chưa bao giờ bước chân qua cổng trường đại học, mẹ cũng không biết giảng đường nó rộng thế nào. Những ngày còn bé, tôi không được mẹ cầm tay luyện chữ như các bạn đồng trang lứa, mẹ cũng chẳng dạy tôi cách đếm số, làm toán.
Ngày tôi còn bé, nhà còn nghèo, mẹ lúc nào cũng bận rộn từ sáng sớm đến tận khuya với công việc của mẹ nên chưa bao giờ có thời gian để ngồi nghe tôi kể chuyện, tâm sự về những chuyện trên trường và mẹ cũng chẳng kể cho tôi nghe những câu chuyện của mẹ. Ngày tôi còn bé, mẹ bận đến nỗi chẳng thể đưa tôi đến trường như các bạn.
Ngày tôi còn bé, tôi đã từng rất buồn mẹ. Lúc ấy, tôi cảm thấy mình bị thiệt thòi, thiếu thốn so với các bạn. Tôi ghen tị với các bạn được mẹ đưa đến lớp, tôi ghen tị với đám bạn được mẹ buộc tóc nơ trước khi đến trường. Nhưng hình như, chưa bao giờ tôi đặt mình vào vị trí của mẹ và cũng có lẽ chưa một lần nào tôi thấu hiểu những cảm giác mà mẹ đã trải qua, những khốn khổ mẹ đã phải chịu đựng.
Đời người ngắn ngủi, đến khi tôi đủ lớn để hiểu chuyện thì mẹ tôi đã đi qua hơn nửa đời người, da mẹ sạm dần đi vì những năm tháng trước làm việc quá độ, đôi mắt mẹ mỗi ngày một sâu hơn, những vết chân chim ngày càng hằn rõ hơn trên đôi mắt mẹ. Tôi hối hận liệu có muộn màng không?
Nhà ngoại đông con, mẹ tôi là con lớn nên đã phải nghỉ học để làm lụm nuôi các em khi còn rất bé. Bà ngoại kể về mẹ mà cả hai bà cháu tôi đều rưng rưng ở mí mắt. Gia đình mẹ cổ hủ, vì mẹ là con gái nên không được đi học nhiều, từ bé mẹ đã phải đi làm chăm chỉ. Mẹ tôi – người phụ nữ kiên cường, chưa một lần nào than vãn với ai.
Tôi vào cấp 3, học lớp chuyên của trường chuyên. Ngày biết tin tôi đậu vào trường, mẹ mừng hơn bất kỳ ai, kể cả tôi. Thật sự mẹ không đặt nặng vấn đề học tập cho tôi, nhưng bản thân tôi luôn tự đặt áp lực cho mình. Vì mỗi lần tôi đạt được điều gì đó, mẹ tôi luôn vui.
Tôi vào đại học, đây có lẽ là lần cuối cùng mẹ chuẩn bị hành trang cho tôi như một đứa trẻ và lần này cũng sẽ là lần mà tôi nhớ mãi không quên. Dòng tin nhắn của mẹ có thể không dấu, có thể sai chính tả, có thể rất lâu mới nhắn được một tin, nhưng nó thực sự tuyệt vời trong lòng của những đứa con. Mỗi tháng mẹ gửi tiền đầy đủ, không để tôi thiếu thốn gì. Ngày lễ gì được nghỉ lâu, mẹ cứ giục về quê chơi vài hôm, tôi bảo không về được thì thấy rõ nỗi buồn trong mắt mẹ.
Tôi đang ở tuổi đôi mươi, độ tuổi đẹp nhất của một đời người vì không phải chăm lo cho gia đình, cũng không quá nhỏ để chịu sự quản thúc từ gia đình. Nhưng khi nghĩ về mẹ tôi, tuổi đôi mươi của bà ấy trôi qua như thế nào. Mẹ kể với tôi, tuổi đôi mươi của mẹ nhàm chán, vất vả mà cả cuộc đời này mẹ chẳng muốn quay trở lại.
Ngày ấy vì nhà nghèo, mẹ làm thuê, làm mướn đến gánh luôn cả việc làm đồng. Ở độ tuổi ấy, tưởng chừng sẽ được thoải sức thực hiện đam mê thì mẹ tôi lại phải cố gắng làm lụm để thực hiện đam mê của người khác.
Tôi nhận ra mình chưa bao giờ nói với mẹ một lời cảm ơn hay xin lỗi. Chưa bao giờ tôi chạy về nhà và ôm mẹ thật chặt, chưa bao giờ mua một bó hoa thật đẹp hay món quà tặng mẹ vào ngày sinh nhật. Tuổi đôi mươi, tôi mới nhận ra tóc mẹ đã lấm tấm vài sợi bạc, nếp nhăn ngày một nhiều hơn. Đã lâu lắm rồi mẹ chưa tự mua đồ cho bản thân, cả một đời chỉ lo cho chồng con mà không nghĩ cho mình.
Lúc tôi còn bé, trong một lần sinh nhật mẹ, tôi hỏi mẹ đã ước gì? Mẹ bảo “Mẹ ước các con của mẹ mạnh khỏe, chóng lớn”. Khi lớn hơn một chút, tôi hỏi mẹ về ước mơ. Mẹ bảo “Mẹ thì biết ước mơ gì, chỉ mong các con học giỏi là mẹ vui rồi”. Khi tôi đã trưởng thành và hiểu chuyện, vẫn là câu hỏi ấy. Mẹ bảo “Mẹ mong các con có công ăn việc làm, không làm điều gì sai trái với ai, sống một đời bình an”.
Ước mơ của mẹ có sự thay đổi theo năm tháng nhưng tất cả những gì mẹ mong muốn là các con của mình có cuộc sống tốt đẹp. Tôi nhận ra đúng là mẹ mình không có ước mơ, ước mơ của mẹ nằm ở chúng tôi mất rồi. Cũng đúng thôi, mẹ thì làm gì có ước mơ. Trên đời này làm gì còn có người phụ nữ nào tuyệt vời hơn thế nữa? Còn có người nào sống cuộc đời mình nhưng luôn khao khát hạnh phúc cho người khác? Mẹ vất vả, hy sinh nhưng chưa một lần mong cầu điều gì cho chính mình cả.
Làm mẹ của đứa con, nửa đời đã qua chỉ có hai từ vất vả, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Quanh đi quẩn lại, nửa kiếp người trôi qua, chúng tôi thì cũng lớn cả rồi, rời quê hương để đi tìm ước mơ của bản thân. Chỉ còn mẹ ở nhà, mẹ vẫn đang chăm lo cho gia đình, và mẹ vẫn không có ước mơ.
Mẹ không có ước mơ, vì mẹ bận lo cho gia đình, mẹ phải hy sinh tất cả cho những đứa con, mẹ không còn ước mơ nữa. Tất cả ước mơ của mẹ bây giờ chỉ là chúng tôi được khỏe mạnh từng ngày và trở thành một người tốt cho xã hội.
Mẹ không có ước mơ, mẹ chỉ có những đứa con. Ước mơ của chúng tôi cũng chính là ước mơ của mẹ, mẹ bảo khi tôi thành công thì mẹ cũng đạt được ước mơ của mình rồi. Tôi đang ngày một cố gắng hơn, để một ngày nào đó, mẹ cũng có thể ước mơ cho chính mình. Tôi biết mẹ không có ước mơ, nhưng mẹ cũng có những mong muốn nhỏ nhoi, mẹ mong tôi gọi điện về nhà thường xuyên hơn, hoặc nếu có thể, hãy trở về nhà nếu đã đi đủ lâu.
Chúng ta luôn trách cha mẹ, nhưng đã không biết họ đã vất vả đến nhường nào. Mẹ đã quên giấc mơ của mình từ khi có tôi. Tôi được đi học, mang theo ước mơ của tôi đến giảng đường, còn mẹ gói cho tôi cả ước mơ của mẹ. Thanh xuân của mẹ thật sự đã qua rồi. Người phụ nữ cũng từng có ước mơ, cũng từng có tuổi thanh xuân đầy hoài bão và khát vọng. Chỉ có điều, từ khi tôi ra đời, mẹ đã biến tôi trở thành giấc mơ của mẹ.
Khi cảm thấy khó khăn và tuyệt vọng, tôi nghĩ về hình ảnh người mẹ luôn đứng phía sau, đó chính là lý do để tôi kiên cường vượt qua. Cứ nghĩ rằng sẽ học thật chăm chỉ, sẽ thật thành công và báo đáp mẹ thật nhiều. Nhưng chợt nhận ra thời gian không chờ đợi ai, những điều ấy thật xa xôi quá. Hình như, chúng ta có trưởng thành nhanh như thế nào cũng chậm hơn tốc độ già đi của mẹ.
Tôi chỉ hy vọng bản thân có thể trở thành niềm tự hào của mẹ và đặc biệt khi trở thành người mẹ, mong tôi cũng sẽ như mẹ tôi hiện tại. Mong mẹ luôn vui cười, sống cuộc đời còn lại thật an nhiên.
© Milye - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









