Cha thay mẹ hát lời ru ngày nào
2022-04-15 01:15
Tác giả:
Hoàng Thưởng
Con ơi con ngủ đi con
Mẹ theo tình cũ đâu còn bên cha
Ôm con khát sữa mắt nhòa
Tủi thân cha khóc nhưng mà xót con.
Với con cha đã không tròn
Không giữ được mẹ không tròn phận cha
Phải chăng mẹ vẫn ở nhà
Tuổi thơ có mẹ con là chồi non
Con xinh chúm chím môi son
Như con chim nhỏ vẫn còn chưa bay
Vụng về bế con trên tay
Cha ru con ngủ mong ngày lớn khôn.
Đêm nay mưa dập gió dồn
Sợ con ướt lạnh bồn chồn chẳng ngơi
Lần đầu thay tã trong đời
Cha làm lóng ngóng rã rời tay cha.
Cuộc đời năm tháng sẽ qua
Cha thôi ở vậy để mà nuôi con
Câu thơ “bánh đúc…” vẫn còn
Sợ đi bước nữa làm con tủi hờn
Bên con giấc ngủ chập chờn
Mơ con mai lớn vượt hơn bạn bè.
Con nằm không mẹ chở che
Cha thành gà trống cánh xòe ôm con
Ngày sau khi con lớn khôn
Sức dài vai rộng con còn nhớ chăng
Tre già dồn sức cho măng
Cha nghèo năm tháng mãi hằng dõi theo
Con đi vượt núi băng đèo
Không bằng lúc nhỏ con trèo vai cha.
Cha rồi đến lúc cũng già
Một đời cô quạnh cũng là cho con
Ngủ đi con ngủ giấc tròn
Cha ru con ngủ mỏi mòn tiếng ru
Ngoài thềm tầm tã mưa thu
Cha thay mẹ hát lời ru ngày nào.
© Hoàng Thưởng - blogradio.vn
Xem thêm: Những giọt nước mắt của cha
Hoàng Thưởng
Học cách để một điều ra đi nhẹ nhàng trong trái tim ta là học cách để yêu thương chính mình và trân trọng điều đó. Sự thật, chẳng ai trong chúng ta có thể sống mà không vương vấn. Dù vậy, ta hãy nhớ rằng, quá khứ không thể ảnh hưởng tới chúng ta, nhưng nếu ta dành tất cả hiện tại để suy nghĩ về nó, thì ta sẽ đánh mất tương lai...Vì thế, hãy sống bằng tất cả những gì ta có thể, bởi ta luôn có thể làm được những điều tốt đẹp hơn ngày hôm qua, có thể gặp được những người tốt đẹp hơn ngày hôm qua. Nếu không muốn ngày hôm nay sẽ trở thành một nỗi ám ảnh khác trong tương lai, thì tại sao ta không sống để không bao giờ hối tiếc... ngay bây giờ?..
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.










