Lớn lên rồi nỗi buồn cũng lớn theo

Tác giả: Tô Ngọc Duy Quí
08-11-2018 01:16:000

Lớn lên rồi, nỗi buồn cũng lớn theo
Buồn nốt hôm nay, ngày mai không còn nữa
Những khi ấy chỉ tìm nơi để tựa
Một góc chỉ mình ta, chỉ riêng mình.

Không suốt ngày kể lể với gia đình
Với đứa bạn thân, với người mình gặp
Có những thói quen cần phải tập
Trước tiên là, nhấm gặm nỗi buồn tênh.

blog radio, Lớn lên rồi nỗi buồn cũng lớn theo

Dẫu biết rằng sẽ có lúc chênh vênh
Nhưng rồi sẽ không còn như thế
Chỉ ta biết rằng ta có thể
Nuốt nén nỗi đau một cách lạnh lùng.

Rồi một ngày giữa phố xá trập trùng
Một mình đứng vỡ òa bật khóc
Chẳng vì vết thương hay chuyện đời khó nhọc
Chỉ là đã kìm nén quá lâu rồi.

Nụ cười này vẫn hiện diện trên môi
Chợt nhận ra mình kiên cường đến lạ
Phía cuối con đường, sau tất cả
Dù sao đi nữa, sẽ lại ổn thôi...

Nụ cười này vẫn hiện diện trên môi...

© Tô Ngọc Duy Quí - blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top
+