Sài Gòn không có chỗ cho những nỗi buồn
2018-08-21 01:22
Tác giả:

Thành phố này cứ mỗi chiều lại mưa... Mình không ghét mưa nhưng thật tâm không thích nó là mấy. Mưa đến rồi lại đi, mỗi lần mưa đến mang theo bao nhiêu cảm xúc nhưng sao đi lại không mang đi mà để lại làm gì để lòng nỗi xao xuyến thế này.
Thành phố này thứ gì cũng có mà sao lại như chẳng có gì. Phố có trọn tình nghĩa, có tháng ngày vui tươi, có chỗ dừng chân bằng hữu, có tất cả mọi thứ ăn chơi,… phố chỉ thiếu mỗi nơi để về. Mưa chiều tí tách tan, mưa rơi lộp độp trên mái hiên nhà, tiếng radio nhà ai mở, một khúc ca buồn vang lên “đời sinh viên có cây đàn ghita, đàn ngân lên chúng ta cùng hòa ca, có anh bạn xa nhà, có cô bạn nhớ cha,…”.
Ừ thì mình nhớ cha, nhớ mẹ, mình nhớ nhà thật sự. Mỗi lần mưa đến mang theo bao nỗi nhớ, nhớ nhà, nhớ hình dáng cha ngoài đồng ruộng, nhớ hình ảnh mẹ làm vườn sau nhà, nhớ thằng út em cặm cụi bên bàn học nhỏ, nhớ nhất là bữa cơm gia đình, cả nhà ngồi bên nhau và những câu chuyện hàn huyên được bắt đầu bên mâm cơm ấm cúng. Mưa đúng là “ác” thật, vô tư đến mang theo thương nhớ, rồi vô tư để lại thương nhớ, thật biết cách trêu đùa cảm xúc người khác.

Thành phố này càng cô đơn hơn khi vào giờ sung túc. Sau một ngày, người đi làm thì trở về nhà sum họp bên gia đình, người có hẹn thì bắt đầu những cuộc gặp gỡ vui chơi, những người cần đến nhau rồi thì tìm đến nhau chỉ riêng mình là một mình cùng với chính mình. Có những ngày mệt mỏi lắm, sau một ngày vật lộn với công việc mình chỉ muốn về nhà, uống trà, đọc sách rồi nghỉ ngơi.
Cũng có những ngày tôi thèm cái không khí thành phố, hết giờ làm lại xách xe lang thang khắp các phố phường, ngắm nhìn những cuộc vui. Rồi khi muốn dừng chân lại chọn cho một quán cóc lề đường, một ly trà và những cuộc trò chuyện cùng những người bạn mới quen bắt đầu, tôi học được khá nhiều từ sau mỗi ngày như thế. Nhưng hơn bao giờ hết, mình vẫn luôn muốn được về nhà, trò chuyện cùng ba mẹ, vui đùa cùng thằng út em, muốn ăn những món ngon do ba mẹ nấu. Nghĩ đến mình lại buồn!
Sau cơn mưa trời lại sáng, sau những muộn phiền cố gắng phải vượt qua. Thành phố này không có chỗ cho những nổi buồn không tên hiện hữu hoài đâu nhé!
© Lâm Việt Thư – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.








