Sài Gòn vẫn đẹp thế cớ sao ta lại phải buồn?
2018-05-28 01:26
Tác giả:

Một mình, ngộp thở với không khí oi bức, tôi tự hỏi, điều gì đủ mạnh mẽ để níu chân được hàng mấy triệu con người trong cái thành phố bé tẹo mà chen chúc này vậy? Một tuần – một tháng – rồi một năm trôi qua, tôi bị thành phố này mua chuộc mất rồi. Tôi thích ngắm những tòa nhà cao tầng, thích cả những ánh đèn đường chói cả một vùng trời. Tôi yêu những con kênh mà tôi đi qua và mỗi lần chạy xe trên những con đường vừa quen vừa lạ, tôi lại ngân nga hát vu vơ bởi lẽ, lúc đấy, tôi cảm giác mình không còn cô đơn nữa. Đường Sài Gòn nhiều ngã rẽ, như chính cái ngã rẽ của duyên số đã đưa con người ta đến với nhau. Cũng tự bao giờ, ai đó xa lạ trở nên yêu si mê nơi này, thân quen như chính tâm hồn mình.
Lúc Sài Gòn yên tĩnh nhất là khi thành phố thức dậy, rạng rỡ vươn mình trong nắng mai đầy kiêu hãnh. Nhưng đôi lần, Sài Gòn cũng “LƯỜI” cho những cơn mưa bất chợt, không chuyển trời, mây mù, không mưa rả rích ngày đêm, dai dẳng. Mà chỉ vội đến, vội đi, nhanh chóng, như tưới mát cho thành phố oi ả, như điểm xuyết thêm sự tươi mới trên những tán cây già trong thành phố. Những cơn mưa ngang qua bất ngờ, mọi người hối hả chạy đến núp dưới mái hiên nào đó, hay dầm mưa để cảm nhận chút mát mẻ. Mưa Sài Gòn làm dịu đi những lo toan, những muộn phiền, mang đến một chút thi vị rồi mau tạnh để tất cả lại quay lại với nhịp sống nhanh.
Đôi lần, ngồi thẫn thờ ở một tiệm bánh quen thuộc, tôi lại thỏa thích ngắm Chợ Bến Thành – một Sài Gòn “cũ” , tòa nhà Bitexco – một Sài Gòn “mới” mà bản thân tự đặt cho riêng mình. Hàng trăm ô cửa kính. Đó là bộ mặt của thành phố lớn, cái cách mà ngay cả khi đang ở trong không gian riêng tư của mình, ta vẫn bị đặt dưới sự giám sát của hàng triệu con mắt khác.
Sài Gòn là vậy đó, ồn ã, nóng nực, bận rộn, hối hả, làm người ta bực bội, giận vì không tìm được một chút yên tĩnh. Nhưng cũng buồn lắm nếu như người ta trở nên thảnh thơi, lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó như đã thân quen, cái sự náo nhiệt đã không thể thay đổi của nơi đây. Cứ như vậy, giữa những phố phường Sài Gòn ai đó đã yêu nhau, ai đó đã chia tay, ai đó đã rời xa thành phố. Và tôi, cũng đã từng đau rất đau khi từ biệt một người bạn thân yêu nhất của mình.

Với tôi, Sài Gòn là cả một khoảng trời kỉ niệm, mà dù tôi có muốn níu giữ cũng không còn như xưa. Tôi luôn hằng định cho bản thân mình rằng “Nói đợi thì sẽ chờ”, nhưng Sài Gòn làm tôi đổi thay nhiều quá, làm tôi bận bịu nhiều quá, đến thở cũng mệt, làm tôi mất niềm tin vào sự chờ đợi của bản thân. Tôi chưa có một mảnh tình vắt vai nào cả, nên đến việc yêu Sài Gòn theo cái cách của một người dưng, hay một người thương tôi cũng mập mờ không hoạch định được. Nhưng tình yêu Sài Gòn đâu đó trong tim cứ thế lớn dần, không hiểu vì yêu ai hay yêu một thành phố.
Ngày xưa, mỗi lần khóc, tôi lại hay ngẩng đầu lên trời, chỉ mong nước mắt có thể chảy ngược vào trong. Thế nhưng, với Sài Gòn, giờ đây cách suy nghĩ của mình đã thoáng hơn, mỗi lần buồn, tôi cũng ngẩng đầu lên nhìn trời và cười một cách đầy an yên nhất có thể, bởi lẽ trong tầm mắt tôi lúc này là bầu trời trong xanh lắm thì hà cơ gì mà tôi phải bận lòng nhiều.
Tôi biết có nhiều người rất yêu Sài Gòn, đến mức cảm thấy bước chân thân quen trên từng con hẻm nhỏ. Yêu cái nắng vàng ươm như rót mật, yêu những cơn mưa nhanh đến nhanh đi, yêu cái nét vừa ồn ào năng động, vừa cổ kính trang nghiêm mà chỉ nơi đây riêng có… Tôi có thói quên, mỗi lần buồn chỉ muốn ngồi trên một chiếc xe bus lạ, bắt một chuyến xe từ đầu trạm tới cuối trạm chỉ để nhìn ngắm phố phường Sài Gòn, tôi nhận ra Sài Gòn ở một góc rất khác, với riêng tôi.
Ngay lúc đứng chờ xe bus, tôi thắt lòng trước hình ảnh một cụ già còng lưng đạp xe giữa trưa oi bức. Trên xe là những món hàng lỉnh kỉnh như bàn chải, khẩu trang và vật dụng linh tinh các thứ. Lạ thật, đâu phải lần đầu tiên trong đời tôi gặp cảnh này, vậy mà cứ thấy nghèn nghẹn. Dẫu không cầu xin lòng thương của ai, những giọt mồ hôi kia khiến ta cảm thấy nghẹn lòng.
Lúc bước lên xe rồi, quay đầu nhìn lại, tôi vẫn thấy cái dáng cặm cụi ấy đạp xe dưới mặt trời tháng năm đỏ lửa. Gương mặt hơi cúi, nhẫn nại nhấn nhá từng bước, không nhanh, không chậm, từ từ khắc vào tâm khảm tôi dáng vẻ khổ cực của một đời vất vả.

Ghé qua một xe hủ tiếu mì, tôi thấy bác bán hàng đang múc nước lèo chế vào tô mì của khách. Chỉ là một vắt mì tôm, thêm ít hành giá lõng bõng. Mà cái xe hủ tiếu hoành thánh thì vẫn còn bày ra những sợi mì vàng tươi, óng ả.Tôi thấy được nụ cười và dường như là những niềm hi vọng nhỏ nhoi từ những chuyến xe đi rao hàng “hủ tiếu đây, ai… hũ tiếu mì gõ nào?” Và đồng tiền dư ra từ các lần tiết kiệm sẽ lấy mua sách vở cho con hay đóng tiền điện, tôi chợt nghĩ vậy. Thấy cảm động và khâm phục hơn nhiều so với khi nghe chuyện về những vĩ nhân trong sách vở.
Một buổi chiều cuối tuần có là gì, sẽ qua mau thôi nếu rủ nhau đi cà phê, tập gym hay vào nhà hàng máy lạnh. Xe dừng lại, dưới trạm một thanh niên bước lên. Anh ngồi vào ghế rồi cẩn thận xếp lại đôi nạng gỗ, đẩy chúng xuống dưới sàn xe. Chuyến bus chiều đông hơn cả một buổi chen chân để mua vé nghe ca sĩ đang thịnh hành bây giờ biểu diễn.
Có những tiếng rao quặn mình trong đêm. Những nụ cười sinh ra từ một ngày đắt hàng. Những đồng tiền lẻ với người này nhưng chẵn với người khác. Và những nghị lực vươn lên không phải vì điều gì lớn lao, chỉ đơn giản là để sống trọn vẹn một ngày… Tất cả nằm trong một góc Sài Gòn.
© Sky Blue – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.







