Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn chiều nay có mưa chăng?

2018-10-16 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Mẹ tôi luôn có một nỗi sợ. Bà sợ mưa. Bà sợ những cơn mưa chiều sẽ diễn ra như những gì mà bản tin dự báo thời tiết đã báo trước đó. Ấy nhưng, bà vẫn bán dù biết trước điều đó.

***

Tám giờ ba mươi phút sáng, ngày thứ bảy, tôi thức dậy trong tiếng kèn Tây đưa tang cho một người hàng xóm.

Bầu trời thì xanh với mây trắng trôi bồng bềnh, trôi lững lờ trên cao. Chúng gợi ra cảm giác bình yên cho bất cứ ai nhìn chúng. “Hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời”. Đây là những gì mà tôi có thể nghĩ đến ngay khi nhìn thấy chúng qua ô cửa sổ. Tuy nhiên, trái ngược với khung cảnh bình yên với trời xanh, mây trắng trên cao là tiếng kèn Tây đưa tang làm quặn lòng người ở phía dưới.

Đám tang này là của một cụ bà lớn tuổi, nó đã diễn ra được mấy ngày. Giờ đây sau bao nghi thức cần thiết thì cuối cùng một con người nữa lại sắp hoàn thành một chặng đường đời của mình, về lại với hư vô.

Khi ta ra khỏi dòng đời, ta rời bỏ đi quá khứ của ta, ta đặt dấu lặng cho hiện tại ta và ta dùng dấu chấm hết với tương lai ta. Rốt cuộc, sau tất cả, cái ta đem đi, cái ta còn giữ bên mình khi rời đi là gì?

Sài Gòn chiều nay có mưa chăng?

Có những người cả một cuộc đời chỉ chăm chăm tới những gì người khác có mà mình không có, luôn ao ước được như họ. Những người đó, họ luôn sợ chỉ một phút lơ đãng họ sẽ không được như những người mà họ ao ước, dù rằng thực tế họ chẳng làm gì ngoài ước ao. Để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, họ cầm nắm được gì nữa ngoài ước muốn chưa được thỏa lấp của chính mình.

Có những người cả một cuộc đời chỉ lo đi về phía trước mà không bao giờ dừng bước ngoái nhìn. Đối với họ, tiến lên là mục đích sống duy nhất, bất chấp mọi thứ mà họ có thể đánh mất. Để rồi khi ra đi, họ chẳng để lại gì cho những điều họ đã lướt qua.

Nhưng đáng sợ hơn cả là những người cả một đời luôn sợ. Họ sợ cuộc sống là những cơn bão, họ lo rằng những cơn bão đó sẽ hủy diệt họ. Để rồi ở đoạn kết cuộc hành trình, họ chẳng bao giờ biết niềm vui được đắm mình trong những cơn mưa cuộc sống, dù sao đó có thề là một trận cảm nặng và kéo dài.

Sài Gòn chiều nay có mưa chăng?

Mẹ tôi, bà là một người bán hàng ăn. Gánh hàng ăn của bà thật chất chỉ là một chiếc xe đẩy với chiếc tủ kiếng bên trên cùng nào đũa, nào muỗng, nào tô… đặt nơi đầu ngõ. Bà luôn có một nỗi sợ. Bà sợ mưa. Bà sợ những cơn mưa chiều sẽ diễn ra như những gì mà bản tin dự báo thời tiết đã báo trước đó. Ấy nhưng, bà vẫn bán dù biết trước điều đó.

Đôi khi tôi tự hỏi phải chăng cái bà sợ không là những cơn mưa mà là sự hối tiếc khi không được làm điều mình muốn.

Mười một giờ mười lăm phút. Đám người đưa tang, giờ có lẽ, cũng đã đưa bà lão ấy tới đích cuối của cuộc đời bà. Bản tin dự báo thời tiết lại đưa tin.

“Chiều nay mưa mẹ ơi”. Tôi báo với mẹ tôi và bà chỉ ậm ừ. Tôi tự hỏi liệu điều đó có thực sự đáng quan tâm hay không. Nếu mưa thì sao, nếu không mưa thì sao. Kết quả vẫn chỉ là mẹ tôi vẫn bán. Điều đó giống như là ta vẫn phải thở, vẫn phải ăn, vẫn phải tiếp tục sống cho tới khi không còn tiếp tục được nữa.

Vậy hà cớ gì phải lo Sài Gòn có mưa chiều nay không. 

© Mun – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Yêu mà không dám nói, chỉ vì sợ mất nhau

Thanh xuân năm ấy, chúng ta vì rất nhiều nỗi sợ mà bỏ lỡ nhau nhưng bây giờ tớ có thể thật lòng chúc phúc. Chúng ta đã chọn cho mình những con đường rất riêng. Cảm ơn cậu vì đã góp mặt trong thanh xuân của tớ, đã cho tớ một cậu bạn thân tuyệt vời và một mối tình đầu đầy những mộng mơ. Tớ đã từng yêu cậu, bạn thân à.

Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy

Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy

Cuối cùng, em chọn cô đơn. Và mỗi sáng thức giấc, chỉ mong rằng mình vẫn mạnh mẽ để đối diện với lo toan của cuộc sống. Em chấp nhận cô đơn để anh đến bên cô ấy. Dù sao anh cũng phải hạnh phúc nhé. Hãy yêu thương cô ấy nhiều như anh đã từng thương em ngày đầu.

Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình

Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình

Vì người ta thường nói không ai có thể yêu bản thân mình bằng chính mình, nó thực sự đúng, đúng cho hiện tại và cả những quãng thời gian sau này.

Năm ấy, anh đã từng là chàng trai em ao ước đi cùng

Năm ấy, anh đã từng là chàng trai em ao ước đi cùng

Sau này, khi nghĩ về anh cô không còn khóc nữa, khi thấy anh có người yêu cô cũng chỉ mỉm cười vì cô nghĩ chắc bây giờ anh vẫn đang hạnh phúc. Có lẽ với anh, cô chỉ đơn thuần là cô bạn cùng bạn nhưng với cô thì anh vẫn là chàng trai năm 17 tuổi mà cô thích, vẫn là chàng trai với nụ cười ấm áp năm ấy cô từng ao ước đi cùng.

Tình bạn giữa tôi và cậu, tôi muốn giữ bằng cả cuộc đời

Tình bạn giữa tôi và cậu, tôi muốn giữ bằng cả cuộc đời

Tôi đã không nói cho cậu biết tôi đã từng thích cậu suốt nhiều năm dài, cũng không nói cho cậu biết tôi vì cậu mà từng chọn học ngành mình không thích. Nhưng điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa, bởi có những tình cảm cần được im lặng như cách từ khi bắt đầu nó được ươm mầm lên trong trái tim bé nhỏ. Thầm lặng và bình yên. Bởi với tôi tình bạn mà tôi và cậu có tôi muốn giữ nó bằng cả cuộc đời mình.

Anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy nên em sẽ tự yêu mình

Anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy nên em sẽ tự yêu mình

Tôi của những tháng năm sau này vẫn nhớ về anh nhưng đã thôi rung động, cũng đã thôi đau lòng vì cái hẹn mà cả hai không cùng đến. Anh của năm ấy mãi mãi là người con trai tôi yêu nhưng anh của bây giờ đã thuộc về cô ấy và một mái ấm đầy ắp tiếng cười.

Mưa giữa dòng tha phương

Mưa giữa dòng tha phương

Tôi lại bâng quơ, nghĩ về ngày mai, những phận người mỏng manh kia có đủ hân hoan, đủ lòng tin với đời, ví như ngọn lửa đêm đông có đủ sưởi ấm lòng kẻ tha phương.

Người luôn yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất.

Người luôn yêu tôi theo cách hoàn hảo nhất.

Điều duy nhất mà tôi tự hào về cuộc sống này chính là tôi vẫn còn có cha có mẹ để yêu thương

Em có nhiều cô đơn, anh mua không em bán?

Em có nhiều cô đơn, anh mua không em bán?

Gió về bên ô cửa nhỏ Bao giờ anh sẽ nhớ em?

back to top