Phát thanh xúc cảm của bạn !

Buổi sáng ở Sài Gòn

2018-09-29 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Giọng cô phát thanh quen thuộc "sau đây là một bài hát theo yêu cầu của bạn T 20 tuổi..." tôi chỉ nghe tới đó rồi nghĩ thầm "Chắc lại gửi lời đến người yêu, là mới yêu, đang yêu hay đã yêu gì rồi đây". Giọng nói ấm áp của cô phát thanh ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi "... bạn T 20 tuổi gửi về quê nhà với thông điệp "Con nhớ nhà lắm, ở thành phố này con cảm thấy cô đơn". Tôi ước gì lúc đó mình có thể gửi lời nhắn ngược lại với bạn "Thành phố này luôn dịu dàng, chỉ cần bạn mở lòng và sống tốt thì sẽ hết cô đơn thôi".

***

blog radio, Buổi sáng ở Sài Gòn

Sài Gòn, ngày... tháng... năm...

Hết tuần. Câu mà tôi hay tự nói với bản thân mình vào ngày cuối trong tuần, để biết rằng ngày hôm đó là ngày của mình chớ không phải là ngày của học tập hay công việc.

Cuối tuần, thay vì giống như những người khác, họ dành thời gian đó để ngủ, ngủ bù cho những ngày phải dậy sớm đi học, đi làm. Tôi không phải vậy, tôi quan niệm "cả tuần làm việc được mỗi ngày nghĩ mà chỉ dùng để ngủ thì thật lãnh phí", tôi vẫn dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong tôi định xách xe chạy vài vòng Sài Gòn để tận hưởng không khí buổi sáng. Ấy vậy mà em xe của tôi sáng đó lại biểu tình muốn ngủ, đề máy mãi chẳng chịu nổ, thế là đành phải đạp, sáng sớm chưa ăn gì đạp máy xe.

Sài Gòn ngày cuối tuần ít xe hơn hẳn, con người ta cũng không phải đua nhau vì cơm áo gạo tiền mà cứ bình thản, từ từ mà chạy chẳng phải giành đường của nhau.

Vẫn là công viên của những ngày tôi đi ngang qua vội vã, vậy nhưng hôm nay tự nhiên nó đẹp một cách lạ thường. Có các cụ già đang tập dưỡng sinh, bác lao công một đêm đã xong lên xe về nhà tìm vào giấc ngủ, hàng và quán đang bày ra bán cùng các gánh hàng gông, nào là cafe, nào là ăn sáng, nào hủ tiếu, nào bánh mì, nào xôi mặn và nhiều thứ khác nữa, những lời mời gọi nghe thật vui tai, nó chắc hẳn đã in sâu vào kí ức cử những người Sài Gòn rồi!

Rồi gió thổi lá tránh xa, nhường chổ cho nắng rơi xuống đường xuyên qua tán cây, xuyên qua ô cửa sổ để đánh thức những ai đang còn trong chăn và bắt đầu ngày mới.

Tôi chọn cho mình một hàng bánh canh nơi ven đường, chọn chỗ ngồi đẹp nhất để ngắm nhìn sự thức dậy của thành phố, hàng bánh canh bình dân nơi gốc phố nhưng cái tình, cái nghĩa trong tô bánh canh không hề bình dân chút nào. Tôi thấy một cụ già bán vé số, cụ cũng vào ăn sáng như tôi, đến khi tính tiền tôi thấy chị chủ quán chỉ lấy 2 nghìn đồng, tôi hỏi thì chị ấy tâm sự rằng: "Nếu mình mời, không lấy tiền thì họ sẽ tự ái, còn nếu mình lấy tiền thì một ngày bán, họ lời được có bao nhiêu cho một tờ vé số đâu, ăn một tô bánh canh buổi sáng còn phải suy nghĩ thì buổi trưa, buổi tối lấy tiền đâu mà ăn. Nên thôi chị lấy vậy, họ ăn có trả tiền thì sẽ không tự ái, hàng bánh canh này chị lời ít nhưng ngược lại chị vui vì mình giúp được người khác!"

Câu nói của chị chủ làm lòng tôi chợt bồi hồi, thành phố này đúng là đẹp thật, vẻ đẹp từ trong những điều bình dị nhất mà thường ngày vội vã đi phớt qua nhau chớ tôi có nhận ra đâu. Điều đó làm tôi nhận thấy ngày nghĩ của mình có ý nghĩa hơn, yêu cuộc sống này hơn và ước gì đâu đó vẫn còn những cái tình cái nghĩa như chị chủ hàng bánh canh này!

blog radio, Buổi sáng ở Sài Gòn

Ăn sáng xong và chào tạm biệt chị chủ quán xinh đẹp, tôi cho em xe của mình vào gặp "bác sĩ", thay một số phụ tùng và tân trang lại cho nó. Phải nói là hôm nay tôi gặp may, "bác sĩ" của em xe tôi cực kỳ vui tính và nhiệt tình, nhưng có điều càng thú vị hơn nữa ở nơi đây là cái đài radio cũ, nó đã cũ lắm rồi nhưng âm thanh vẫn còn chất lượng lắm. Tôi hỏi: "Chú ơi, cái này hay quá chú nhở!". Chú nói: “Cái đài đó lớn lên cùng với chú đó, nó chắc gần bằng tuổi chú!" rồi chú cười.

Tôi không ngạc nhiên cho lắm bởi lúc bé tôi đã được nhìn thấy cái đài này rồi. Tôi hào hứng hơn nữa khi chú kể về nó, chú gọi nó bằng cái từ thân thương mà tôi cứ tưởng đâu cái từ này đã dần vào quên lãng, là cái "la-dô", chú nói sáng nào chú cũng mở nó nghe thay vì mở tivi hay điện thoại, tin tức trên đó luôn đúng hơn tất cả, mỗi lần xem tivi hay điện thoại còn phải chiêm nghiệm lại xem tin đó có chính xác hay không, còn nghe nó thì khỏi bàn cãi. Rồi tôi nghe tới chương trình "quà tặng âm nhạc", giờ mà vẫn còn người xài cái "ứng dụng" này hả ta, tôi nghĩ bụng rồi cười.

Giọng cô phát thanh quen thuộc "sau đây là một bài hát theo yêu cầu của bạn T 20 tuổi..." tôi chỉ nghe tới đó rồi nghĩ thầm "Chắc lại gửi lời đến người yêu, là mới yêu, đang yêu hay đã yêu gì rồi đây". Giọng nói ấm áp của cô phát thanh ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi "... bạn T 20 tuổi gửi về quê nhà với thông điệp "Con nhớ nhà lắm, ở thành phố này con cảm thấy cô đơn". Tôi ước gì lúc đó mình có thể gửi lời nhắn ngược lại với bạn "Thành phố này luôn dịu dàng, chỉ cần bạn mở lòng và sống tốt thì sẽ hết cô đơn thôi".

Vậy đó, buổi sáng của tôi đã quá tuyệt vời rồi. Giờ tôi luôn nghĩ sẽ chẳng thể lãng quên một tình yêu trong trái tim, sẽ không thể lãng quên dù đi đến bất cứ nơi nào.

Sài Gòn, luôn dịu dàng với những tâm hồn đẹp.

© Lâm Việt Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

Cảm ơn anh đã có mặt trong thanh xuân đơn phương của em

“Rời xa anh, có lẽ em sẽ có người khác, niềm hạnh phúc khác, em sẽ có mái ấm riêng, sẽ có người sẵn sàng vì em mà cầm hoa đứng nơi lễ đường đợi em bước đến. Chỉ đáng tiếc người đó không phải là anh. Anh biết không, thích anh, em có trăm ngàn cái hối tiếc, nhưng hối tiếc nhất vẫn là thích anh nhưng lại không dám nói lời tỏ tình”.

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

8 lý do vì sao một số người có sức hút và dễ được quý mến hơn người khác

Justin Clottey, tác giả cuốn sách kỹ năng sống Improve Your Self-Image by Understanding What Makes Someone Attractive (Tạm dịch: Cải thiện hình ảnh bản thân bằng cách hiểu điều gì tạo nên sức hút của một người) lý giải "Sức hút là khả năng mang người khác đến với bạn. Nó rất quan trọng vì nó khuyến khích người ta muốn trao cho bạn thời gian và năng lượng của họ". Theo Clottey, có 8 yếu tố khiến bạn trở thành người có sức hút hơn.

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

4 đặc điểm trên mặt nhận biết người phụ nữ vượng phu ích tử

Người phụ nữ có tướng lông mày cong, khuôn cằm đầy đặn, đôi môi cong cùng khóe miệng sâu thì cuộc sống sẽ tràn ngập may mắn và hạnh phúc. Dù là khía cạnh công việc hay chuyện tình cảm đều vô cùng suôn sẻ, thuận lợi.

Bay về vùng nắng ấm

Bay về vùng nắng ấm

Chúng tôi bước đi song song giữa một rừng người đi dạo chợ Noel. Tôi khẽ nắm lấy tay cô ấy để chúng tôi không bị tách nhau ra ở đó, và Ái khẽ khàng siết chặt lại. Thật ra chậu củ cải đỏ nhỏ ấy thì không nặng lắm nhưng nếu tôi ôm nó thì sẽ chẳng thể nắm tay được cô ấy như thế này, nên chốc nữa quay lại vẫn là cách hay nhất.

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Bộ tranh: Nếu chưa một mảnh tình vắt vai, bạn không bao giờ biết 'cái tụi yêu nhau' ngớ ngẩn như thế nào

Hình như yêu vào là ai ai cũng đâm ra ngớ ngẩn một chút, ít nhất là khi đứng trước mặt người mà mình thương.

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Thật may khi thanh xuân đã gặp chị

Khi thanh xuân đủ chín, chị tự tin bay nhảy với ước mơ của mình thì tôi vẫn âm thầm bám gót lấy hình bóng chị ngày nào. Tôi vẫn thói quen cũ, vẫn miệt mài, chăm chỉ, vẫn kiếm tìm niềm vui, sự sẻ chia bằng các hoạt động thiện nguyện. Để rồi giờ đây tôi mới nghiệm ra rằng chính khoảng thời gian hy sinh cho thanh xuân không ngần ngại thì mới có tôi đầy tự tin và bản lĩnh như hôm nay.

Đơn phương

Đơn phương

Người đến người đi chẳng ở lại Nụ cười sa lỡ trái tim ai Rối bời, xao xuyến, tình len lỏi Hỏi đời vương vấn chút chi đây?

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

back to top