Phát thanh xúc cảm của bạn !

Buổi sáng ở Sài Gòn

2018-09-29 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Giọng cô phát thanh quen thuộc "sau đây là một bài hát theo yêu cầu của bạn T 20 tuổi..." tôi chỉ nghe tới đó rồi nghĩ thầm "Chắc lại gửi lời đến người yêu, là mới yêu, đang yêu hay đã yêu gì rồi đây". Giọng nói ấm áp của cô phát thanh ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi "... bạn T 20 tuổi gửi về quê nhà với thông điệp "Con nhớ nhà lắm, ở thành phố này con cảm thấy cô đơn". Tôi ước gì lúc đó mình có thể gửi lời nhắn ngược lại với bạn "Thành phố này luôn dịu dàng, chỉ cần bạn mở lòng và sống tốt thì sẽ hết cô đơn thôi".

***

blog radio, Buổi sáng ở Sài Gòn

Sài Gòn, ngày... tháng... năm...

Hết tuần. Câu mà tôi hay tự nói với bản thân mình vào ngày cuối trong tuần, để biết rằng ngày hôm đó là ngày của mình chớ không phải là ngày của học tập hay công việc.

Cuối tuần, thay vì giống như những người khác, họ dành thời gian đó để ngủ, ngủ bù cho những ngày phải dậy sớm đi học, đi làm. Tôi không phải vậy, tôi quan niệm "cả tuần làm việc được mỗi ngày nghĩ mà chỉ dùng để ngủ thì thật lãnh phí", tôi vẫn dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong tôi định xách xe chạy vài vòng Sài Gòn để tận hưởng không khí buổi sáng. Ấy vậy mà em xe của tôi sáng đó lại biểu tình muốn ngủ, đề máy mãi chẳng chịu nổ, thế là đành phải đạp, sáng sớm chưa ăn gì đạp máy xe.

Sài Gòn ngày cuối tuần ít xe hơn hẳn, con người ta cũng không phải đua nhau vì cơm áo gạo tiền mà cứ bình thản, từ từ mà chạy chẳng phải giành đường của nhau.

Vẫn là công viên của những ngày tôi đi ngang qua vội vã, vậy nhưng hôm nay tự nhiên nó đẹp một cách lạ thường. Có các cụ già đang tập dưỡng sinh, bác lao công một đêm đã xong lên xe về nhà tìm vào giấc ngủ, hàng và quán đang bày ra bán cùng các gánh hàng gông, nào là cafe, nào là ăn sáng, nào hủ tiếu, nào bánh mì, nào xôi mặn và nhiều thứ khác nữa, những lời mời gọi nghe thật vui tai, nó chắc hẳn đã in sâu vào kí ức cử những người Sài Gòn rồi!

Rồi gió thổi lá tránh xa, nhường chổ cho nắng rơi xuống đường xuyên qua tán cây, xuyên qua ô cửa sổ để đánh thức những ai đang còn trong chăn và bắt đầu ngày mới.

Tôi chọn cho mình một hàng bánh canh nơi ven đường, chọn chỗ ngồi đẹp nhất để ngắm nhìn sự thức dậy của thành phố, hàng bánh canh bình dân nơi gốc phố nhưng cái tình, cái nghĩa trong tô bánh canh không hề bình dân chút nào. Tôi thấy một cụ già bán vé số, cụ cũng vào ăn sáng như tôi, đến khi tính tiền tôi thấy chị chủ quán chỉ lấy 2 nghìn đồng, tôi hỏi thì chị ấy tâm sự rằng: "Nếu mình mời, không lấy tiền thì họ sẽ tự ái, còn nếu mình lấy tiền thì một ngày bán, họ lời được có bao nhiêu cho một tờ vé số đâu, ăn một tô bánh canh buổi sáng còn phải suy nghĩ thì buổi trưa, buổi tối lấy tiền đâu mà ăn. Nên thôi chị lấy vậy, họ ăn có trả tiền thì sẽ không tự ái, hàng bánh canh này chị lời ít nhưng ngược lại chị vui vì mình giúp được người khác!"

Câu nói của chị chủ làm lòng tôi chợt bồi hồi, thành phố này đúng là đẹp thật, vẻ đẹp từ trong những điều bình dị nhất mà thường ngày vội vã đi phớt qua nhau chớ tôi có nhận ra đâu. Điều đó làm tôi nhận thấy ngày nghĩ của mình có ý nghĩa hơn, yêu cuộc sống này hơn và ước gì đâu đó vẫn còn những cái tình cái nghĩa như chị chủ hàng bánh canh này!

blog radio, Buổi sáng ở Sài Gòn

Ăn sáng xong và chào tạm biệt chị chủ quán xinh đẹp, tôi cho em xe của mình vào gặp "bác sĩ", thay một số phụ tùng và tân trang lại cho nó. Phải nói là hôm nay tôi gặp may, "bác sĩ" của em xe tôi cực kỳ vui tính và nhiệt tình, nhưng có điều càng thú vị hơn nữa ở nơi đây là cái đài radio cũ, nó đã cũ lắm rồi nhưng âm thanh vẫn còn chất lượng lắm. Tôi hỏi: "Chú ơi, cái này hay quá chú nhở!". Chú nói: “Cái đài đó lớn lên cùng với chú đó, nó chắc gần bằng tuổi chú!" rồi chú cười.

Tôi không ngạc nhiên cho lắm bởi lúc bé tôi đã được nhìn thấy cái đài này rồi. Tôi hào hứng hơn nữa khi chú kể về nó, chú gọi nó bằng cái từ thân thương mà tôi cứ tưởng đâu cái từ này đã dần vào quên lãng, là cái "la-dô", chú nói sáng nào chú cũng mở nó nghe thay vì mở tivi hay điện thoại, tin tức trên đó luôn đúng hơn tất cả, mỗi lần xem tivi hay điện thoại còn phải chiêm nghiệm lại xem tin đó có chính xác hay không, còn nghe nó thì khỏi bàn cãi. Rồi tôi nghe tới chương trình "quà tặng âm nhạc", giờ mà vẫn còn người xài cái "ứng dụng" này hả ta, tôi nghĩ bụng rồi cười.

Giọng cô phát thanh quen thuộc "sau đây là một bài hát theo yêu cầu của bạn T 20 tuổi..." tôi chỉ nghe tới đó rồi nghĩ thầm "Chắc lại gửi lời đến người yêu, là mới yêu, đang yêu hay đã yêu gì rồi đây". Giọng nói ấm áp của cô phát thanh ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi "... bạn T 20 tuổi gửi về quê nhà với thông điệp "Con nhớ nhà lắm, ở thành phố này con cảm thấy cô đơn". Tôi ước gì lúc đó mình có thể gửi lời nhắn ngược lại với bạn "Thành phố này luôn dịu dàng, chỉ cần bạn mở lòng và sống tốt thì sẽ hết cô đơn thôi".

Vậy đó, buổi sáng của tôi đã quá tuyệt vời rồi. Giờ tôi luôn nghĩ sẽ chẳng thể lãng quên một tình yêu trong trái tim, sẽ không thể lãng quên dù đi đến bất cứ nơi nào.

Sài Gòn, luôn dịu dàng với những tâm hồn đẹp.

© Lâm Việt Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Từ lúc nào đó, con chợt nhận thức ra sự cao cả của lòng mẹ là lớn lên từ những điều bình dị nhất, và con quen rồi hai tiếng gọi: “Mẹ ơi…”

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ không giống như xưa Hay suy nghĩ chuyện vu vơ rồi khóc Ủ rũ muộn phiền, lười soi gương chải tóc Yếu đuối vô cùng, cần lắm được chở che.

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

back to top