Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Bao giờ duyên số mới rơi

2021-04-23 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Thắng Leo, Bạch Dương

Bạn thân mến! Có đôi khi một lúc nào đó trong đời bất chợt thèm yêu, thèm được ở bên một ai đó và băn khoăn tự hỏi người ấy là người như thế nào, bao giờ thì họ đến? Mở đầu chương trình của tuần này mời bạn lắng nghe lá thư:

Bất chợt trong đời muốn bên một người (Lê Phương Thảo)

Bất chợt trong đời…

Muốn sống gắn liền với một ai đó…nhưng rồi lại sợ mình đã đủ chín chắn chưa? Có rất nhiều thứ mình vẫn chưa biết. Nhưng thế nào là đủ? Vì không biết nên thôi cứ làm những gì mình thấy cần thiết. Dù có lúc sợ những lúc vấp ngã, tổn thương. Liệu mình có đủ sức đứng lên không? Muốn tự nhủ mình có thể nói: “Em có đủ mạnh mẽ.”Nhưng trong lòng lại một khoảng không hỗn độn. Đôi khi muốn mình không còn là con bé nhút nhát như trước nữa, vứt bỏ sự tự ti của bản thân đi.

Ngã đau rồi sẽ lớn. Nhưng cưng chiều bản thân quá nên không muốn nó đau, muốn nó sống một cuộc sống vui vẻ, muốn thấy những yêu thương.

Bất chợt trong đời…

Muốn yêu một người thật nhiều…muốn hiểu những gì người ta nghĩ. Nhưng lại sợ người ta liệu có xứng đáng với tình cảm của mình hay không? Liệu người ta có hiểu được và trân trọng những điều mình làm cho người ta không? Bởi sợ lắm cái cảm giác quặn đau, cảm giác nhớ đến dày vò, cô đơn , trống vắng. Có ai thấy cục đá mà không tránh chưa? Hay là phải vấp bao nhiêu lần để không thấy đau nữa?

blogradio_baogioduyensomoiroi

Nhiều lúc cứ thích dày vò bản thân nỗi đau đó đến cùng cực, để thấy mệt mỏi lắm, khóc đi rồi ngày mai sẽ sáng. Yêu cũng thế. Cứ muốn tin tưởng, muốn yêu hết lòng. Nhưng lại ngăn cho mình không được hi vọng, không được suy nghĩ về tương lai vì sợ cảm giác hụt hẫng, sợ giấc mơ sẽ vỡ tan khi chưa thành hình. Tình yêu cứ như một quả bong bóng nước lơ lửng giữa trời nắng, đẹp, nhiều màu sắc nhưng chạm vào thì quá khó. Cứ mỗi tin nhắn của anh làm em vui, em lại lưu nó vào thư mục, lúc nào nhớ lại lấy ra đọc và thấy mình hạnh phúc, đôi khi lỡ tay xóa tất cả tin nhắn lại thấy tiếc nuối. Cứ trân trọng ghi nhớ từng chút một, rồi sau này nếu như chúng ta không còn chung đường thì tự an ủi “Chỉ là chúng ta bước qua nhau”. Không thích giải thích như thế nhưng có cách nào để mình có thể từ bỏ dễ dàng không?

Bất chợt trong đời…

Em nghĩ mình là người bất hạnh nhất trong thế giới vì không thể giữ thứ mình yêu quý. Đôi khi em lại thấy mình là người hạnh phúc nhất vì có anh. Người ta nói em sẽ yêu người yêu thứ hai nhiều nhất, nếu em lấy người đó thì sẽ hạnh phúc. Em muốn anh là người đó, nhưng nếu không phải anh thì sao nhỉ? Em sẽ chắc chắn đó là người sau ư? Mãi em vẫn không thể lớn lên được, cứ muốn nhỏ lại để được anh yêu thương. Đôi khi em có những ước mơ, muốn được làm vợ anh, muốn ở bên cạnh anh suốt đời…nhưng em không dám nghĩ nó lâu đâu. Vì em chẳng có gì đảm bảo cho điều đó cả, anh à. Em không thể tự hào nói anh sẽ mãi yêu em. Cũng không đủ tự tin để bảo anh chỉ yêu em suốt cuộc đời.

Cuộc sống xô bồ quá, nó nhắc đến nhiều thực tế, em chẳng thể gạt nó sang một bên để mơ quá nhiều. Nhưng vẫn muốn mơ mộng nhiều, nó làm cuộc sống không phải chỉ cơm áo gạo tiền. Cứ yêu đi, em sẽ nắm tay anh suốt quãng đường nhưng khi nào anh cảm thấy mệt mỏi, em sẽ buông tay.

Nhẹ nhàng thôi, tình yêu có một đôi cánh để bay, nhưng một bên nặng quá, không thể bay được nữa thì nên dừng lại đúng không?

nha-tin

Bạn thân mến! Tình yêu là thứ khó có thể cưỡng cầu. Đôi khi càng khát khao có được thì tình yêu lại càng rời xa tầm tay với. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là đợi chờ duyên số. Nhưng biết đến bao giờ duyên số mới rơi? Đó cũng là điều mà cô gái trong câu chuyện của tuần này luôn trăng trở. Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe truyện ngắn:

Bao giờ duyên số mới rơi (Đào Mai Anh)

Căn phòng nhỏ 20m2 nằm cuối cùng dãy tầng 2 của khu tập thể đã khá cũ. Giống như những khu nhà tập thể của Hà Nội, bên ngoài nơi đây phủ bởi lớp sơn vàng chóe, điểm xuyết là mảng vữa rơi lộ trên những viên gạch cũ kỹ bên trong. Hành lang va lan can là song sắt rỉ sét. Điều đặc biệt ở cái căn phòng 20m2 kia là khi người ta chỉ cần bước lên cầu thang là có cảm giác muốn thôi thúc mình bước vào căn phòng cuối cùng của tầng 2 ấy.  Những giai điệu nhịp nhàng. nhịp nhàng

Lớp học guitar này cũng như những lớp guitar khác, ít nữ, nói chính xác hơn là gần như hiếm, chủ yếu là nam. Có lẽ vì vậy nên sự xuất hiện của tôi giữa những mỳ chính cánh làm cho các thành viên trong lớp bất ngờ, có thể 1 chút chăng là 1 sự đổi gió mới như cái thời tiết căm căm lúc này. Lớp có 5 người học, thêm tôi là 6. Chúng tôi đủ mọi lứa tuổi và đủ mọi lý do để tìm đến đây. Người hướng tới cô bạn gái cần chinh phục, người theo đam mê, người vì muốn quên và tìm cách lao vào cây đàn để lấp chỗ trống, và tôi, đến đây vẫn chưa tìm cho mình lý do cụ thể nào rõ ràng.

Anh đến và đi như một cơn gío. Anh đã hứa bao lần sẽ đàn tôi nghe. Cho đến ngày cuối cùng tôi vẫn chưa được nghe tiếng đàn của anh. Anh vẫn bảo anh chỉ đàn khi buồn. Thôi thì không có anh, tôi sẽ đàn cho mình, và sẽ không chỉ khi buồn. Tôi tự nhủ thế. Hà Nội gió chuyển mùa, cáí lạnh se sắt, đầu ngón tay trái bắt đầu bong da và cứa máu. Thèm hơn 1 sự ân cần, một cái siết tay thật chặt.  Đau nhói.

Thầy còn khá trẻ, hơn tôi 4-5 tuổi. Thầy ít khi cười, giống tôi sau những ngày xa anh. Ở thầy luôn có một điều gì đó rất lạnh lùng và bản lĩnh. Nhưng khi đôi bàn tay gầy guộc lướt nhẹ trên những dây đàn, dường như cả thế giới xung quanh đều đang tràn ngập âm nhạc- thứ âm nhạc lôi cuốn đến nỗi cả người khó tính nhất cũng thấy mình cần phải thay đổi làm điều gì đó. Cảm giác thầy đang mở lòng mình hồn nhiên và căng tràn nhựa sống. Tôi thích điều đó như tìm thấy mình cách đây vài năm. khi mới yêu. Tôi nói chuyện với thầy không nhiều, những câu chuyện không đầu không cuối.

duyen-so-2

“Cử động ngón chứ không phải cả bàn tay”

“Thế này đúng không thầy?”

“Uhm”

“Bao giờ lớp tan hả thầy?”

“Sắp!”

“Là bao giờ ạ?”

“2 tiếng nữa”

“Hình như em không có năng khiếu học guitar, những ngón tay em dường như thật khó bảo”

“Giai đoạn đầu bao giờ cũng thế. Nhưng học guitar không liên quan gì đến tay chân cả, chỉ là kiên trì và quyết tâm”

“Em thấy con trai học guitar chỉ là cưa gái”

“Vậy thì người ta chỉ học tủ 1 bài thôi, và nhờ guitar mà người ta thành duyên”

“Thầy học bao nhiêu năm sao duyên chưa tới? Em học theo thầy bao giờ duyên mới rơi nhỉ?”

“Ah, cái đấy thuộc về cảm tính, rất khó giải thích”

“Thầy giáo mà cũng phải bó tay ạ”

“Cái này không thuộc phạm trù bài học”

Thầy bận bịu với những công trình mà khi chat thầy hay than vãn “phá “nhiều hơn “xây”. Tôi xoay như đèn cù với đống bài vở cuối năm, và bù khú với bạn bè. Cứ như vậy, 1 tuần tôi và thầy chỉ gặp nhau 1 lần trong lớp học.

“Em thích “Bông hồng thủy tinh”, nó khiến em nghí đến anh ấy”

“Giá mà em đến với guitar vì đam mê thay vì lý do sâu sa này thì sẽ thành tài đấy”

“Nếu em 30 tuổi mà ế vì chưa dứt được ra và yêu ai, em sẽ lấy thầy nhé. Em đặt gạch”

“Đặt gạch xây miếu à?”

“Đừng trù ẻo thầy vợ chết sớm thế chứ”.

2h chiều chủ nhật. Nắng bỗng đẹp lạ lùng giữa cái đông lạnh buốt. Sợi nắng óng ánh lọt hiu hắt vào khe cửa sổ đang bị đóng chặt. Lớp vắng. Mọi người trong lớp đổ xô trên các bến xe để về quê cho kịp Tết. Căn phòng bỗng rộng hơn khi chỉ có hai người.

“Em mở cửa sổ thầy nhé”

Cánh cửa gỗ bật tung ra. Ánh nắng tràn vào. Nắng đông là thứ nắng rất thú vị, hanh hao khiến da con gái nứt nẻ ( Ôi trời, điều này tôi vẫn kêu ca cả ngày khi soi gương thấy mặt mình mốc meo vì nắng), không quá oi bức nhưng đủ để thấy ấm áp và không cô đơn.

“Biết hát không?”

“Em không”

“Muốn học đệm hát thì phải biết hát”

“Bông hồng thủy tinh” thầy nhé”

“Vẫn “tình yêu xưa như vết cứa xót xa” và “âm thầm đau đớn”trong lúc này sao?”

Một nụ cười hiếm khi tôi được thấy. Thầy, mà không, anh cười rất đẹp, giống như tia nắng đang nhảy nhót ngoài kia. Dáng ngồi nghiêng nghiêng ôm cây đàn, hắt những mảng sáng tối được nắng rọi, phiêu du đến ngơ ngẩn.

“Là con gái thật tuyệt” được không thầy, Rê trưởng”

duyen-so-3

Tiếng đàn nhịp nhàng vang lên.  “Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi”. Tóc thầy bồng bềnh trong gió, từng sợi óng lên màu vàng tơ. Đôi mắt nhắm lại. Môi khẽ cười. Tôi nhìn ra khoảng trời ngoài cửa sổ kia và hát. Mi cong vút. Miệng cười tươi thắm để lộ chiếc răng khểnh. Thấy mình như hòa tan. Ánh mắt chạm nhau khi thầy ngước lên và tôi nhìn về. Một điều gì đó kỳ diệu xuất hiện như sự đồng điệu.  Phải chăng thứ nắng sóng sánh như mật kia đang quyện hai chúng tôi lại cùng nhịp điệu?

Như bao buổi tối tôi trở về sau buổi dạy gia sư, tôi ôm lấy cây đàn và tập. Say mê. Hình ảnh dáng ngồi nghiêng nghiêng ấy hát và đệm “Mắt đen” bống hiện lên trong tâm trí. Tủm tỉm cười vu vơ. Tôi không muốn huyễn hoặc cho mình 1 thứ tình cảm nào khi chẳng có cơ sở. Vậy mà sao cảm giác “Mắt đen” dành cho mình tôi mà thôi, cũng phải, lớp toàn con trai, tôi là con gái duy nhất nên mặc nhiên là dành cho tôi mà. Lại gì nữa đây?. Đã 1 cơn gió đến và đi đủ làm đau nhói, chẳng nhẽ lại thêm 1 làn gió nữa. Anh không phải là gió, anh là Nắng mà, đúng không thầy?

Guitar bên tôi nhiều hơn khi đêm về, khi dòng suy nghĩ chồng chéo về 1 bóng hình mà 1 tuần tôi chỉ gặp 1 lần đang lan tỏa. Tôi thích nhìn anh cái góc nghiêng ấy, thích đôi mắt sáng và lạnh lùng, thích cả những câu chuyện vu vơ giữa hai chúng tôi. thích mỗi tối đọc tin nhắn chúc ngủ ngon rất đặc biệt, ấm áp và quan tâm của anh, vì tôi bảo 30 tuổi tôi sẽ lấy anh, nên anh phải tập nhắn tin cho tôi trước khi đi ngủ từ bây giờ để tỏ lòng cảm ơn chấp nhận lấy anh khi anh ế. Dường như tôi có thể đánh đổi cả 3 tiếng học chỉ để ngắm và nắm bắt tất cả hình ảnh ấy. Cái buổi chiều hôm đó dường như cả anh và tôi chẳng ai nhắc đến nữa trong câu chuyện về sau. Chỉ là bất chợt 1 ngày nắng về rồi khiến người ta say nắng sao?

duyen-so-1

“Em hợp tuổi với anh bạn anh đấy.”

“Sao hôm nay anh lại rảnh rỗi hợp hay xung vậy?”

“Đã đến lúc em cần có ai đó bên cạnh rồi. Anh ấy làm cùng công ty anh, có thể sẽ hợp với em.”

“Em không cần. Em chưa sẵn sàng. Em có người khác rồi”

“Anh chưa muốn ràng buộc”

“Anh được trích bao nhiêu % từ vụ này?”

“Cái đó tính sau, chờ vụ này thành công đã”

“Anh ác lắm”

Offline vội vàng. Gục mặt. Nước mắt lã chã rơi. Anh không phải không hiểu, đúng không?. Ôm chặt lấy guitar. Những nốt nhạc của “Một điều là mãi mãi”- Rose Wood vang lên trong đêm. Ngoài hiên trời đang mưa. Nước mắt rơi trên những dây đàn. “Xin cho em một chút niềm tin. ”

Một tháng sau đó tôi rời lớp học. Tôi và anh cũng không có thêm những cuộc trò chuyện nữa, Thi thoảng có vài cậu bạn cùng lớp nhắn tin hỏi tình hình, tôi delete như sợ cái cảm giác bị phát hiện tình cảm của mình cho thầy mà không được đáp lại. Căn phòng 20m2, khu tập thể cũ đường Kim Mã, màu vàng, tiếng đàn, và anh.. .Tôi muốn xóa hết.

Nhịp sống quay trở lại và dễ dàng hơn khi tôi có guitar bên cạnh. Tôi là trung tâm của sự chú ý, mọi người thích quây xung quanh tôi và hát, nghe tôi đàn. và tôi vẫn cô đơn trên những con đường dài Hà Nội với guitar - không anh.  Âm nhạc thật kỳ lạ, nó làm cho người ta gần nhau như một cái duyên, và khi xa nhau chỉ cần nghe một bản nhạc cũng muốn day dứt tìm về. Vết cứa trên các ngón tay ngày đầu học bấm hợp âm giờ đã lành lại, chai sần và khô ráp. Cái giá để trao tình cảm đến một cây đàn là hy sinh đôi bàn tay. Cái giá trao tình cảm cho một con người là hy sinh cảm xúc, chẳng thể lấy lại được.  Giờ tôi cũng chẳng còn đau khi nhớ đến người cũ, chẳng gào thét tái tê với “Bông hồng thủy tinh”.. thay vào đó là chạnh lòng khi vô tình nghe “Mắt đen”.

duyen-so-4

“Sao em lại bỏ lớp?”

“Em nhớ là em đã đóng đủ học phí rồi mà”

“Em cứ đến và đi chẳng quan tâm cảm xúc của ai cả. Em vẫn bảo anh ác độc, nhưng em ác không kém anh đâu”

“Em không bao giờ rao bán một người mà mình biết chắc chắn người đó có cảm tình với mình”.

“Anh chắc chắn không bao giờ rao bán một người mà mình chắc chắn người đó có cảm tình với mình”.

“Em chẳng hiểu anh đang nói gì cả”

Anh không trả lời lại. Có tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alô”

“Anh đây! Đừng hát “Bông hồng thủy tinh” nữa nhé. Hứa với anh!

“Anh đang đâu vậy?”

“Trả lời anh đi!”

“Thế em sẽ hát bài gì?”

“Ngồi bên anh và nghe “Mắt đen”, chỉ thế thôi”

“Thế thì phí công anh dạy em quá, học đàng hoàng chỉ để ngồi nghe”

“Nghe và cảm nhận người hát”

Tiếng hơi thở rụt rè. Tiếng gió lùa vào. Tiêng con tim đang ngừng đập. Tiếng ngón tay vân vê vào nhau. Rồi tiếng cười nhẹ hắt sang.

“Em hứa”

“Ở nhà 30 phút nữa anh qua”.

Dập máy.  Cười tủm tỉm vu vơ.  Ôm lấy guitar để khỏi vỡ òa. Để nhịp đập hòa vào nhịp 6 dây đàn.  Cảm xúc lắng đọng trên khóe môi, trên đôi mắt, trên phím đàn. lắng lại trong tim.

Khe khẽ hát “Gọi mùa thu về thật lâu, để ta biết, nồng nàn!”

duyen-so-5

Tác giả: Lê Phương Thảo, Đào Mai Anh

Giọng đọc: Bạch Dương, Thắng Leo

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tuổi thanh xuân

Lời hứa tuổi thanh xuân

Người ta nói những người yêu nhau có duyên không phận như hai đường thẳng song song không thể gặp nhau. Nhưng cuộc đời cả hai chúng ta giống như hai đường thẳng cắt nhau vậy, chỉ cắt nhau tại một điểm duy nhất và chia hai ngả tiếp tục đi mà thôi.

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước, còn bạn thì sao?

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước, còn bạn thì sao?

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước. Bạn thì sao? Lựa chọn của bạn là gì? Tuổi trẻ dẫu có chông chênh nhưng chúng ta phải biết lựa chọn lối đi đúng đắn cho mình, để rồi khi ngẩng đầu lên, bạn sẽ không thấy gì khác ngoài những nỗ lực để thành công.

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

back to top