Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

2021-04-21 09:00

Tác giả: Giọng đọc:

Blogradio.vn - Cuộc đời là một chuỗi ngày ta đối mặt với thất bại và giông tố nhưng cách ta đối mặt với nó như thế nào mới quyết định ta trong tương lai. Tuổi 20 là tuổi đời đẹp nhất để suy nghĩ non trẻ của chúng ta trưởng thành nên đừng ngại bão giông để tiến lên phía trước. Cũng đừng hoài phí thanh xuân vì nghĩ rằng cuộc đời này không công bằng. Hãy cảm ơn vì bạn đã gặp được những cú ngã để bạn đứng dậy và tự đi được trên đôi chân của mình.

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

***

Năm 20 tuổi, tôi chông chênh, lạc lõng, tôi thậm chí không biết ngành học mà tôi lựa chọn có thực sự là những gì tôi đam mê, có giúp tôi có được một nghề nghiệp ổn định trong tương lai. Bên cạnh đó, việc tình cảm cũng trăn trở khó khăn khi tôi chẳng thể biết mối quan hệ hiện tại là gì, hai đứa chả có gì ngoài những ước vọng và hình dung về tương lai. Lúc ấy thực sự là một khoảng thời gian rất đáng sợ. 

Tuổi 20 là dấu mốc của cuộc đời. Tôi dấn thân vào những công việc làm thêm để CV của tôi khi ra trường thật hoàn hảo. Tôi ứng tuyển nhiều vị trí, nhiều chức vụ, nhiều công việc. Nhưng may mắn không mỉm cười với tôi. Tôi bị từ chối rất nhiều, hầu như là hoàn toàn. Lúc ấy, tôi thật sự suy sụp và đánh mất niềm tin vào bản thân. 

Tôi từng nghĩ rằng năng lực và ngoại hình của tôi thật sự là điểm yếu khiến tôi không có được công việc nào cả trong khi bạn bè bên cạnh ai nấy đều dễ dàng tìm việc part time. Tiếp đó là thực tập, tôi ứng tuyển rồi phỏng vấn, rồi lại ứng tuyển và phỏng vấn. Chuỗi xoay vòng cứ lặp lại cho đến khi tôi mệt nhoài, tôi mệt mỏi nhìn lại quá trình tôi cố gắng để được công nhận. 

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Tôi tự thấy bản thân thật thất bại. Có những đêm, tôi ngồi khóc một mình và tự an ủi bản thân, tự nín khóc mà không ai ở cạnh. Những điều kém may mắn tiếp theo lại ùa đến bên tôi. 

Tôi chia tay người yêu chỉ vì tôi suy nghĩ tình yêu tuổi này chỉ có bồng bột và vô lo, tôi luôn suy nghĩ cho tương lai, còn anh thì mê đắm trong tình cảm chân thật của tuổi trẻ. Tôi chấp nhận buông tay anh và cho nhau hai lối đi để anh tìm được người lý tưởng. Tôi khóc ròng rã mấy ngày nhưng sau đó tôi nhận ra một chân lý cho cuộc sống sau này. Tuổi trẻ chỉ đến với bạn một lần, hãy sống cho đáng. 

Tôi luôn tự trách móc bản thân thật tệ hại nhưng chưa bao giờ nghĩ "Tại sao mình lại như thế". Tôi thấy được rằng tôi luôn bị từ chối khi phỏng vấn là do tôi chưa chuẩn bị đầy đủ, không chịu dành thời gian tìm hiểu những gì mình sắp đối mặt và luôn không trao dồi bản thân từng ngày. Tôi thay đổi. Tôi muốn mình là phiên bản tốt hơn. Tôi cố gắng để làm khác đi những gì trước đó tôi từng làm, những gì tốt hơn. 

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Và may mắn tìm đến tôi những năm cuối tuổi 20, khi tôi thực sự nghiệm ra khó khăn thử thách chính là chiếc cầu nối để bạn trưởng thành và phát triển hơn. Tôi được nhận vào làm ở một nhà hàng mà tôi chưa từng nghĩ mình có thể bước chân vào, tôi gặp được người phù hợp với tư tưởng của tôi và cả hai cùng giúp nhau phát triển, tôi được nhận vào làm thực tập sinh trong chuyên ngành mà tôi hằng mơ ước. 

Các bạn trẻ à, cuộc đời là một chuỗi ngày ta đối mặt với thất bại và giông tố nhưng cách ta đối mặt với nó như thế nào mới quyết định ta trong tương lai. Tuổi 20 là tuổi đời đẹp nhất để suy nghĩ non trẻ của chúng ta trưởng thành nên đừng ngại bão giông để tiến lên phía trước. Cũng đừng hoài phí thanh xuân vì nghĩ rằng cuộc đời này không công bằng. Hãy cảm ơn vì bạn đã gặp được những cú ngã để bạn đứng dậy và tự đi được trên đôi chân của mình.

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Nếu chẳng may vấp ngã hãy đứng lên và đi tiếp bạn nhé

Tôi từng nghe một câu nói: “Việc khó nhất trên đời này là gì? Đó là làm người lớn”. Lúc nhỏ nghe được thì không hiểu lắm, lớn hơn rồi mới hiểu là vì người lớn có rất nhiều thứ cần gánh vác.

Trưởng thành là một hành trình đầy cô độc chỉ có mình bạn hiểu bạn mệt mỏi và bản thân bạn đang nỗ lực đến nhường nào. Có những lúc cuộc đời đưa cho bạn một vài thử thách, bạn có thể thắng và cũng có thể thua. Nhưng bạn của tôi ơi, nhất định đừng gục ngã vì bạn gục ngã là bạn đã thua cuộc đời.

Năm tôi 5 tuổi, gia đình xảy ra chút biến cố. Chúng tôi từ miền Bắc chuyển vào miền Nam sinh sống. Ai cũng nghĩ rằng còn nhỏ nên dễ làm quen với môi trường hơn nhưng tôi bị bạn bè trêu chọc chỉ vì phát âm của tôi bị ngọng.

Dần dần tôi trở thành một cô bé nhút nhát và sợ giao tiếp, cảm thấy bản thân mình làm gì cũng không được. Nhìn mọi người xung quanh ai cũng tài giỏi rồi nhìn lại mình tôi chỉ thấy mình “Không được tích sự gì”.

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Khi nghe những người xung quanh gọi tôi như vậy thì tôi cũng chỉ biết tránh xa họ, cứ gặp họ là tôi kiếm chỗ trốn đi. Dần dần mọi người cũng xa lánh tôi và từ đó trong thế giới của tôi chỉ có những con búp bê làm bạn.

Tôi từng có suy nghĩ tôi học không giỏi là vì tôi không được đi học thêm như các bạn. Tôi từng khóc vì mẹ không mua cho đôi giày mới, khóc vì không được mua xe mới và tôi từng khóc vì nhiều điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi từng tức giận với bố mẹ và bỏ nhà đi nhưng rồi lại quay về vì không biết đi đâu.

Mười tám tuổi tôi mới hiểu rằng bản thân đã đánh mất rất nhiều thứ, có những thứ đã không tìm lại được nữa rồi.

Tôi bắt đầu tham gia các hoạt động của trường, của lớp. Học tập những đoạn video bắt chuyện làm quen với mọi người rồi kết giao bạn bè. Tôi lên thư viện tìm tòi và học hỏi những thông tin có ích cho cuộc sống.

Tôi trau dồi kiến thức và học hỏi những đàn anh chị đi trước. Tôi đọc  sách và xem những chương trình về nghị lực sống rồi lấy họ làm tấm gương cho cuộc đời mình. Những người không lành lặn ngoài họ thành công nhờ có một nghị lực sống đầy phi thường, vậy tại sao tôi và bạn không cố gắng, không nỗ lực để sống một cuộc đời có ý nghĩa?

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Khi bản thân cố gắng, nỗ lực hơn thì tôi cảm thấy thế giới này thật tươi đẹp. Tôi có đủ sự tự tin để đứng trước đám đông, giọng nói cũng không còn bị ngọng. Tôi có thể nhìn thấu suy nghĩ của mọi người qua ánh mắt họ nhìn tôi. Tôi có khả năng làm nhiều thứ mà trước đây tôi nghĩ rằng mình không làm được.

Thật ra cuộc sống này rất đơn giản, hạnh phúc hay khổ đau là do bạn lựa chọn. Tôi tin rằng chỉ cần bạn nỗ lực thì nhất định sẽ có kết quả tốt. Nếu cảm thấy bạn đã nỗ lực rồi mà mọi việc vẫn không theo ý bạn thì có lẽ bạn đang đi sai đường hoặc cần thêm một chút nhẫn nại từ bạn nữa.

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Hãy cảm ơn những vấp ngã trên đoạn đường trưởng thành

Giọng đọc: Phương Anh

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Thanh Lam

Mời xem thêm chương trình:

Khi yêu hãy yêu thật chậm

 

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top