Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 5

2014-10-27 15:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Thiên Thiên ôm đàn tỳ bà, lặng lẽ đàn một khúc nhạc, chính là khúc ca lần đầu tiên bọn họ gặp nhau ở Thanh Liễu các, nàng đàn khúc nhạc vì chính số phận bèo nước trôi dạt của mình, lúc này đàn cho hắn nghe lại, lại vô cùng thích hợp.Tiêu Thành Mộ chỉ bình tĩnh nhìn nàng, bên môi vương vất nụ cười như có như khong, lần đầu tiên trong đời quên đi trách nhiệm to lớn với nước nhà.

Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng ồn, mơ hồ nghe thấy tiếng binh sĩ kích động hét: "Giặc Thát đến rồi! Đại quân giặc Thát tấn công!"

Sắc mặt Tiêu Thành Mộ trầm xuống, không đoán trước được hôm nay quân địch lại đánh bất ngờ như thế. Tay hắn xiết chặt, lập tức đứng dậy ném cây đàn tỳ bà khắc chữ "Tiếu" trong tay nàng sang một bên. Hắn kéo nàng đi đến cạnh giường, xốc tấm ván giường lên, bên dưới có một cái hang. Thiên Thiên vừa nhìn đã hoảng hốt, giữ chặt vạt áo hắn không chịu buông tay.

Trong lúc nguy cấp, Tiêu Thành Mộ điểm huyệt đạo của nàng, bế nàng xuống hang dưới lòng đất.

"Đừng sợ, ngủ một giấc sẽ khá hơn thôi." Hắn nhìn đôi mắt đỏ ửng của nàng, nhẹ nhàng xoa đầu nàng nói: "Ta là tướng quân của một đất nước, bảo vệ quốc gia chết trên sa trường là trách nhiệm của ta, nhưng nàng thì không. Thiên Thiên, nàng còn cả một quãng đường đời dài cần phải đi tiếp, trải qua nhân tình thế thái, nàng còn nhiều thứ chưa từng được trông thấy, nàng không thể chết ở nơi này."



Nước mắt nàng tuôn xuống như mưa.

Hắn thở dài nói: "Cả đời này Tiêu Thành Mộ không có lỗi trời đất, không thẹn với cha mẹ, không có lỗi với quân vương nước nhà, chỉ có lỗi với một mình nàng mà thôi... Thiên Thiên, nàng phải sống sót."

Đây là câu nói cuối cùng Tiêu Thành Mộ để lại cho nàng. Hắn giấu nàng thật kỹ, sau đó thay áo giáp, cầm trường thương, bước ra khỏi quân doanh. Bên ngoài lều đã sớm trở thành một khoảng Tu La tràng đẫm máu vô cùng thảm thiết.

Hắn thúc ngựa lao về phía trước, cầm thương quát lớn: "Trấn Viễn đại tướng quân Tiêu Thành Mộ ở đây! Lũ giặc Thát mau đến tìm đường chết!"

Không biết bên ngoài chém giết bao lâu, đến khi toàn bộ không gian trở nên yên tĩnh, thiên Thiên mới dùng cánh tay lạnh cứng đẩy tấm ván gỗ trên đỉnh đầu.

Máu bắn tung tóe bốn phía lều trại, cuộc sát phạt đã chấm dứt, mùi máu phiêu tán trong không khí lạnh lẽo như băng. Thiên Thiên xốc mảnh bạt đi ra ngoài. Đập vào mắt nàng là những xác chết chất chồng, thi thể quân sĩ ở khắp nơi. Xung quanh không một tiếng người.

Nàng lảo đảo đi về phía trước, đầu óc trống rỗng, đi đến trước cổng quân doanh chợt nhìn thấy, bên dưới cổng quân doanh cao vời vợi là một núi thi thể chất đống, nằm bên dưới đều là binh lính quân Thát. Mà người trên núi ấy chính là tướng quân mặc áo giáp màu đen, tay cầm thương bạc, cứng cỏi đứng nghiêm trang ở đó.

Lưng hắn thẳng tắp giống như một ngọn núi vĩnh viễn không thể phá hủy, gánh trên vai tôn nghiêm của một quốc gia và niềm hi vọng của dân tộc.

Chân Thiên Thiên mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

Ánh chiều tà chiếu sáng trên người hắn, dưới ánh sáng phản quang, nàng phảng phất như trông thấy lại hình ảnh đại tướng quân đánh đuổi lũ giặc tấn công quê hương cũ của nàng nhiều năm về trước. Hắn vĩnh viễn là anh hùng trong lòng nàng, dù chiến thắng hay chiến bại, dù sống hay chết...

"Tướng... Tướng quân." Nàng trúc trắc gọi ra hãi chữ này, rất nhiều năm không nói chuyện, khiến giọng nàng khàn khàn không được chuẩn.

Khi nàng còn nhỏ, trong chiến trận mất đi người nhà, không mở miệng nói chuyện, mà nay cũng chính trên chiến trường, rốt cuộc nàng cũng có thể nói chuyện lại lần nữa.

"Tướng quân, Thiên Thiên cùng chàng." Tay nàng cầm thanh đao mà một viên lính để lại, vết máu trên đao vẫn còn chưa khô. Đầu ngón tay run rẩy của nàng xiết chặt chuôi đao. Thiên Thiên nhắm mắt, một đao cắt ngang, một nắm tóc đen rơi xuống. Nàng kết tóc thành bím, đặt trên mặt đất, sau đó lẳng lặng xoay người rời đi.

Nàng muốn đi về phía nam, sau đó kiên cường sống tiếp.



Năm mươi năm sau, bà lão đàn tỳ bà đầu đường sắp chết, khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, nằm thoi thóp ở trên giường, không còn nghe rõ hơi thở.

Không có con trẻ ở bên, bên giường chỉ có một cô gái áo trắng canh chừng bà, cô gái nhẹ giọng nói: "Ta tên là Bạch Quỷ, tới lấy quỷ trong lòng ngươi đi."

Bà lão khó khăn mỉm cười: "Cô nương, cô tìm lầm người rồi. Đời này của ta, tuy sống bần hàn, nhưng cũng không oán trách, không hối tiếc."

Bạch Quỷ lạnh lùng nói: "Cả đời ngươi chỉ tưởng niệm một người, chấp niệm quá sâu, không có lợi cho việc đầu thai chuyển kiếp."

Hơi thở của bà lão đã rất mỏng manh: "Chuyện này... là lẽ thường tình của đời người mà thôi. Đời này của ta, có thể tìm được một người đáng giá để nhớ cả đời, chính là hạnh phúc lớn nhất..." Bà nhẹ nhàng nhắm nghiền hai mắt, cũng không còn hơi thở.

Trong tay bà lão nắm chặt một túi hương khâu rất khó coi, bên trong vẫn còn lưu lại mùi hương hoa quế nhàn nhạt.

Bạch Quỷ lấy chiếc bút trong tay áo ra, ngòi bút dừng lại trên túi hương hồi lâu, cuối cùng nàng thu bút lại. Nhẹ nhàng xoay người rời đi: "Bên cầu Nại Hà, có lẽ hắn còn đang chờ ngươi đến."

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Replay Blog Radio: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

Người ta vẫn có thể cô đơn ngay cả khi được tình yêu bao bọc, vẫn sợ mất mát dù chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của một người đã giữ chặt trong tay và vẫn sợ thay đổi ngay cả khi la bàn trái tim họ luôn chỉ một hướng duy nhất về phía mình

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa?

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

back to top