Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phía sau một câu chuyện cổ tích

2021-05-13 09:32

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Ngày xửa ngày xưa, sau biết bao gian nan chống lại lời nguyền rủa của mụ phù thủy độc ác, công chúa xinh đẹp cùng với bạch mã hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau trọn đời. À, tất nhiên còn có cô nàng thị nữ và cậu chàng thị vệ nào đó phải lòng nhau từ lúc nào chẳng biết.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

***

1. Hoàng tử

Mọi câu chuyện cổ tích đều cần một hoàng tử. Đội kịch của chúng tôi đang thiếu người. Không may mắn lại thiếu ngay vai hoàng tử đẹp trai, oai phong. Thân là đội trưởng đội kịch, đang quẫn bách không biết phải xử trí ra sao, tôi chợt nhớ đến một ứng cử viên sáng giá là Huyên.

Huyên trắng bóc, lại còn đẹp trai đến ganh tị. Ngoài ra, bố cậu ấy còn là một thành viên rất tích cực trong hội phụ huynh học sinh. Hầu như năm nào cũng có những suất học bổng được trao tặng bởi một vị phụ huynh giấu tên nhưng thực chất là bố của Huyên. Thế nên mọi người đều có thể đoán được gia cảnh của Huyên rất khá giả. Nhưng không vì thế mà cậu ấy tỏ ra kiêu ngạo hay lơ là việc học tập của mình. Trái lại, Huyên thật sự rất chăm chỉ. Cậu ấy luôn là thành viên “nhẵn mặt” trong các cuộc thi học sinh giỏi. Ngay cả đến cô bạn cạ cứng chẳng mấy khi bén mảng đến lớp tôi cũng hỏi về Huyên. Tôi ngớ người.

“Ớ, làm sao cậu biết Huyên?”.

“Thường xuyên đứng trước toàn trường nhận bằng khen như thế mà không nhớ nổi cậu ta thì đúng là đầu óc cá vàng”.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

Cô nàng nhìn tôi như thể tôi vừa hỏi một câu ngớ ngẩn nhất trần đời.

“Trời ạ, Huyên cũng thật quá phù hợp với vai hoàng tử đấy chứ”.

Xác định mục tiêu đã xong, điều khó khăn nhất là biến mục tiêu thành hiện thực bởi vì Huyên khá ngại ngùng khi đứng trước đám đông. Bằng chứng là mỗi khi nhận bằng khen trước toàn trường, Huyên luôn né tránh nhìn thẳng vào mọi người bằng cách cúi gằm mặt xuống hoặc ngó lên đâu đó vờ ngắm một cái gì đó. Thế nên, việc thuyết phục Huyên nhận vai hoàng tử, diễn kịch trước mọi người thế này gần như là một việc bất khả thi.

Chán nản vì tưởng như đã tìm được lối thoát hóa ra lại đối mặt với một khó khăn lớn hơn, tôi nằm gục xuống bàn. Nghiêng đầu nhìn vẩn vơ mấy tán muồng hoàng yến chẳng biết mọc ở sân nhà ai, tôi chợt thấy một tên ngồi bàn kế cửa sổ đang ngủ say sưa. Ồ, sao tôi lại có thể quên mất cậu ta nhỉ?

Phía sau một câu chuyện cổ tích

2. Đội trưởng đội thị vệ

Thị vệ vốn là một nhân vật râu ria, chẳng có đóng góp gì đáng kể. Mà đội trưởng đội thị vệ lại càng là một nhân vật râu ria.

Bị một cục giấy to tướng ném thẳng nào đầu, Phát quả nhiên tỉnh dậy. Cậu ta ngơ ngác gãi gãi đầu như thể vẫn còn ngái ngủ. Chẳng hiểu lúc đó nghĩ thế nào, tôi bỗng vẫy vẫy tay. Ấy thế mà tên này lại ngoan ngoãn đi qua chỗ tôi thật.

Phát ngồi phịch xuống đối diện tôi, nhướng mày ý hỏi tôi muốn gì. Thế là tôi đã rất tỉ mỉ nói ra ước nguyện muốn Huyên nhận vai hoàng tử cho vở kịch của trường, cùng với sự bất khả thi của sự việc và cuối cùng là hy vọng Phát với thân phận là bạn thân của Huyên, và cậu ấy sẽ thuyết phục Huyên giúp tôi. Trình bày xong, tôi bình tĩnh đợi câu trả lời của Phát nhưng đợi lâu đến mức tôi tự hỏi liệu tên này phải chăng đang mộng du mà bước qua đây thì Phát đột nhiên cất tiếng.

“Tớ muốn một vai trong vở kịch”.

“Cái gì cơ?”.

“Như thế này, tớ giúp cậu thuyết phục Huyên, đổi lại, cậu cho tớ một vai”.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

Trong lúc tôi cứ nghĩ Phát mộng du thì hóa ra cậu ta đang nghĩ điều kiện trao đổi ư?

“Tớ không còn nhiều vai trống lắm đâu. Ừ... để xem... vai thái giám tùy tùng bên cạnh hoàng tử được không?”.

“Sao lại là thái giám? Không được, tớ không thèm! Cậu tự đi mà thuyết phục Huyên nhé”.

Dứt lời, Phát định bỏ đi.

“Ấy ấy, còn thương lượng được mà”.

Tôi hốt hoảng giữ chặt lấy tay Phát.

“Ừ, thế thì vai đội trưởng đội thị vệ chuyên bảo vệ hoàng tử được không? Oách lắm nhé”.

Phát im lặng tựa như suy nghĩ, cân nhắc thiệt hơn dữ lắm. May mắn là cuối cùng cậu ta cũng đồng ý.

Cái tên ngốc này không bao giờ biết được thái giám hay đội trưởng đội thị vệ gì đó chẳng qua chỉ khác tên gọi mà thôi, thực chất đều là cùng một nhân vật không có lời thoại.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

3. Công chúa

Hoàng tử yêu ai thì người đó là công chúa.

“Huyên thích Phương. Thế nên nếu cậu có cách khiến cho Phương nhận vai công chúa thì Huyên sẽ rất vui lòng nhận vai hoàng tử đấy”.

Tôi suýt chết vì sặc nước. Tên này trước khi thông báo một tin khủng bố như vậy cũng nên báo trước chứ. Với cả Trái Đất cũng thật tròn quá đi mất! Phương chẳng phải là cô bạn thân lần trước hỏi thăm về Huyên đó sao?

“Phương không tính là quen biết gì với Huyên cả, đóng vai tình cảm như vậy với nhau có kỳ quặc quá không? Chưa kể là tớ có công chúa rồi, chính là Ngọc - người đẹp lớp bên cạnh, chơi khá thân với Huyên đó”.

“Không phải cậu là đội trưởng sao? Cứ cắt vai của Ngọc cho Phương là được. Còn vụ kia thì quá đơn giản, cậu làm cho Phương quen thân với Huyên là tất cả sẽ ổn”.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

Phát vẫn thao thao tự đắc vì cho rằng sáng kiến của mình quá tuyệt.

“Ổn chỗ nào chứ? Tớ chỉ muốn một hoàng tử cho vở kịch thôi mà sao cuối cùng phải làm bà mối thế này?”.

Tôi bắt đầu nghi ngờ.

“Sao tớ cảm thấy cậu càng giúp càng rối thế nhỉ?”.

“Ánh mắt nghi ngờ đồng đội thế là thế nào? Tớ sẽ giúp cậu mà, yên tâm đi”.

Phát giọng chắc nịch.

Tôi không yên tâm chút nào hết, thật đấy.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

4. Thị nữ

Thị nữ cũng là một nhân vật không có lời thoại.

Tôi không thể làm quên được vẻ mặt như muốn ăn thịt tôi luôn cho khuất mắt của Ngọc - cựu công chúa vừa bị tôi phế truất cách đây không lâu. Để tránh bị nguyền rủa tới chết, tôi đề nghị cô nàng vào vai tiên đỡ đầu.

“Ớ, đấy vốn không phải là vai của cậu sao Linh? Thế đổi rồi cậu đóng vai gì?”.

Ngọc thắc mắc.

“Có lẽ là đóng vai cô ả thị nữ nào đó. Haizz, tự dưng nhiều thêm một cô thị nữ cũng không ai phát hiện đâu”.

Từ tiên đỡ đầu bị giáng xuống làm thị nữ, tôi thật ảo não hết chỗ nói. Bỗng tay bị vật gì lạnh ngắt chạm vào khiến tôi giật nảy mình. Hóa ra Phát đã ngồi kế bên từ lúc nào. Thấy tôi nhướng mày như muốn đánh nhau, cậu ta lắc lắc ly trà sữa trong tay ý muốn cầu hòa.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

“Tối nay đi xem phim đi. Ấy đừng nhìn tớ như vậy. Là cả bốn người: Cậu, tớ, Huyên và Phương cùng đi”.

“Có người lạ Phương không đi đâu”.

“Cậu khờ quá vậy? Cậu cứ rủ Phương đi xem phim như bình thường rồi giả vờ như tình cờ gặp tớ và Huyên ở rạp”.

Phát đắc ý vì kế hoạch hoàn mỹ của mình.

“Ừ nhỉ”.

Tôi như bừng tỉnh sau câu nói của Phát.

“Hi vọng mọi chuyện thuận lợi”.

5. Cuộc gặp gỡ giữa hoàng tử và công chúa

Không phải nhờ bà tiên đỡ đầu hay ông bụt tốt bụng, chính cô nàng thị nữ và anh chàng thị vệ nào đó mới khiến cho hoàng tử và công chúa gặp nhau.

Tối đó, chúng tôi vờ như tình cờ gặp nhau theo đúng kế hoạch. Vì tôi, Phát và Huyên chung lớp nên Phương cũng không nghi ngờ gì khi tôi lấy bốn ghế sát nhau. Chúng tôi đã bàn bạc trước, tôi và Phát sẽ nhanh chân chiếm cứ hai ghế ngoài bìa, để cặp đôi nhân vật chính không còn cách nào khác ngoài việc ngồi kế nhau. Chưa hết, Phát còn rất chuyên nghiệp mà chọn xem phim kinh dị nhằm “xúc tác” quá trình.

Trong phim, có một cảnh ma nữ bất ngờ xuất hiện khiến cả rạp giật bắn. Phương cũng không ngoại lệ, thậm chí còn có phần ngoài mong đợi - cô nàng hốt hoảng làm đổ hộp bỏng lên người Huyên. Phương cuống quýt, vừa phủi bắp vừa xin lỗi Huyên không ngừng. Tôi và Phát đưa mắt nhìn nhau, cùng nở nụ cười mà chỉ riêng chúng tôi mới hiểu.

“Phương à, tớ rất xin lỗi cậu”.

Xem phim xong cũng còn khá sớm, Phát bày trò kéo cả đám đi trà sữa. Ngồi không được bao lâu, Phát lại bắt đầu rục rịch không yên. Nhìn cậu ấy nháy mắt thiếu điều muốn co giật luôn, tôi mà không hiểu ý thì thật đúng là ngốc nghếch quá thể. Cứ thế, vờ như vô tình, tôi và Phát cùng rời đi gọi đồ uống, để lại đương sự ngơ ngác ngồi đó.

“Này, có phải là vội vàng quá không? Dù sao họ cũng mới gặp nhau mà”.

Tôi lo lắng.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

“Cậu không muốn nhanh chóng bắt đầu tập kịch à?”.

Như chợt nhớ đến điều gì, Phát bỗng nhiên chuyển hướng sang trêu ghẹo - À mà cậu sợ ma đấy à? Khúc sau toàn nhắm tịt cả mắt lại thế?

“Hừ, ai sợ chứ? Mà làm sao cậu biết tớ nhắm mắt thế? Nhìn tớ suốt buổi thật à?”.

Không phản đòn được một chiêu đơn giản thế này thì tôi thật xin lỗi bản thân quá.

“Cái... cái gì chứ? Tớ... tớ chỉ theo dõi tình hình của Huyên và Phương rồi vô tình thấy cậu thế thôi. Ai thèm nhìn cậu, hừ”.

Phát có xu hướng muốn dựng lông nhím.

“Ôi, đùa tí thôi mà. Cậu chẳng hài hước gì hết”.

Cái tên này tự dưng làm sao thế nhỉ?

Đến khi tôi và Phát quay trở lại, Huyên và Phương đang nói chuyện gì đó có vẻ thú vị lắm, cô nàng kia còn cười khúc khích. Tôi liếc Phát, mắt lấp lánh tán thưởng. Quả nhiên, Phát lại bày cho tôi một vẻ mặt vênh váo “Dĩ nhiên là thế” vô cùng đặc trưng.

6. Hoàng tử và công chúa “Không phải tiếng sét ái tình”

Tối đó, thấy tình trạng quan hệ bạn bè của Huyên và Phương trên facebook, tôi chỉ có cảm giác như Trái đất này quay quá nhanh rồi. Tôi kích động nhắn tin báo tình hình cho Phát, linh cảm rằng chúng tôi sắp đạt được mục đích:.

“Tớ nhờ Phương đóng vai công chúa nhé? Chắc đủ quen thân rồi”.

Tôi háo hức.

Nhưng hình như Phát không hào hứng như tôi tưởng, bởi tận mười phút sau cậu mới chậm chạp trả lời tin nhắn.

“Mới có một hôm sao mà quen thân được? Cậu tưởng đấy là Lọ Lem và hoàng tử phải lòng nhau chỉ sau một đêm dạ hội thật đấy à? Tuần sau mới tập kịch đúng không? Cứ để hai người họ đi chơi vài hôm nữa đã”.

“Ồ, khó khăn đến vậy sao?”.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

Tôi gật gù. Phát nói cũng có lí chứ nhỉ?

Thế là suốt một tuần liền sau đó, chúng tôi đã rất “vô tình” mà gặp nhau, đến cả căng-tin cũng lôi ra tận dụng. “Ăn ý” nhiều lần đến thế, Phương bắt đầu nhìn tôi rất kì lạ. Vì chột dạ, một mặt tôi vờ như không thấy ánh mắt dò hỏi của Phương, mặt khác, tôi ra sức liếc xéo với hi vọng có thể làm cháy xém được khuôn mặt luôn tủm tỉm cười kia của Phát. Lấy cái cớ “tình cờ’ này nhuần nhuyễn đến vậy, đến tôi còn thấy kỳ quặc, vậy mà Phát vẫn ung dung, tươi cười vui vẻ mỗi lần “trùng hợp” gặp nhau. Mặt cậu ấy dày như vậy là do bẩm sinh hay nhặt dưới đất lên dùng thế không biết.

Rốt cuộc thì thời hạn cuối cùng đã đến, được sự chấp thuận của Phát, tôi thấp thỏm hỏi Phương vụ vai diễn. Ấy thế mà phụ lòng tôi nhọc công lo lắng, Phương đồng ý tỉnh bơ, lại còn phấn khởi hỏi tôi phục trang của công chúa có đẹp không nữa. Đầu tôi như bị gõ cho một cái. Đây là cảm giác hụt hẫng khi đạt được mục tiêu quá dễ dàng sao?

7. Có một chuyện tình khác

Cứ như vậy, chúng tôi gấp rút diễn tập chuẩn bị cho vở kịch theo đúng kế hoạch, ngoại trừ một biến cố nho nhỏ. Tên đội trưởng đội thị vệ nào đó phát hiện ra vai diễn không oách như hắn tưởng, liền gào thét đòi sửa kịch bản. Đến cả biên kịch như tôi cũng bị đày xuống làm thị nữ quèn, vậy mà tên kia mè nheo đòi sửa lại nội dung thành “Quá trình lên ngôi vua của đội trưởng đội thị vệ”. Hừ, không có cửa đâu.

Phát cũng nhất quyết không bỏ qua. Giờ ra chơi, cậu ấy chạy ra chỗ tôi rồi cứ ngồi đó nhìn tôi chằm chằm bất mãn. Tôi cũng không chịu thua, quắc mắt nhìn lại. Một chốc sau, tôi bắt đầu căng thẳng. Phát cũng chẳng khá hơn là mấy, mặt mũi đã đỏ hết lên từ bao giờ nhưng ánh mắt vẫn sống chết bám lấy tôi. Tôi bị ánh mắt này làm cho hoảng hốt, ý chí ngay lập tức tan rã.

Khẽ thở dài, tôi cụp mắt đầu hàng. Tôi sẽ sửa kịch bản, thị nữ và đội trưởng đội thị vệ sẽ là người giúp hoàng tử và công chúa gặp nhau, cũng là người góp phần bảo vệ tình yêu của họ trước lời nguyền của mụ phù thủy. Phát suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý ngay.

Chỉ là tai cậu ấy vẫn còn rất đỏ.

Vở kịch diễn ra vô cùng thành công. Chỉ là cuộc đối thoại của hai cô bạn nào đó trong hậu trường khiến tôi chú ý.

Phía sau một câu chuyện cổ tích

“Này, cậu nói xem có phải anh chàng thị vệ kia thích cô thị nữ không nhỉ?”.

“Chắc rồi! Cậu ta hay nhìn lén cô nàng kia thế cơ mà”

“Ồ, vậy cặp tình nhân đó vì lòng trung thành mà suýt nữa âm dương cách biệt cơ à? Thật là cảm động quá”.

“Ôi chao, diễn cũng đạt ghê. Lúc cậu chàng được cô gái kia nắm tay chạy trốn ấy, mặt đỏ bừng trông đáng đáng yêu cực luôn! Cậu có thấy không?”.

Tôi cứ đờ đẫn đứng đó một lúc lâu. Ôi trời, tình yêu của hoàng tử và công chúa kinh điển đến thế, sao đến lượt tên kia lại diễn thành chuyện tình chàng thị vệ và nàng thị nữ mất rồi?

Đến khi quay trở lại khán đài để tiếp tục theo dõi phần diễn của các trường bạn, tôi vô tình trông thấy Huyên và Phương ở cách tôi hai hàng ghế, đang nói chuyện không dứt. Tôi chợt cảm thấy thú vị. Tôi làm bà mối cũng khá mát tay đấy chứ!

Bỗng trán bị thứ gì lạnh ngắt chạm vào. Lại một ly trà sữa.

“Ngơ ngác nhìn gì thế cô nương?”.

Phát trêu.

“Nhìn cậu”.

Tôi vừa cười vừa giả bộ nghiêm túc nhìn chằm chằm.

Phát ngẩn ra, mắng tôi bị hâm rồi bối rối quay mặt đi.

Ngày xửa ngày xưa, sau biết bao gian nan chống lại lời nguyền rủa của mụ phù thủy độc ác, công chúa xinh đẹp cùng với bạch mã hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau trọn đời. À, tất nhiên còn có cô nàng thị nữ và cậu chàng thị vệ nào đó phải lòng nhau từ lúc nào chẳng biết.

Mời xem thêm chương trình:

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Thanh Lam

Giọng đọc: Hà Diễm

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Những năm tháng đẹp nhất của thanh xuân hãy dũng cảm đi tìm cho mình những tình yêu thật đẹp, bên nhau đủ lâu để ta được là một trong những điều đặc biệt nhất trong đời nhau và hãy dừng lại ở nơi mình cảm thấy bình yên nhất, chỉ cần may mắn gặp được đúng người thì mọi sự chờ đợi trong bạn đều xứng đáng. Hạnh phúc vốn là một cuộc hành trình và cuộc đời này nhiều lắm những chông gai, hãy tin rằng chỉ là do tắt đường nên hạnh phúc đến muộn một chút thôi.

back to top