Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

2026-03-22 21:10

Tác giả: Bằng Lăng Tím ♾


blogradio.vn - Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

***

Tiếp theo phần 2

Chương 3. Biến cố gia đình – vết nứt đầu tiên của tuổi trẻ

Anh Thành là con trai thứ hai trong nhà. Trên anh có một chị gái đã đi làm, dưới anh là Hiền và một em trai út đang học lớp tám. Một gia đình tưởng chừng đủ đầy theo cách giản dị nhất có ba, có má, có những bữa cơm chiều đông đủ và tiếng tivi phát bản tin quen thuộc vậy mà biến cố lại ập đến đúng lúc chúng tôi vừa bước vào lớp mười hai, còn anh thì vừa thi xong và đang chuẩn bị ôn đại học.

Ba anh được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Những ngày sau đó chỉ còn lại bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng nồng đến nhức đầu. Những tờ giấy xét nghiệm chồng lên nhau. Những cuộc điện thoại vay mượn nói nhỏ ở góc hành lang. Và những buổi chiều anh vẫn còn mặc nguyên áo đá bóng, mồ hôi chưa kịp khô, vội vàng chạy từ sân về vì má gọi.

Tôi từng thấy anh ngồi ngoài hành lang bệnh viện, hai tay ôm đầu, mắt đỏ ngầu.
Anh không khóc.
Nhưng vẻ vô tư của anh khi ấy… cũng không còn nữa.

Căn bệnh ấy không chỉ bào mòn sức khỏe của ba anh, mà còn quét sạch tiền bạc trong nhà. Gia đình anh đã cố đến kiệt sức. Nhưng cuối cùng vẫn không giữ được ông.

Ba mất.

Chỉ hai chữ thôi.
Nhưng kéo theo một khoảng trống không gì lấp nổi.

Ba là trụ cột. Khi ông ra đi, mái nhà ấy như nghiêng hẳn sang một bên.

Sau khi lo tang sự xong xuôi, anh thay đổi rất rõ ràng.

Từ một chàng trai chuẩn bị bước vào giảng đường đại học, anh trở thành người đàn ông phải gánh cả gia đình. Anh nói sẽ tạm thời không thi.

“Con đi làm trước đã, má đừng lo.”

Giọng anh bình tĩnh đến lạ. Nhưng tôi biết anh đã phải nuốt xuống bao nhiêu thứ trước khi nói được câu đó.

Tôi đứng ngoài hiên hôm ấy, nghe loáng thoáng câu chuyện trong nhà mà lòng nặng như có ai đặt đá lên ngực.

Ước mơ của anh… dừng lại.

Nhưng không phải ngày nào anh cũng mạnh mẽ được như vậy.

Có những buổi tối sau khi đi phụ hồ về, anh không vào nhà ngay mà ngồi rất lâu ở bậc thềm, lưng tựa vào cột, mắt nhìn ra con đường vắng. Bạn bè cũ thỉnh thoảng ghé rủ đi đá bóng, đi uống nước. Có hôm anh đi, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Có hôm anh lắc đầu.

Tôi nghe má anh thở dài trong bếp:

“Nó còn trẻ quá…”

Anh cũng chỉ hơn tôi gần hai tuổi.
Cái tuổi đáng lẽ còn được phép nông nổi.

Từ khi ba mất, không chỉ anh thay đổi.

Hiền cũng trầm lại, ít cười hơn. Tôi ở lại nhà bạn nhiều hơn trước cùng ăn, cùng ngủ, cùng học bài. Tôi phụ dọn dẹp, nấu cơm, giúp bạn ôn thi. Sự có mặt của tôi trong nhà dần trở nên quen thuộc đến mức má Hiền không còn khách sáo nữa.

Có những buổi tối tôi thấy anh ngủ gục trên ghế sau một ngày đi làm, áo còn vương bụi xi măng, bàn tay sạm đi vì nắng. Nhìn anh như vậy, tôi thương nhiều hơn là nghĩ đến tình cảm của mình.

Nhưng cũng có những hôm anh về trễ, người phảng phất mùi bia. Không say. Chỉ là mệt, và cần một nơi để xả ra sau một ngày nặng nề.

Anh không còn cười nhiều.
Cũng không nói nhiều.

Giữa tôi và anh khi ấy như có một lớp kính vô hình. Tôi nhìn thấy anh rất rõ, thấy cả những vết xước trong lòng anh… nhưng không chạm tới được.

Tôi quyết định thi vào trường sư phạm tại địa phương.

Khi tôi nói điều đó với Hiền, bạn sững lại. Bởi những lần trước, mỗi khi hai đứa nằm tâm sự về tương lai, chúng tôi đều muốn đi xa, muốn rời khỏi thị trấn nhỏ này để nhìn thấy một thế giới rộng hơn.

Hiền chọn sư phạm vì hoàn cảnh gia đình.

Còn tôi… vẫn còn những lựa chọn khác.

Nhưng tôi đã chọn ở lại.

Hiền ôm chặt lấy tôi và bật khóc. Tôi cũng khóc theo, không rõ vì thương bạn hay vì chính mình.

Anh đứng phía xa nhìn hai đứa chúng tôi. Khi tôi ngẩng lên, anh đã quay mặt đi rất nhanh. Ánh chiều phủ lên gương mặt anh một vệt cam nhạt, nhưng tôi vẫn kịp thấy mắt anh đỏ.

Tối hôm đó, tôi nghe anh và má nói chuyện.

“Hay con thi thử đi, biết đâu…” má nói rất nhỏ.

“Thi rồi để làm gì hả má? Học phí ai đóng?” giọng anh gắt hơn thường ngày.

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra anh không chỉ đau vì mất ba.

Anh còn giận số phận.
Và có lẽ… giận cả chính mình.

Tôi và Hiền cùng đậu đại học.

Hai đứa ôm chầm lấy nhau giữa sân nhà. Má Hiền nấu mấy món đơn giản để chúc mừng. Bữa cơm hôm đó có tiếng cười trở lại, dù vẫn còn thiếu một người.

“Hai đứa giỏi lắm.” anh nói.

Nhưng anh không ăn nhiều. Chỉ lặng lẽ nghe Hiền kể về giảng đường, về bạn bè tương lai.

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên thấy trong ánh mắt ấy không chỉ có mệt mỏi.

Mà còn có một chút xa cách.

Ăn tối xong, tôi xin phép ra về để sáng hôm sau về nhà nội báo tin. Hiền định đứng lên đưa tôi như mọi lần, nhưng rồi khựng lại và ngồi xuống. Tôi hiểu.

Anh đứng ngoài cổng.

“Để anh đưa em về.”

Con đường tối hôm đó dài hơn mọi khi. Chúng tôi đi cạnh nhau, nghe rõ tiếng dép chạm xuống mặt đường và tiếng gió luồn qua tán cây. Không ai nói gì.

Tôi muốn hỏi anh có tiếc không khi bỏ lỡ kỳ thi đại học. Muốn hỏi anh có hối hận không.

Nhưng tôi sợ chạm vào vết thương chưa kịp lành.

Gần tới phòng trọ, anh dừng lại.

“Em vào nhà đi. Nhớ khóa cửa cẩn thận.”

Tôi bật đèn. Anh vẫn đứng đó.

“Anh chỉ đứng đây chút thôi. Gió mát.”

Tôi biết đó không phải lý do thật sự.

Rồi anh nói, giọng trầm và chậm:

“Em lo học cho tốt. Sau này… đừng vì ai mà thay đổi dự định của mình.”

Tôi sững lại.

Anh nhìn thẳng vào tôi:

“Đừng giống anh.”

Ba chữ ấy anh nói rất khẽ.

Nhưng đủ để tôi hiểu.

Anh không tự hào về việc mình bỏ dở. Anh không muốn tôi vì anh mà đánh đổi điều gì.

Tôi muốn nói rằng tôi không thấy thiệt thòi. Muốn nói rằng tôi ở lại không chỉ vì anh… mà còn vì chính mình.

Nhưng tôi chỉ cười.

“Em biết rồi.”

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất.

Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Từ hôm đó, tôi cảm thấy anh đứng xa tôi hơn một chút. Không phải vì anh lạnh nhạt. Mà vì anh tự đặt mình ra phía sau.

Anh đi làm nhiều hơn, ít đá bóng hơn. Nhưng những hôm hiếm hoi gặp lại nhóm bạn, anh lại cười rất lớn, như thể cố níu lại một phần tuổi trẻ đang trượt khỏi tay mình.

Tình cảm của tôi không hề nhạt đi. Nó âm ỉ cháy, lặng lẽ, không dám thổ lộ…

Cho đến khi anh ngã giàn giáo.

Lần đó, tôi đã nghĩ mình có thể mất anh thật sự.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím - blogradio.vn

Xem thêm: Rồi Em Sẽ Tìm Thấy Hạnh Phúc Của Riêng Mình | Radio Tâm Sự

Bằng Lăng Tím ♾

Có những nỗi đau không làm ta gục ngã, chỉ khiến ta trưởng thành hơn một chút.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top