Phát thanh xúc cảm của bạn !

Niềm vui nghề giáo

2020-11-20 01:25

Tác giả: Phùng Văn Định


blogradio.vn - Tôi vẫn thấy ảnh hình các nữ giáo viên mọi nơi thướt tha với bộ áo dài truyền thống của dân tộc Việt Nam. Nét đẹp riêng chẳng có nước nào trên thế giới sánh bằng đang rảo bước nhẹ nhàng trong sân trường vương tia nắng ngày đông. 

***

Nói đến nghề dạy học, người xưa có câu “Một chữ cũng là thầy, hai chữ cũng là thầy”, “Không thầy đố mày làm nên” rồi “Muốn sang thì bắc cầu kiều/ muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”…Vinh dự lắm chứ. Mỗi lần lên lớp dạy học là mang nhiều xúc cảm nhất. Khi ra về thì xem như mình đã hoàn thành một nhiệm vụ lớn lao với học sinh thân yêu. 

Công việc của chúng tôi đi lên từ gian khó như điệu dân ca ngọt ngào sâu lắng. Bao thế hệ học sinh qua đi là bấy nhiêu chuyến đò sang sông bình yên, để hôm nay mái tóc ai cũng đã bạc phai với thời gian dài dạy học nhưng hình ảnh “tà áo dài” mãi mãi đọng lại trong chúng tôi “duyên dáng, dịu dàng” đến kì lạ, thấm đẫm nỗi gian lao, vất vả mà đầy niềm tin và hy vọng vào thế hệ mai sau.

Lại sắp đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, những chiếc áo dài của các cô giáo trên mọi miền của Tổ quốc trông thật dịu dàng, điệu đà và dễ thương làm sao.

Màu sắc của những tà áo dài kết bông hoa đẹp yêu kiều đủ hình, đủ dạng như tràn trề sức sống in nổi bật phía trước. Các bông hoa tươi cười rạng ngời hoà vào những khuôn mặt sung sướng, dâng niềm vui nối những niềm vui trước hành lang lớp học khang trang, sơn màu vàng kem đua chen chào khách.

cogiaoday

Gió nhè nhẹ thoảng lên những tà áo đẹp, bồng bay mái tóc mềm và khẽ khàng vào những cặp mắt đầy vẻ mến thương. Hình ảnh, những người mẹ hiền của các bạn học sinh sao mà đáng yêu đến thế. 

Dẫu vất vả, nhọc nhằn với công việc của nghề hôm nay nhưng chúng tôi vẫn cố gắng vươn lên hòa vào khung cảnh nhộn nhịp mà Đảng và nhân dân dành trao tặng cho ngày “Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy” với khí thế mới khi chương trình Giáo dục Phổ thông mới khơi nguồn từ cấp học tiểu học của chúng tôi. 

Ai đó đã một thời cống hiến cho ngành mới biết sự gian truân của các thầy cô gửi vào những trang giáo án, những bài dạy kĩ năng sống cho học sinh bước vào đời. 

Dẫu đâu đây vẫn in đậm “thời gian” những kỉ niệm đẹp đẽ một thời. Niềm vui chạm vào lòng, giấu vào trong kí ức của những thầy cô đã bao ngày bên mái trường thân thương.  

Nắng vàng trải nhẹ nhàng lên những khuôn mặt xinh xinh của giáo viên nữ như tô thêm sắc đẹp. Ai nấy cũng được hòa mình trong không gian thoáng đãng, hít mùi thơm thoảng của loài hoa hiền hoà, bất tử xốn xang. 

Tiếc rằng, mùa này, cây phượng vĩ trong trường không thể bung nở những chùm hoa đỏ mà đang lao xao với gió là chùm lá xanh ngả vàng rung rinh đón nắng đông về. Giá như cây phượng vĩ kia nở hoa trái mùa thì sắc đẹp ai sánh cho bằng.

dong-phuc-giao-vien

Khắp nơi đang tưng bừng đón ngày 20 tháng 11 thì ngành giáo dục miền Trung thân yêu đang oằn mình chống bão lũ. Giặc thiên nhiên ác nghiệt gieo rắc xuống dải đất miền Trung. 

Thương các cô dầm mình trong lũ bảo vệ sách vở cho các em để lũ qua đi lại cùng gieo chữ. Trách thiên tai hung dữ với miền Trung làm cuộc sống vốn dĩ bình yên bỗng nhiên khốn khó. Giận hờn sao cứ miền Trung mà mưa, phả bão cho trẻ thơ dáo dác.

Ngày vui của chúng ta đang đến. Vượt qua tất cả rồi vẫn sẽ nở nụ cười tươi tin tưởng vào ngày mai. Kính dâng những bó hoa thắm tươi dành tặng các thầy cô nơi khúc ruột miền Trung trong ngày vui Nhà giáo. 

Tôi vẫn thấy ảnh hình các nữ giáo viên mọi nơi thướt tha với bộ áo dài truyền thống của dân tộc Việt Nam. Nét đẹp riêng chẳng có nước nào trên thế giới sánh bằng đang rảo bước nhẹ nhàng trong sân trường vương tia nắng ngày đông. 

© Phùng Văn Định - blogradio.vn

Xem thêm: Ngày mai đài báo gió mùa đông bắc về

Phùng Văn Định

Thích văn học

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top