Viết về người giáo viên nhân dân
2015-11-19 04:19
Tác giả:
Chúng ta, những con người từng trải qua những tháng ngày nhiều cảm xúc trên giảng đường đại học.
Những ngày tháng xa nhà, xa bố mẹ với những nỗi nhớ ghi bằng nước mắt hằng đêm rơi ướt đẫm gối.
Những tháng ngày phải làm quen với môi trường mới, xa quê, ắt hẳn thời tiết có khác và tập thích nghi với nó quả là một điều không dễ chịu chút nào.
Những tháng ngày lân la làm quen bạn mới, để hiểu và chơi được với một vài người khác quê nhưng cùng chí hướng cũng chẳng dễ ta như từng tưởng.
Ta đi học, bỏ lại sau lưng những ký ức đẹp của tuổi học trò ngây thơ, hồn nhiên trong sáng. Bỏ lại những lũy tre làng, những buổi sáng gà gáy sớm mẹ dậy lúi húi bên bếp lửa nấu cơm ăn cho kịp bữa làm, cho con kịp ăn để đến trường đúng giờ đúng giấc, những buổi chiều nắng tắt chân tay lấm láp bùn, mồ hôi rơi rớt trên vầng trán mẹ.
Ta đã trải qua một vài năm học ở đất khách, ta đã lớn hơn, trưởng thành hơn từ lúc nào ta không rõ, chỉ biết rằng, nó khác, khác rất nhiều so với hồi còn chân ướt chân ráo bước vào giảng đường…
Ngày tháng ấy...
Cái tính ngây thơ, bộp chộp vẫn còn, vẫn còn những sáng ngủ ráng cho thỏa cơn thèm ngủ vì thức khuya buôn dưa lê mỗi tối. Chạy xe đạp lông nhông dọc đường cuối phố, từ chân đèo Hải Vân cho đến Non Nước, đạp tiếp đến Hội An…Chao ôi! Chơi thân với một người, thân lắm, cảm thấy đã đủ hiểu và chia sẻ, chia sẻ nhiều…Tham gia văn nghệ, thể thao, có thể nói là rất nhiệt tình. Cho đến năm thứ tư, đã đủ hiểu và thích nghi được với tất cả, những gì học được là những trải nghiệm, từ cuộc sống cho đến học tập, cũng đã đứng lên bục giảng, làm cô giáo, có những học trò vô cùng đáng yêu và nghịch ngợm. Cũng lưu lại được rất nhiều ký ức đẹp, rất đẹp!

Cũng nhớ và thương! Cảm giác không viết được thành lời, vẫn còn đâu đó trong tim, không xóa nhòa bằng thời gian và không gian, được sống với chính mình, được thấy đâu đó, cuộc sống này vẫn rất đáng quý! Vẫn kiếm tìm trong kỷ niệm những dư âm còn sót lại.
Chúng ta gắn bó 4 năm cùng học cùng chơi, cùng trải nghiệm và đủ để hiểu nhau, rồi, ai cũng chọn cho mình một hướng đi, có người may mắn, có người chưa đủ điều đó, nhưng suy cho cùng, rồi ai cũng sẽ hạnh phúc, sẽ có những thành công nhất định.
Với tôi, thành công gõ cửa muộn hơn, tôi đã có những tháng ngày chờ đợi công việc, đó là những ngày tháng tôi không muốn nhắc đến nữa. Nhưng ngược lại, bây giờ, tôi đang đi trên con đường tôi đạt được, tôi cố gắng từng ngày, từng giờ vì điều ấy. Tôi nghiệm ra một điều rằng, cuộc sống này, không cho không ta một điều gì dễ dàng và có thể, đó là những thử thách, những chông gai mà ta cần phải vượt qua, để rồi khi ta có thành quả, ta biết trân trọng và bảo vệ nó.
Tôi may mắn vẫn theo đuổi được giấc mơ là một người giáo viên, vẫn sử dụng được những kiến thức đã rèn giũa 4 năm để phục vụ công việc của mình. Có thể, ông trời đã sắp đặt cho tôi bước đi là như vậy, và tôi luôn tin là như vậy. Trong công việc và cuộc sống bây giờ, có rất nhiều khó khăn, nhưng tôi nghĩ rằng, đó là ông trời thử lòng mình, gắng lên, rồi sẽ tốt cả thôi.

Các bạn, mỗi người một quê, ít liên lạc nhưng qua mạng xã hội vẫn biết cuộc sống các bạn như thế nào, rất ổn và rất tốt. Chúng ta phải tự hào là những người làm nghề giáo bao giờ cũng được quý trọng. Hãy làm tốt vai trò và trách nhiệm của những người thầy, người cô. Học sinh rất đáng yêu và đáng mến, ngây thơ và vui vẻ. Tôi khác các bạn ở một điều và có lẽ môn Phương pháp dạy học và Tâm lý học được học ở trường năm đó cũng không áp dụng được với đối tượng học của tôi, vì học viên của tôi là người lớn, là những cán bộ nên tôi không có được nét ngây thơ, hồn nhiên ấy, nhưng ngược lại, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn, buộc mình phải lớn hơn… Tôi thấy các bạn chụp hình với học trò, chỉ cười và cười..hạnh phúc lắm.
Chúng ta xa nhau về mặt địa lý, xa nhau bởi khoảng thời gian dài không gặp, nhưng trong tôi các bạn vẫn còn đây, bên ngực trái này, vẫn có trong giấc mơ tôi những ngày tôi nhớ, nhất là những ngày tháng chuẩn bị cho ngày kỷ niệm ngày của chúng ta, khi tôi túi bụi với những công việc chuẩn bị, nào là văn nghệ, nào là thể thao thì hơn lúc nào hết tôi nhớ các bạn, nhớ những buổi tập văn nghệ đến tối mịt mới về nhà, nhớ những sáng sớm í ới gọi nhau đi đánh bóng…Liệu có ai còn nhớ như tôi hay không?
Khác với người ta, tôi không viết về những thầy cô đáng kính, những người đã truyền đạt kiến thức cho mình, bởi lẽ thầy cô luôn là những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời, điều đó có nghĩa là lúc nào cảm hứng viết cũng dâng tràn được. Còn tôi, kỷ niệm ngày Nhà giáo, tôi viết tặng các bạn, những người bạn đã đồng hành cùng tôi trong suốt 4 năm trên giảng đường sư phạm, cho tôi biết vui, buồn và cho tôi trưởng thành hơn.
Các bạn và tôi – những nhà giáo trẻ, những người sẽ xây dựng và tiếp nối những thế hệ học trò, rồi chắc chắn rằng học trò của chúng ta rồi cũng sẽ như chúng ta đây, trưởng thành và khôn lớn, cùng đi lên xây dựng và tiếp nối truyền thống cha anh, xây dựng đất nước vững mạnh và anh hùng
Thân gửi các bạn 07 Sư phạm Lịch sử - trường ĐHSP Đà Nẵng!
Đăk Nông, ngày 13/11/2015
© Nguyễn Thị Cẩm Trang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.


