Viết về người giáo viên nhân dân
2015-11-19 04:19
Tác giả:
Chúng ta, những con người từng trải qua những tháng ngày nhiều cảm xúc trên giảng đường đại học.
Những ngày tháng xa nhà, xa bố mẹ với những nỗi nhớ ghi bằng nước mắt hằng đêm rơi ướt đẫm gối.
Những tháng ngày phải làm quen với môi trường mới, xa quê, ắt hẳn thời tiết có khác và tập thích nghi với nó quả là một điều không dễ chịu chút nào.
Những tháng ngày lân la làm quen bạn mới, để hiểu và chơi được với một vài người khác quê nhưng cùng chí hướng cũng chẳng dễ ta như từng tưởng.
Ta đi học, bỏ lại sau lưng những ký ức đẹp của tuổi học trò ngây thơ, hồn nhiên trong sáng. Bỏ lại những lũy tre làng, những buổi sáng gà gáy sớm mẹ dậy lúi húi bên bếp lửa nấu cơm ăn cho kịp bữa làm, cho con kịp ăn để đến trường đúng giờ đúng giấc, những buổi chiều nắng tắt chân tay lấm láp bùn, mồ hôi rơi rớt trên vầng trán mẹ.
Ta đã trải qua một vài năm học ở đất khách, ta đã lớn hơn, trưởng thành hơn từ lúc nào ta không rõ, chỉ biết rằng, nó khác, khác rất nhiều so với hồi còn chân ướt chân ráo bước vào giảng đường…
Ngày tháng ấy...
Cái tính ngây thơ, bộp chộp vẫn còn, vẫn còn những sáng ngủ ráng cho thỏa cơn thèm ngủ vì thức khuya buôn dưa lê mỗi tối. Chạy xe đạp lông nhông dọc đường cuối phố, từ chân đèo Hải Vân cho đến Non Nước, đạp tiếp đến Hội An…Chao ôi! Chơi thân với một người, thân lắm, cảm thấy đã đủ hiểu và chia sẻ, chia sẻ nhiều…Tham gia văn nghệ, thể thao, có thể nói là rất nhiệt tình. Cho đến năm thứ tư, đã đủ hiểu và thích nghi được với tất cả, những gì học được là những trải nghiệm, từ cuộc sống cho đến học tập, cũng đã đứng lên bục giảng, làm cô giáo, có những học trò vô cùng đáng yêu và nghịch ngợm. Cũng lưu lại được rất nhiều ký ức đẹp, rất đẹp!

Cũng nhớ và thương! Cảm giác không viết được thành lời, vẫn còn đâu đó trong tim, không xóa nhòa bằng thời gian và không gian, được sống với chính mình, được thấy đâu đó, cuộc sống này vẫn rất đáng quý! Vẫn kiếm tìm trong kỷ niệm những dư âm còn sót lại.
Chúng ta gắn bó 4 năm cùng học cùng chơi, cùng trải nghiệm và đủ để hiểu nhau, rồi, ai cũng chọn cho mình một hướng đi, có người may mắn, có người chưa đủ điều đó, nhưng suy cho cùng, rồi ai cũng sẽ hạnh phúc, sẽ có những thành công nhất định.
Với tôi, thành công gõ cửa muộn hơn, tôi đã có những tháng ngày chờ đợi công việc, đó là những ngày tháng tôi không muốn nhắc đến nữa. Nhưng ngược lại, bây giờ, tôi đang đi trên con đường tôi đạt được, tôi cố gắng từng ngày, từng giờ vì điều ấy. Tôi nghiệm ra một điều rằng, cuộc sống này, không cho không ta một điều gì dễ dàng và có thể, đó là những thử thách, những chông gai mà ta cần phải vượt qua, để rồi khi ta có thành quả, ta biết trân trọng và bảo vệ nó.
Tôi may mắn vẫn theo đuổi được giấc mơ là một người giáo viên, vẫn sử dụng được những kiến thức đã rèn giũa 4 năm để phục vụ công việc của mình. Có thể, ông trời đã sắp đặt cho tôi bước đi là như vậy, và tôi luôn tin là như vậy. Trong công việc và cuộc sống bây giờ, có rất nhiều khó khăn, nhưng tôi nghĩ rằng, đó là ông trời thử lòng mình, gắng lên, rồi sẽ tốt cả thôi.

Các bạn, mỗi người một quê, ít liên lạc nhưng qua mạng xã hội vẫn biết cuộc sống các bạn như thế nào, rất ổn và rất tốt. Chúng ta phải tự hào là những người làm nghề giáo bao giờ cũng được quý trọng. Hãy làm tốt vai trò và trách nhiệm của những người thầy, người cô. Học sinh rất đáng yêu và đáng mến, ngây thơ và vui vẻ. Tôi khác các bạn ở một điều và có lẽ môn Phương pháp dạy học và Tâm lý học được học ở trường năm đó cũng không áp dụng được với đối tượng học của tôi, vì học viên của tôi là người lớn, là những cán bộ nên tôi không có được nét ngây thơ, hồn nhiên ấy, nhưng ngược lại, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn, buộc mình phải lớn hơn… Tôi thấy các bạn chụp hình với học trò, chỉ cười và cười..hạnh phúc lắm.
Chúng ta xa nhau về mặt địa lý, xa nhau bởi khoảng thời gian dài không gặp, nhưng trong tôi các bạn vẫn còn đây, bên ngực trái này, vẫn có trong giấc mơ tôi những ngày tôi nhớ, nhất là những ngày tháng chuẩn bị cho ngày kỷ niệm ngày của chúng ta, khi tôi túi bụi với những công việc chuẩn bị, nào là văn nghệ, nào là thể thao thì hơn lúc nào hết tôi nhớ các bạn, nhớ những buổi tập văn nghệ đến tối mịt mới về nhà, nhớ những sáng sớm í ới gọi nhau đi đánh bóng…Liệu có ai còn nhớ như tôi hay không?
Khác với người ta, tôi không viết về những thầy cô đáng kính, những người đã truyền đạt kiến thức cho mình, bởi lẽ thầy cô luôn là những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời, điều đó có nghĩa là lúc nào cảm hứng viết cũng dâng tràn được. Còn tôi, kỷ niệm ngày Nhà giáo, tôi viết tặng các bạn, những người bạn đã đồng hành cùng tôi trong suốt 4 năm trên giảng đường sư phạm, cho tôi biết vui, buồn và cho tôi trưởng thành hơn.
Các bạn và tôi – những nhà giáo trẻ, những người sẽ xây dựng và tiếp nối những thế hệ học trò, rồi chắc chắn rằng học trò của chúng ta rồi cũng sẽ như chúng ta đây, trưởng thành và khôn lớn, cùng đi lên xây dựng và tiếp nối truyền thống cha anh, xây dựng đất nước vững mạnh và anh hùng
Thân gửi các bạn 07 Sư phạm Lịch sử - trường ĐHSP Đà Nẵng!
Đăk Nông, ngày 13/11/2015
© Nguyễn Thị Cẩm Trang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.


