Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày mưa em nhớ anh

2021-07-23 01:30

Tác giả: Tuyen Tran


blogradio.vn - Có lẽ vì những ngày nắng đẹp, là những ngày em phải chạy đua với guồng quay cuộc sống. Em không dám dừng lại để nghỉ ngơi, bởi em sợ bỏ lỡ nhiều thứ, bởi hơn lúc nào hết thời điểm này chính là lúc em cần phải cố gắng hơn gấp nhiều lần, bởi em chỉ có một mình.

***

Có phải bây giờ nơi anh trời đang mưa? Em nghĩ thế, bởi mưa đang ở bên em giờ này. Em nhớ anh, nhớ rất nhiều, chỉ vì em yêu anh nên đem lòng yêu cả thành phố ấy. Bởi nơi đó có anh, có kỷ niệm lần đầu ta hò hẹn. Anh nơi đó có lẽ hạnh phúc lắm phải không anh. Em nhìn thấy và cảm nhận như thế. Đêm cô ca sĩ buồn hát bài tình ca nhớ, nhạc sĩ cô đơn nhếch nhác trở về. Ngoài song cửa róc rách giọt mưa rơi như những giọt sầu chầm chậm rót vào tim chát đắng.

Tháng tư, tháng của giao mùa, xuân già non hạ dở dang, như cái tiết trời đỏng đảnh những ngày nắng rát bất chợt gặp mưa rào. Cứ như một người cố chấp ngang bướng luôn dùng dằng giữa nắng với mưa. Cũng như một ai đó đang lưng chừng nắm, buông không rõ. Như lòng ai đó lao xao hoài chẳng an.

Nắng mỏi mệt trải dài miền xa nhớ, nên bâng quơ nắng ngủ quên giờ, để mây rủ mưa về nhạt nhòa giăng kỷ niệm. Em lạc lối giữa cơn mưa đầu hạ, giấu nỗi buồn vào chiếc lá vàng rơi, theo dòng cuốn trôi ra sông biển. Hoàng hôn rồi, mà sao không thấy một vạt nắng, sao giống quá cái ngày giông tố. 

Người của năm đó vì một ngày bão tố ngang đời mà quên đi những lời thề non hẹn biển, mà quên đi những ngày mưa gió có nhau và ra đi biền biệt chẳng quay lại. Ở một nơi xa nào đó, người còn nhớ hay đã quên những lời mình từng hứa. Hứa một ngày nắng lên sau mùa bão giông, hứa sẽ nắm tay em không rời xa, người tuy rất xa nhưng với em người rất gần bởi lúc nào cũng bên em như một dấu chấm tròn màu xanh. 

duong-nhu-den-mot-do-tuoi-nao-do-tinh-yeu-khong-con-quan-trong-nua

Nơi đây đợi nắng. Tự bao giờ mưa là tri kỷ, hoá ra em không cô đơn như em vẫn thường hay nghĩ, em còn có mưa bầu bạn. Hoá ra, quên một người chưa bao giờ là dễ dàng nhưng rồi cũng nhạt cũng phai, như buồn kia đâu thể nào là mãi mãi, phải không anh? Hạ vẫn vẹn nguyên muôn thuở, vẫn mưa rào, vẫn nắng vội. Chỉ có ta đang hong khô ngày mưa hạ cũ, một lần ướt áo tình si một đời.

Tiếng mưa rơi như tiếng thời gian gõ nhịp, lại nhớ cơn mưa nào đó, mùa hạ trước anh đi. Hạ ấy, trong em là cả một khoảng trời giông tố, mưa giăng mờ che kín lối đi tìm, em đã tìm anh qua những con đường vắng, mưa lạnh chẳng thấy bóng anh đâu, trước mắt em là một màu xám đen, có một giọt mưa vô tình rơi vào mắt thấm vào môi mặn chát. Lặng nhìn phố núi chiều mưa, những mảnh ghép cuộc đời cứ trôi ngược về thực tại. Em tìm cho mình một mảnh ghép bình yên.

Mưa về, cái khoảnh khắc mưa đêm như vạn nỗi sầu theo hạt mưa gửi về cô đơn. Em không biết nữa, ai đó có đợi chờ ai trong đêm mưa buốt giá, như kỷ niệm xưa ở miền nhớ nào đó rất xa xôi trở về. 

Đêm nay, em có một nỗi buồn rất riêng, em vẫn ngồi đây đếm tiếng sầu giọt mưa tháng tư, người ta hay viết về những cơn mưa rào, về những nỗi buồn, những kỷ niệm đầy vơi, muốn lãng quên lại nhớ đến cồn cào. Là tôi mạnh mẽ với những vết sẹo yêu thương, lại vỡ òa cay đắng bởi một người "dưng".  Chiều, gió lao xao ôm nỗi nhớ trở về, kỷ niệm xưa mời gọi. Lộp bộp tiếng mưa rơi trên mái ngói đã phủ màu rêu vụn vỡ. Nắng tắt dưới mái hiên xưa, có hai kẻ biệt ly ngày cũ mưa, nắng, bao mùa vẫn khắc khoải gọi thầm tên nhau.  Chợt, mưa tháng tư ngang thềm nhớ. 

ly-do-cac-cung-hoang-dao-so-yeu-scaled

Đêm nay, phố buồn lại mưa. Đứng trên ban công nhìn xuống ánh đèn đường mờ ảo bụi mưa mà lòng tôi giăng kín những nỗi buồn. Chưa bao giờ có những cơn mưa làm tâm hồn tôi cô đơn trống trải như giờ này. Những chiếc lá khô nối đuôi theo dòng chảy về nơi nào đó xa thẳm, nơi có nỗi nhớ, ký ức và anh. 

Những hối hả vội vàng của tuổi trẻ, có khi đã để lại trong ta rất nhiều vết sẹo, có người thành công có kẻ thất bại, có người hạnh phúc có kẻ cô đơn. Tôi hôm nay, là một tôi với rất nhiều sẹo, tôi thất bại và tôi là kẻ cô đơn. Ít nhất là tôi cũng đã thành thật với chính tôi khi trải lòng cùng mưa. Và, tự hứa với lòng sẽ không cho phép mình gục ngã thêm một lần nào nữa trong đời. Lặng lẽ nhìn mưa rơi, rồi tôi lại ước một lần thôi, được hoá thân vào những hạt mưa kia rong ruổi khắp chốn, không lo nghĩ về những muộn phiền bên đời. Nhưng, ngoài trời phố vẫn mưa tôi vẫn còn thổn thức mưa đêm.

Không biết tự khi nào em lại làm kẻ lang thang trên mạng, đôi khi lướt qua lướt lại cũng chẳng biết mình đọc gì nữa. Chẳng phải vì quá rảnh, chẳng phải vì tìm kiếm một điều gì đó, mà là trong lòng đang bất an, tâm trạng rối bời. Và hơn hết em muốn để ý cái dấu chấm tròn xanh kia khi nào thôi sáng. 

Phố, những ngày hạ, nắng và mưa cũng lừng khừng nhưng vội vã, tâm trạng em cũng vậy, muốn nhanh buông nhưng rồi cứ mãi lưng chừng chẳng thể. Nắng vội lướt qua cho mưa về, mưa lại chờ nắng nên chẳng buồn trút mưa, vô tình để lại cả một trời màu xám tối u ám, cũng như nỗi buồn cứ bám víu mãi chẳng chịu rời xa.

Những ngày mưa hạ, tiếng mưa thôi day dứt, không nức nở như hạ cũ.

qua_-_khu

Mưa rào chợt đến chợt đi quá vội nhưng đủ làm ướt áo người dầm mưa, cũng như ai đó thoáng qua mà một đời ta nhớ thương. Mưa lưng chừng giữa trời rơi xuống mái ngói đã phủ màu rêu, tiếng mưa tí tách, như gần như xa, lúc chậm rãi lúc ào ạt, dẫn dụ những nỗi buồn, những kỷ niệm miền quá khứ trở về. Bên khung cửa sổ hình ngôi nhà màu trắng ấy, nó vẫn ngồi đó, vẫn bản tình ca cũ kỹ, vẫn cà phê sữa đá và những giọt buồn không tên cùng mưa đêm. Tất cả mọi thứ đã trở nên quá quen thuộc, khung cảnh ấy, ngày xưa có hai người cùng ngắm mưa đêm. Còn bây giờ, chỉ mỗi nó cùng mưa.

Chẳng hẹn hò, mưa ngang phố ngày nắng buồn. Chẳng đợi sự cho phép, cái tôi yếu đuối cũng theo mưa về phố. Họ cứ bảo rằng mưa buồn lắm, sao em cứ mãi thích mưa. 

Có lẽ vì những ngày nắng đẹp, là những ngày em phải chạy đua với guồng quay cuộc sống. Em không dám dừng lại để nghỉ ngơi, bởi em sợ bỏ lỡ nhiều thứ, bởi hơn lúc nào hết thời điểm này chính là lúc em cần phải cố gắng hơn gấp nhiều lần, bởi em chỉ có một mình. Để rồi mưa đến, những cảm xúc không tên được cất giấu nơi nào đó sâu thẳm trong trái tim mỗi người bị lật tung, những hoài niệm ùa về, theo những giọt mưa lưng chừng trời ào ạt trút xuống trần chẳng thể dừng lại. Cứ thế mưa buồn. Cứ thế, nhớ. 

© Tuyen Tran - blogradio.vn

Xem thêm: Khi yêu, hãy yêu thật chậm!

Tuyen Tran

Cô ấy thích mùa đông, thích cafe đen không đường, không đá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

back to top