Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật kí mùa hạ

2013-05-15 09:43

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Ngày hôm sau rồi ngày hôm sau nữa tôi bắt gặp nhỏ Tóc Tết chụp ảnh cho mấy bệnh nhân nhí. Kiểu con gái tiểu thư như nhỏ chắc lại tới đây kiếm vài pose ảnh về post lên facebook ra vẻ thánh thiện chứ gì, rõ ghét! Không thích thì là không thích, sao phải giả tạo làm gì, lại còn mượn mấy đứa trẻ tội nghiệp để tôn mình lên, chẳng hiểu nỏ có trái tim không nữa. Bực chết đi được!

Hè năm nay, đáng nhẽ ra tôi có thể ở nhà hội hè, đá bóng và chơi game với lũ bạn, thế mà bố lại bắt tôi đi làm tình nguyện ở một bệnh viện xa lắc - nơi bố làm việc. Thú thật tôi chẳng có hứng thú tẹo nào với việc này. Nếu không vì bố dọa cắt tiền tiêu vặt 6 tháng thì tôi sẽ kiên quyết không đi.

Trời vừa tảng sáng, mặt trời nhô lên hồng rực, gió thổi mát rượi. Tôi thật sự bất ngờ bởi đó là một bệnh viện khá gần biển - một bệnh viện dành cho những đứa trẻ bị ung thư. Khi nhìn thấy những đứa trẻ với ánh mắt ngây thơ non nớt, đầu trọc lốc đang chơi vui vẻ ngoài sân, trong tôi có một cảm giác rất lạ, sống mũi cay cay và dường như bố mẹ đã đúng khi để một thằng công tử bột như tôi đến đây, để tôi học yêu thương và sẻ chia.



Sau một vòng chia kẹo và quà rồi làm quen với mấy bé, tôi ra sân sau gọi về cho lũ bạn quỷ sứ ở nhà. Vừa mới tắt điện thoại tôi đã để ý ngay thấy một cô gái đang lúi húi ở phía vườn hoa của bệnh viện. Cô ấy tầm tuổi tôi, ăn mặc không có vẻ gì là một người bệnh cả, tóc tết lệch sang một bên, một vài sợi tóc con xõa ra, lòa xòa che đi một phần của khuôn mặt xinh đẹp. Kiểu con gái tiểu thư này ở đây làm gì thế nhỉ, chắc lại đi “tình nguyện” giống tôi à. Đúng lúc đó thì bố tôi gọi, tôi vội vàng trở lại phòng nghỉ của mình.

Ngày hôm sau rồi ngày hôm sau nữa tôi bắt gặp nhỏ Tóc Tết chụp ảnh cho mấy bệnh nhân nhí. Chúng tươi tắn thay những bộ đồ bệnh nhân bằng những bộ váy áo rực rỡ đã lâu không dùng đến. Nhìn cảnh ấy các cô y tá và bác sĩ đều gật gù khen nhỏ tốt bụng. Thế mà tôi hì hục bưng vác đồ giúp mấy cô ấy, trò chuyện với tụi nhỏ, tưới cây giúp bác lao công sao không thấy ai khen nhỉ. Bực chết đi được. Kiểu con gái tiểu thư như nhỏ chắc lại tới đây kiếm vài pose ảnh về post lên facebook ra vẻ thánh thiện chứ gì, rõ ghét! Không thích thì là không thích, sao phải giả tạo làm gì, lại còn mượn mấy đứa trẻ tội nghiệp để tôn mình lên, chẳng hiểu nỏ có trái tim không nữa. Tôi dù ban đầu không thích việc này lắm nhưng sau khi tiếp xúc với mấy em nhỏ đã thay đổi hoàn toàn, thi thoảng tôi còn goi điện về thành phố nhờ mẹ mua ít đồ ăn gửi xuống cho mấy bé. Đến ba mẹ cũng không ngờ một cậu ấm như tôi có thể có những cử chỉ như vậy. Tôi không quan tâm có bác sĩ nào khen tôi không, tôi chỉ cần biết mình đã học được những gì.

Một chiều nọ, khi tôi đang hì hục mang bình nước nặng trịch xuống căng-tin thì không hiểu nhỏ Tóc Tết đi đứng kiểu gì đâm sầm vào tôi, nước đổ lênh láng ra sàn nhà, bình nước vỡ ra từng mảnh.

- Cậu có sao không? - Nhỏ chạy tới hỏi han ra vẻ lo lắng.

Vốn đã có ác cảm trong người lại thêm sự việc lần này khiến tôi giận điên lên. Vung tay một cái, tôi lầm bầm:

- Không có mắt à?



Mới chỉ nhẹ một cái như thế mà nhỏ ngã dúi dụi, tay cứa cả vào những mảnh vỡ dưới đất, máu chảy đỏ thẫm. Tôi bỏ lên lầu lấy bông băng. Tiếng mấy bà cô rì rầm: “Đã xô người ta ra nông nỗi này còn bỏ đi con trai kiểu gì không biết. Ôi ôi, oan ức quá, tôi đi lấy bông băng chứ đâu phải bỏ đi. Kiểu này thì Bao Thanh Thiên đại nhân có sống lại thì cũng không giải oan cho tôi được. Tôi không tốt lắm nhưng cũng đâu xấu xa đến như thế?”

Lúc tôi trở lại thì mấy mảnh vỡ đã được dọn sạch, nước đổ cũng đã được lau khô ráo. Nhỏ đang ngồi ở ngoài hành lang, tay cuốn bôn băng trắng xóa, đèn ngoài đo không sáng lắm nhưng cũng đủ để tôi nhìn thấy cái bóng nhỏ bé của Tóc Tết đang hướng ra biển, nơi tiếng sóng vẫn đang rì rào và gió thổi mãi.

Tác giả : VirusKeomut

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun

Kỹ thuật : Jun


Click nghe truyện teen cực hay: Công Chúa độc thân

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top