Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô gái ăn thức ăn thừa , phần cuối

2013-05-13 10:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Một thời, chị em tôi đã từng đói khát, đã từng mong lắm một mẩu bánh nhỏ rơi rớt hay người ta cố tình ném chúng dọc đường để làm ấm chiếc dạ dày trống rỗng. Ừ. Có lẽ khi có tiền, người ta có quyền làm tất cả, có quyền vứt chúng để tô hồng sự sang trọng và đẳng cấp. Và tôi lượm, những thứ thừa thãi và vô ích với người ta, những thứ rác rưởi, và ăn. Và thấy thơm ngon, ngậm ngùi. Sao cuộc đời những người giàu thì ngày càng giàu thêm, còn những người nghèo lại càng khó khăn, túng thiếu?…


Cũng như mọi lần, trưa nay em lại ăn cơm sau cùng và lại tìm kiếm vài thứ gì còn ăn được trong giỏ rác. Và tôi vẫn đứng sau cánh cửa ấy, quan sát một phần thế giới của em. Trong lòng thấy xót xa và có gì đó ngậm ngùi. Muốn chạy vào giằng những thứ thức ăn thừa ấy vứt đi và ôm lấy em. Muốn được một lần dẫn em đi ăn vài thứ ngon ở một nhà hàng hay một quán cơm nào đó. Hôm nay, trông gương mặt em hơi nhợt nhạt. Hai con mắt thâm quầng lộ vẻ mất ngủ và mệt mỏi.



Em nhìn lâu hơn về phía cửa sổ. Hôm nay, trời không có nắng và không có những làn mây lững lờ trôi như mọi ngày. Bầu trời đen xám chuyển mưa và có nhiều gió. Cơn gió làm tóc em bay bay và xõa xuống trước trán, che đi nửa con mắt to tròn mỏi mệt. Một giọt nước rớt trên tay em, đỏ thẫm. Em nhìn giọt máu trên tay rồi rút nhanh tờ khăn giấy trong hộp đưa lên mũi. Máu chảy loang. Em rút thêm hai tờ khăn giấy thấm lên tay còn vết máu và đưa tiếp lên mũi. Em uể oải đưa tờ khăn giấy xuống, uể oải nhìn, uể oải đứng dậy đi về phía giỏ rác và uể oải vứt nó vào trong. Tôi giật mình khi thấy tờ khăn giấy loang vết đỏ. Như không tin vào mắt mình, tôi nhìn trân trân vào tờ khăn giấy sẫm đỏ ở giữa nằm lọt thỏm trong giỏ rác.

Em ôm ngực, tay vịn vào thanh cửa sổ một cách yếu ớt. Rồi em khuỵu xuống, toàn thân đổ về một bên trước khi tôi kịp chạy vào. Tôi luống cuống đỡ người em dậy, vừa lắc mạnh vừa gọi to tên em. Tôi bế em chạy nhanh về phía cánh cửa mọi người đã mở toang, đầu óc mụ mị trong nỗi lo lắng và những điều mới biết về em. Tiếng xe cấp cứu nhỏ dần, nhỏ dần và mất hút trong tiếng xe cộ và tiếng xì xào của mọi người trong công ty. Hoàng Oanh và Hạ Vũ, trợ lý của tôi theo xe đi với em vào bệnh viện, còn tôi ở lại ổn định mọi người vào làm việc. Đến tối, tôi gọi cho Hoàng Oanh lấy địa chỉ bệnh viện và chạy xe đến đó. Em nhắm nghiền đôi mắt và nằm yên trên chiếc giường trắng muốt. Gương mặt tái nhợt.

Tôi bảo Hoàng Oanh lấy điện thoại em gọi về cho hai đứa em của em và bảo Hoàng Oanh giấu chúng kẻo chúng lại lo lắng. Để em ngủ một lúc, tôi cùng Hoàng Oanh thả bộ quanh sân. Trời đêm hơi âm u. Mây đen nhuộm bầu trời một màu đen kịt. Trong ánh sáng nhờ nhờ của dãy đèn cao áp, hương hoàng lan thoang thoảng khỏa lấp không gian không phải một cảm giác êm ái, dễ chịu mà có gì đó man mác, u buồn. Hoàng Oanh lấy trong túi xách đưa cho tôi mấy cuốn sách, có vài tập truyện và một cuốn tiểu thuyết của em. Tôi cảm ơn và bảo cô ấy về nghỉ. Tôi sẽ trông em tối nay.




Hoàng Oanh về rồi, một mình tôi rảo bước trên con đường dọc sân bệnh viện vắng hoe. Vài giọt mưa lất phất rớt trên vai tôi. Rồi mưa bắt đầu nặng hạt. Gió xô những giọt mưa cắt màn đêm thành những đường xiết ngang vội vã. Tôi trở về bên giường bệnh. Em vẫn nằm đó, mắt nhắm và làn môi nhợt nhạt. Tôi kéo chiếc chăn lên đến cổ em và ngồi vào chiếc ghế tựa, bắt đầu đọc cuốn sách đầu tiên của em, xuất bản gần đây nhất, có tựa đề “Bóng ảo”.

Thời gian như ngưng đọng, tôi ngốn sạch hơn hai trăm trang sách không biết bao lâu. Thế giới xung quanh không tồn tại, vì tôi đã bước vào một thế giới khác ngay từ những dòng đầu tiên của cuốn sách. Đề tài của em khá đa dạng: gia đình, làng quê, tình yêu, những đối tượng bé nhỏ trong xã hội như thằng bán vé số, ô sin…Và hầu như truyện nào của em cũng thấp thoáng hình ảnh mưa, hình ảnh bóng đêm và cả nhân vật ăn mưa, ăn bóng đêm, sống trong một vỏ bọc cô đơn, vô cảm trước dòng đời bon chen mỏi mệt. Tôi không muốn rời mắt khỏi đoạn văn em viết vào những trang cuối cùng của câu chuyện cuối cùng.


Tác giả : Đan Phong

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun


Hãy nghe câu truyện teen cảm động : Ba Ngày trên Thiên Đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

back to top