Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường , Phần 6

2013-05-13 14:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Elizabeth Cameron với vẻ đẹp thiên thần, mái tóc vàng óng ả và đôi mắt màu xanh lục lấp lánh, đã cuốn London vào một cơn bão.

Hai tuần trước mùa lễ hội Elizabeth trải qua phần lớn thời gian với những cô gái lần đầu ra mắt trẻ tuổi giàu có những người tập hợp lại trong phòng khách của nhà Jamison để bàn tán một cách hạnh phúc về tất cả mọi thứ và tất cả mọi người. Tất cả bọn họ đều đến London với cùng một nhiệm vụ cao quý và mục đích của gia đình; cưới chồng theo ý nguyện của gia đình, những người cầu hôn giàu nhất có thể để làm tăng thêm sự giàu có và vị thế xã hội của gia đình họ.


Khi ở phòng khách này Elizabeth học thêm được rất nhiều điều. Nàng khám phá ra rằng bà Porter đã đúng khi nói về sự phô trương thanh thế. Nàng cùng khám phá ra rằng hình như không bị coi là có cử chỉ xấu khi mổ xẻ tình trạng tài chính cũng như triển vọng của những người đàn ông chưa vợ.

Mặt khác, nàng rất thích London, với những đường phố nhộn nhịp, các công viên được chăm sóc cẩn thận và không khí sôi nổi, và nàng nàng rất yêu mến những người bạn những người mà khi họ không buôn chuyện về ai đó thì rất vui vẻ. Vào buổi tối vũ hội đầu tiên của nàng, sự tin tưởng và vui thích của Elizabeth đột nhiên biến mất. Khi nàng đi xuống cầu thang của nhà Jamison bên cạnh Robert, thình lình nàng cảm thấy kinh hãi chưa từng thấy trong đời. Đầu của nàng quay cuồng với những thứ nên và không nên làm và nàng có ý nghĩ tồi tệ là nàng sẽ người không có bạn nhảy tệ nhất của mùa vũ hội.



Nhưng khi nàng bước vào phòng khiêu vũ, cảnh tượng chào đón làm cho nàng quên tất cả sự khiếp sự è dè ngượng ngập và làm cho mắt nàng sáng lên sự kinh ngạc. Những ngọn đèn treo với hàng nghìn ngọn nến, những người đàn ông đẹp trai và những người phụ nữ lộng lẫy trong những bộ quần áo bằng lụa và xatanh. Nhìn những người đàn ông trẻ xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình, nàng ngước ánh mắt ngời sáng về phía người anh trai đang mỉm cười.

“Robert”

Nàng thì thầm, đôi mắt màu xanh lục rạng rỡ

“Anh đã bao giờ tưởng tượng nơi nào có những người đẹp nhất và những phòng lên nhất trên thế giới như ở đây chưa?”

Mặc một bộ váy bằng sa mỏng màu trắng điểm thêm những hoạ tiết dát vàng với một bông hoa hồng trắng cài trên mái tóc màu vàng và đôi mắt màu xanh lục sáng lấp lánh, Elizabeth trông như một nàng công chúa bước ra từ chuyện thần tiên. Cuối buổi Elizabeth cảm thấy là nàng đang ở trong một câu chuyện thần tiên. Các chàng trai trẻ vây quanh nàng, tự giới thiệu và mời nàng nhảy, và mong có cơ hội để lọt vào mắt xanh nàng.

Nàng cười và nhảy, nhưng nàng không bao giờ phải sử dụng đến khả năng ve vãn như các cô gái khác thường sử dụng, thay vì thế nàng lắng nghe với vẻ quan tâm chân thật và nở nụ cười thân thiện với tất cả những người theo đuổi khi họ nói chuyện với nàng. Nàng làm cho họ thoải mái. Mọi người yêu mến nàng và hầu hết các chàng trai trẻ ở vũ hội say mê nàng. Elizabeth Cameron với vẻ đẹp thiên thần, mái tóc vàng óng ả và đôi mắt màu xanh lục lấp lánh, đã cuốn London vào một cơn bão.

Người đến thăm nhà nàng vào sáng hôm sau như một dòng suối không bao giờ ngừng nghỉ và tại đây không phải ở phòng khiêu vũ, nàng đã tạo ra một cuộc chinh phục vĩ đại nhất của mình, nàng thậm chí còn dễ dàng chinh phục mọi người hơn nàng đã làm ở phòng khiêu vũ vì nàng không chỉ đơn thuần trông đáng yêu, xinh xắn.

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc:
Nhím Xù, Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Nhím Xù


Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top