Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngửa đầu trông trăng, thấy trăng tròn vành vạnh

2024-11-06 19:00

Tác giả: Hà Diệp


blogradio.vn - Thế mà, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt ta chạm phải ánh mắt nàng. Ta tưởng như thời gian ngừng trôi và cả thế giới hoàn toàn biến mất, chỉ còn ta và nàng. Không gian chìm trong sắc vàng đỏ, trở nên huyền ảo, vừa như thực lại vừa như mơ.

***

Một năm có 24 tiết khí, ứng với bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông. Nào tiết lập xuân, tiết xuân phân, lập hạ; nào tiết tiểu hàn, tiết vũ thuỷ, tiết thanh minh,... Bởi lịch tiết thường bắt đầu vào những ngày tương đối cố định theo lịch dương, mà nay người ta vẫn thường tính tháng, tính năm theo lịch ấy.

Tháng chín lịch dương thường trùng vào tiết bạch lộ. Khi đất trời chuyển mình sang thu, cũng là lúc tiết bạch lộ đang về. Tiết Bạch Lộ ghé qua, mang theo sương trắng mỏng manh đọng trên tán cây, ngọn cỏ, báo hiệu mùa thu đã về. Không gian như ngưng đọng, thời tiết dịu mát với ánh nắng ban ngày ấm áp và gió đêm se lạnh. Đó là tiết khí đẹp nhất năm với những như lắng lại, khiến lòng người dễ rung động trước vẻ đẹp tinh khôi, thanh khiết của đất trời.

Tháng chín dương lịch thường trùng với tiết Bạch Lộ, thời điểm đất trời chuyển mình rõ rệt sang thu. Lúc này, không gian như khoác lên mình tấm áo mới với những giọt sương trắng mát lạnh, tinh khôi. Sương trắng mỏng manh, khẽ khàng đọng trên tán cây, ngọn cỏ, như lời chào của mùa thu, dịu dàng mà e lệ. Ánh nắng ban ngày vẫn ấm áp, nhưng khi đêm về, làn gió lạnh se sẽ luồn qua từng góc phố, mang đến cảm giác mát mẻ dễ chịu. Đây được xem là tiết khí đẹp nhất trong năm, khi dòng thời gian tựa hồ như chậm lại, lắng đọng, để có dịp cảm nhận trọn vẹn sự thanh khiết, tĩnh lặng của đất trời, không khỏi khiến lòng người rung động. Gió thu nhè nhẹ, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi, như báo hiệu sự thay đổi không chỉ của mùa thu, mà còn của lòng người.

Tiết bạch lộ thường là lúc diễn ra đêm hội trăng rằm, vì thế khoảng thời gian này, mặt trăng sáng tỏ nhất. Đêm ấy, dòng sông tĩnh lặng trải dài trước mắt, những ngọn đèn hoa đăng chầm chậm trôi. Ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo lạ thường. Ta thả lòng mình hòa vào không gian ấy, lặng lẽ, yên bình mà nôn nao khó tả. Khoảnh khắc đẩy ngọn đèn trôi đi, lòng ta thầm cầu mong bình yên và hạnh phúc.

Đêm ấy, dòng sông tĩnh lặng trải dài trước mắt, những ngọn đèn hoa đăng chầm chậm trôi. Ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo lạ thường. Ta thả lòng mình hòa vào không gian ấy, lặng lẽ, yên bình mà nôn nao khó tả. Khoảnh khắc đẩy ngọn đèn trôi đi, lòng ta thầm cầu mong bình yên và hạnh phúc.

Thế mà, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt ta chạm phải ánh mắt nàng. Ta tưởng như thời gian ngừng trôi và cả thế giới hoàn toàn biến mất, chỉ còn ta và nàng. Không gian chìm trong sắc vàng đỏ, trở nên huyền ảo, vừa như thực lại vừa như mơ.

Nàng đứng dậy, nhấc gót bước lên cầu, và đôi chân ta dường như cũng vội vã, muốn cất bước theo nàng trong vô thức. Chúng ta chỉ nói với nhau vài câu chuyện vụn vặt, nhưng dường như từng lời nói của nàng đều khắc sâu vào lòng ta. Nụ cười của nàng mang theo chút gì đó vừa ngọt ngào, vừa đượm buồn, như thể nàng biết rằng giây phút này sẽ chẳng thể kéo dài.

Chúng ta đi dạo trên cây cầu gỗ cũ kỹ. Tuy chân bước nhẹ nhàng, nhưng trong lòng ta, cảm giác chông chênh và một loại cảm giác lo sợ thật kì lạ đã bắt đầu dâng lên. Nụ cười của nàng đượm buồn còn ánh mắt long lanh nhưng như chưa đựng điều gì sâu thẳm lắm. Lòng ta cũng dâng lên một loại cảm giác lo sợ thật kì lạ. Ta có cảm giác như phút này sẽ vụt mất đi bất cứ lúc nào nhưng cũng sẽ ở lại trong lòng ta mãi. Thật kỳ lạ, ta lo sợ, nhưng vẫn không thể ngăn trái tim mình mong muốn nhiều hơn.

Nàng dừng lại, nhìn xa xăm về phía chân trời. "Ta phải đi rồi," nàng khẽ nói, giọng nói nhẹ như cơn gió thoảng qua, nhưng lại khiến lòng ta nhói đau. Ta chưa kịp nói lời nào, chỉ có thể đứng đó, nhìn bóng nàng dần khuất xa, hòa vào dòng người tấp nập, như thể nàng chưa từng tồn tại.

Gió thu vẫn thổi, cuốn theo lá vàng rơi rụng khắp nơi. Ta đứng đó, dưới ánh trăng đã bắt đầu nhạt nhòa, cảm giác trống trải và quặn thắt len lỏi len lỏi dội vào trái tim, như nhấn chìm ta trong một vũng vùng nước sâu khiến ta ngạt thở. Nàng tựa gió thu, đến và đi nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, nhưng để lại trong trái tim ta một vết hằn sâu kín, không thể phai nhòa.

Năm tháng trôi đi, mỗi khi đến tiết Bạch Lộ, ta lại thả đèn hoa đăng, ruột gan cồn cào mong được trở về đêm trăng ấy. Và dù biết rằng khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ trở lại, ta vẫn không thể kìm lòng nhớ lại hình bóng nàng, ánh mắt nàng, và cả nụ cười thoáng buồn kia. Tất cả ký ức không thể chôn vùi ùa về, len lỏi vào từng kẽ hở của trái tim ta.

Thoảng nghe, có tiếng ai ngâm trong gió

"Vừa lúc tiết Bạch Lộ mùa gió nổi trỗi dậy tương tư

Nhành hoa mai đến muộn hòa vào câu chuyện nơi trà quán

Ta dùng dòng chữ nho chôn dấu đoạn chuyện xưa

Ngẩng đầu chạm phải ánh mắt người xưa..."

Và một mùa gió thu ấy, khi ghé lại quán trà nhỏ ven đường, chút tâm tư của ta hóa thành hiện thực. Ta lại chạm mắt nàng, qua ô cửa nhỏ, nhưng chỉ trong giây lát, và nàng lại lướt đi. Câu chuyện của chúng ta hòa vào câu chuyện trà quán. Thời gian khiến ta thay đổi nhưng dường như dáng vẻ nàng vẫn giống hệt lần đầu hai ta gặp gỡ.

Hai lần gặp gỡ thoáng qua ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ta. Từ đấy trở về sau, trong lòng ta, tiết Bạch Lộ không chỉ là mùa của sương thu, mà còn là mùa của những ký ức về nàng, về một đêm trăng rằm lấp lánh đèn hoa đăng, về cây cầu nơi ta lần đầu gặp gỡ và về lần ấy ta đánh rơi bút mực khi chạm phải ánh mắt quen thuộc của nàng.

Ngửa đầu trông trăng, thấy vầng trăng tròn vành vạnh. Trăng treo cao giữa nền trời thăm thẳm, ánh sáng dịu dàng lan tỏa, tựa như chạm vào lòng người. Gió thu lướt nhẹ qua tán ngô đồng, thì thầm khúc hát chuyển mùa. Lúc này, đêm trăng yên tĩnh, trăng hạ mình như sà xuống, chỉ còn cách cung tường một bước. Ánh sáng ấy phản chiếu vào mắt, như thể chiếu rọi cả dòng ký ức đã cũ mà ta từng cố quên.

Ta ngồi lặng đi, như người lữ khách quay về bên quán trà ven đường, nơi từng có những buổi chiều ngồi kể nhau nghe câu chuyện cũ. Nhành hoa mai đến muộn, không kịp nở, trong khoảnh khắc mà ta chờ đợi đã lâu, chợt len lỏi vào ký ức, hòa cùng dòng chuyện nơi quán trà nhỏ.

Có lẽ, cuộc đời mỗi người đều có những đoạn chuyện riêng, những ký ức không thể cất thành lời, chỉ biết dùng đôi dòng chữ nho nhỏ để chôn giấu. Nhưng dẫu có chôn sâu bao nhiêu, ta vẫn biết chắc một điều: thời gian có thể trôi, nhưng những mảnh ký ức, những câu chuyện từng là máu thịt của cuộc đời, vẫn sẽ ở lại, âm thầm mà vĩnh cửu.

© Hà Diệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu Đơn Phương Là Không Thể Nở Hoa Nhưng Lại Muốn Nẩy Mầm | Radio Tình Yêu

Hà Diệp

Mình là một đứa trẻ tập lớn mộng mơ và yêu viết, mình viết về những chuyện quanh mình, những người quanh mình và về chính cuộc đời mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

back to top