Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tám và em

2024-09-09 19:35

Tác giả: Hà Diệp


blogradio.vn - Và làm sao anh biết được, rằng chỉ cần nhìn thấy anh thì cũng có thể khiến em vui vẻ cả ngày. Em đã mắc kẹt trong vùng mộng ảo em tự vẽ ra cho mình, em đã tự tạo cho mình một chuyện tình không có thực.

***

“Thế mà em thấy ta mắc kẹt trong vùng ký ức

Tháng tám trôi đi trong khoảnh khắc lững lờ

Bởi em đã bao giờ sở hữu đâu.”

 

(But I can see us lost in the memory

August slipped away into a moment in time

'Cause it was never mine)

Em bừng tỉnh trong một đêm hè nóng rực giữa lưng chừng tháng 7. Một vài tia sáng của ánh đèn đường yếu ớt len qua khung cửa sổ, mang theo cả tiếng côn trùng râm ran chui vào phòng. Dường như em đã trải qua khoảnh khắc này rồi. Hoặc dường như em đang rơi vào một vòng deja vu kỳ lạ. Thảng thốt, em ngỡ mình vừa thoát khỏi một giấc mộng dài. Em ngồi dậy, hít thở một lúc lâu, và trước khi em nhận ra mình đang định làm gì, em đã đứng ở ngoài ban công lặng gió. Cái nóng đầy cáu kỉnh và khô khan của mảnh đất này khiến em khó chịu. Một ánh đèn xe nửa quen thuộc nửa lạ lẫm vụt qua, ánh sáng vàng trắng chiếu trên mặt đường, yếu dần rồi mất hút. Em giật mình. Đó là anh.

Anh - những đêm đầy sao và em mất ngủ. Anh đã tiến vào giấc mơ, vào trái tim và đảo lộn cuộc đời em vào một ngày tháng tám nọ. Em không nhớ hôm ấy là ngày nào, em đã đi đâu, điều gì đưa em đến giây phút ấy. Nhưng em nhớ mãi khoảnh khắc anh bước vào phòng, ngồi xuống bàn ăn, gật đầu với bố em, mỉm cười chào mẹ em, ánh mắt anh lướt qua em và em bắt đầu cảm thấy khó thở. Em ngồi thẳng lưng, cơ thể em căng cứng, ánh mắt em không thể rời khỏi anh còn bàn tay em dưới gầm bàn đã ghì lên thành ghế đến trắng bệch. Em không dám tin vào những gì đang xảy đến với mình. Em đã yêu anh. Can đảm hơn, em đã dám yêu anh ngay dưới tầm mắt của bố mẹ em.

Mùa hè bắt đầu nóng nực và bứt rứt hơn từ hôm ấy. Làm sao anh biết được em đã lén lút đưa ánh mắt về phía mẹ em khi bà vô tình nhắc đến tên anh. Làm sao anh biết được em đã tiễn bố mẹ đi làm rồi đứng chờ ngoài cổng, đến khi thấy anh đi qua mới quay trở vào trong. Và làm sao anh biết được, rằng chỉ cần nhìn thấy anh thì cũng có thể khiến em vui vẻ cả ngày. Em đã mắc kẹt trong vùng mộng ảo em tự vẽ ra cho mình, em đã tự tạo cho mình một chuyện tình không có thực. Rằng em đã thổn thức bao nhiêu khi “chờ anh sẽ đến và chờ em dưới hiên nhà” (“waiting for you to be waiting below”), rằng em đã bồn chồn không yên đến chừng nào khi mẹ anh ghé qua và gửi lại mấy thứ đồ lặt vặt.

Nhưng em chỉ chờ mỗi anh thôi. Mà anh đã không bao giờ xuất hiện - mặt đối mặt với em như đêm ấy thêm một lần nào nữa. Tháng tám trôi đi thật hững hờ và tàn nhẫn. Tháng tám chạm vào đáy lòng em, thật chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể vừa rải vào đó một vài hạt giống. Nhưng hỡi ôi, quỷ tha ma bắt em đi, vì đó là hạt giống của loài dây gai mà em đã mở lối cho nó đâm trái tim mình rỉ máu. Ngây ngô và khờ dại biết mấy, em để lòng mình nương theo giọt rượu còn đọng nơi thành bình. Tháng tám trượt xuống đáy chai, đắng nghét mà đầy tiếc nuối.

Để rồi khi ngân nga câu hát ấy, “Không khí đượm hương mằn mặn, khung cửa nhà anh bám đầy gỉ sét, em tưởng như chẳng cần điều gì nữa trên đời…”; một cảm giác nửa bồi hồi, nửa luyến tiếc và sầu muộn vấn vương đan thành cái kén mỏng trong tâm trí em. Bóng lưng anh trong chiếc áo đồng phục màu cỏ úa đã mờ dần theo từng ngày trôi đi trong mùa hè ấy. Hoặc kể, mọi mùa hè sau này nữa. Khi trời bắt đầu khô rát và không khí bắt đầu bức bí, em lại ngửi thấy một mùi hương nửa lạ nửa quen như mùi hương khi em đi ngang qua căn bếp của bác. Nó gợi nhắc cho em về những đêm dài thao thức, những đêm em uống sương trên sân thượng, ngửa mặt nằm ngắm sao nhưng tâm trí cứ mãi vẩn vơ tận đẩu tận đâu. Em đã biết chuyện sẽ chẳng đi đến đâu cả, mà thực lòng em cũng không đủ can đảm để đứng trước mặt anh nói năng câu gì. Chuyện cứ thế thôi, và thành ra em mất ngủ. Mùa hè năm ấy trôi đi mang theo một mảnh tình con con mà dằn vặt của em, và những hè sau, em trở về nhà và lại chìm trong cơn mơ màng. Cứ thế, đến khi mùa hè kết thúc, em trở lại trường, thẫn thờ vì anh chưa bao giờ để lại một lời nhắn cho em.

Em đã từng đọc ở đâu đó rằng: “Đời người chỉ trải qua có một mùa hè. Còn những mùa hè khác, chỉ là bản sao gần giống.” Em đã mắc kẹt trong những vòng lặp như vậy. Em đã để những ngày dài đêm ngắn trôi qua giữa lưng chừng nỗi nhớ không thể gọi thành tên. Em đã lấp đầy những trang giấy bằng nỗi nhớ cồn cào. Em đã viết về anh bằng những vần thơ hay lời hát. Em đồng cảm với những thi nhân phát điên vì tình và gật đầu đồng thuận rằng tình yêu, hoặc chí ít là những mối tình đơn phương cũng có thể trở thành chất liệu vĩnh hằng cho văn thơ nhạc họa. Em nghĩ rằng viết về anh hoặc nói về anh đến khi dòng chảy trong em cạn kiệt sẽ khiến em quên được anh và sẵn sàng bắt đầu một điều gì mới. Nhưng…

Có lẽ, em sẽ không thể nào quên.

Mùa hè em có thể ngồi cả đêm ngoài sân thượng chỉ để đợi ánh đèn xe anh qua ngõ, mùa hè em dám lén bố mẹ đi lấy hoa ngay giữa đêm chỉ bởi nơi ấy gần cơ quan anh công tác. Mùa hè em đã mỉm cười hãnh diện vì anh biết tin em rồi lại mòn héo ruột gan ngóng trông ra ngoài cửa sổ. Mùa hè em quyết định bỏ anh lại phía sau và biết rằng một phần nào đó trong trái tim em không còn nữa.

Em ghét mùa hè đó. Nhưng em biết em sẽ không thể nào quên.

Em yêu mùa hè đó. Nhưng em biết em không nên nhớ nó làm gì.

© Hà Diệp - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Rồi Em Sẽ Tìm Thấy Hạnh Phúc Của Riêng Mình | Radio Tâm Sự

Hà Diệp

Mình là một đứa trẻ tập lớn mộng mơ và yêu viết, mình viết về những chuyện quanh mình, những người quanh mình và về chính cuộc đời mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top