Tẩy vẫn có thể xóa được bút chì
2024-08-28 16:10
Tác giả:
Gấuko_Ny
blogradio.vn - Một buổi tối, khi ngồi bên bức tranh chưa hoàn thành của Linh, tôi cảm thấy trái tim mình như bị xé nát. Linh từng nói rằng, bút chì có thể sửa chữa, nhưng sao tôi lại cảm thấy mọi thứ đang dần tan vỡ mà không cách nào cứu vãn được?
***
Đôi khi, tôi tự hỏi liệu có phải tất cả mọi chuyện đều có thể sửa chữa được, giống như việc dùng tẩy xóa đi những sai lầm của bút chì. Nhưng cuộc đời không đơn giản như những nét vẽ trên giấy, và có những vết thương mà không một cây tẩy nào có thể làm mờ đi.
Những năm tháng đó, tôi và Linh gặp nhau lần đầu tiên vào một buổi chiều mùa thu. Bầu trời xanh thẳm, gió nhẹ nhàng lướt qua những tán lá vàng rơi rụng khắp con đường. Linh xuất hiện trong đời tôi như một tia nắng ấm áp, soi sáng những ngày tháng tẻ nhạt. Chúng tôi học cùng một trường đại học, và có lẽ, nếu không có cái lần tình cờ chạm mặt ấy, tôi sẽ mãi mãi là một kẻ vô danh trong cuộc đời của cô.
- Chào anh, em là Linh. - cô ấy cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Từ giây phút đó, tôi biết rằng mình đã gặp phải một điều gì đó đặc biệt. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, cùng nhau đi dạo quanh khuôn viên trường, chia sẻ những câu chuyện đời thường và cả những ước mơ xa vời. Linh có một sở thích đặc biệt là vẽ tranh bằng bút chì. Những bức tranh của cô ấy, dù đơn giản nhưng luôn chứa đựng một vẻ đẹp tinh tế, chân thật đến lạ.
Mỗi tối, chúng tôi thường ngồi bên nhau ở quán cà phê nhỏ gần trường, nơi có những bản nhạc du dương và không khí ấm cúng. Linh thường mang theo sổ tay và bút chì, vẽ lại những khoảnh khắc của chúng tôi. Cô ấy luôn nói rằng, những bức tranh bút chì có thể dễ dàng chỉnh sửa, nhưng chính điều đó làm nên sự hoàn hảo của chúng.
Ngày qua ngày, tình cảm của chúng tôi dần lớn lên, như những đường nét trên bức tranh của Linh. Chúng tôi trở thành cặp đôi hoàn hảo trong mắt bạn bè. Mọi người luôn ngưỡng mộ và chúc phúc cho chúng tôi. Tôi cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian khi có Linh bên cạnh.

Thế nhưng, đời không phải lúc nào cũng êm đềm như tranh vẽ. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi phải đối mặt với những khó khăn thực sự của cuộc sống. Linh nhận được một cơ hội làm việc tại một công ty thiết kế nổi tiếng ở Sài Gòn, trong khi tôi vẫn loay hoay tìm kiếm một công việc ổn định tại Hà Nội. Khoảng cách và áp lực công việc dần khiến chúng tôi xa nhau.
Những cuộc gọi ít dần, những tin nhắn thưa thớt. Mỗi lần gặp nhau trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Tôi thấy mình lạc lõng giữa thành phố ồn ào, còn Linh cũng không khá hơn khi phải gồng mình trong môi trường công việc khắc nghiệt. Chúng tôi bắt đầu có những mâu thuẫn, những cuộc cãi vã không hồi kết.
Một buổi tối, khi ngồi bên bức tranh chưa hoàn thành của Linh, tôi cảm thấy trái tim mình như bị xé nát. Linh từng nói rằng, bút chì có thể sửa chữa, nhưng sao tôi lại cảm thấy mọi thứ đang dần tan vỡ mà không cách nào cứu vãn được?
- Anh à, em mệt mỏi lắm rồi, - giọng Linh vang lên trong điện thoại, buồn bã và xa xăm.
- Anh hiểu. - tôi trả lời, nhưng thực ra, tôi chẳng hiểu gì cả.
Tôi không biết làm thế nào để giữ lấy cô ấy, không biết làm thế nào để xóa đi những vết thương trong lòng hai chúng tôi.
Ngày Linh rời xa tôi, trời đổ mưa như trút nước. Tôi đứng nhìn bóng cô dần khuất sau màn mưa, cảm giác như một phần trong trái tim mình cũng tan biến theo. Linh để lại cho tôi một bức tranh chưa hoàn thành, với những đường nét còn dang dở, như chính mối tình của chúng tôi.
Tôi đã cố gắng sống tiếp, nhưng không ngày nào tôi không nhớ đến Linh. Tôi bắt đầu viết, viết về những kỷ niệm của chúng tôi, viết về những ước mơ và cả những nỗi đau. Viết như một cách để xoa dịu nỗi lòng, để lưu giữ những gì đẹp nhất của chúng tôi.
Rồi một ngày, tôi tình cờ gặp lại Linh. Cô ấy vẫn xinh đẹp như xưa, nhưng trong đôi mắt không còn ánh lên sự rạng rỡ như trước. Chúng tôi ngồi lại bên nhau, nhắc lại những kỷ niệm cũ. Linh cười buồn, nói rằng cô đã tìm thấy niềm vui mới trong công việc và cuộc sống.
- Anh vẫn viết chứ? - Linh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
- Ừ, anh vẫn viết. Và anh đã viết một câu chuyện về chúng ta. - tôi đáp, nhìn vào đôi mắt cô.
- Vậy à? Em muốn đọc nó.
Tôi đưa cho cô ấy cuốn sổ tay, nơi tôi đã ghi lại tất cả những gì thuộc về chúng tôi. Linh lật từng trang, đôi mắt dần dần ướt nhòe. Khi đọc đến trang cuối cùng, cô ấy dừng lại, nhìn tôi thật lâu.
- Anh biết không, tẩy có thể xóa được bút chì, nhưng không thể xóa được những ký ức. - Linh nói, giọng nghẹn ngào.
Tôi mỉm cười, nắm lấy tay cô.
- Đúng vậy, và có những ký ức mà chúng ta không bao giờ muốn xóa đi, phải không?
Linh gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Chúng tôi ngồi bên nhau, lặng im nhưng trái tim lại hòa chung nhịp đập. Dù không thể quay lại những ngày tháng xưa, nhưng ít nhất, chúng tôi đã tìm thấy sự bình yên trong lòng nhau.
Tẩy vẫn có thể xóa được bút chì, nhưng không thể xóa đi những gì đã khắc sâu trong trái tim. Những kỷ niệm, những đau khổ, tất cả đều là một phần của chúng tôi, một phần của câu chuyện tình buồn mà dù có bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn luôn giữ mãi trong lòng.
Và đó là câu chuyện của tôi, một câu chuyện buồn nhưng đầy ý nghĩa. Câu chuyện mà tôi sẽ kể lại mãi mãi, như một lời nhắc nhở rằng dù cuộc đời có bao nhiêu khó khăn, tình yêu vẫn luôn là điều quý giá nhất mà chúng ta có thể giữ gìn.
© Gấuko_Ny - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Một Ngày Nào Đó Sẽ Có Người Tới Yêu Thương Bạn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.












