Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngồi đợi bình minh! (Thì thầm 340)

2014-03-12 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Đêm nay, và đêm mai, cùng nhiều đêm nữa, em biết bầu trời vẫn có những ánh sao, giữa muôn vàn ánh sáng diệu kỳ ấy, em biết có anh hiện diện, dù bên anh chẳng là em, hay đôi mắt anh chưa hề chứa đựng dáng hình em. Em sẽ vẫn vui tươi như ngày cũ, ngắm sao và hát ca, cùng bước qua một đêm dài để đợi bình minh tươi sáng, em tin rằng ánh ban mai sẽ dẫn lối em  tìm được một chàng trai dành cho riêng mình.



Đêm tối, ngàn ánh sao lấp lánh trên bầu trời, có ánh sao nào chiếu rọi vào mắt em, hay đơn giản đó chỉ lá những ánh sáng lung linh dạo chơi bên ngoài vũ trụ, để vẻ đẹp của mình được con người ngưỡng mộ, mơ tưởng, còn riêng mình chẳng để tâm đến dôi mắt ai đang dõi theo. Anh có là một vì sao trong số ấy, kiêu ngạo, lạnh lùng nhưng vẫn tỏa sáng để em luôn kiếm tìm?

Anh và em, gặp nhau một cách tình cờ, và rồi em vô tình đã để trái tim mình lạc nhịp vào giây phút anh nhìn thấy em. Em chơi vơi, giữa đám đông ồn ã em như lạc vào một thế giới chẳng có thanh âm, chỉ nghe tiếng tim mình đập những giai điệu nhịp nhàng, có chút rụt rè lo sợ. Chưa bao giờ em kể cho anh nghe về giây phút đầu tiên ấy anh nhỉ? Em muốn giữ cho riêng mình thôi, vì em biết rằng nếu anh biết được điều ấy cũng chẳng thay đổi được gì cả. Em như trôi vô định giữa biển khơi, lâu rất lâu rồi, chẳng còn ai có thể làm em xao xuyến cả, em tự nhủ lòng đừng để ai thấy mình nhỏ bé và yếu đuối, em tập sống cô đơn, và mạnh mẽ, tự chữa lành những vết thương dù là mất khá nhiều thời gian, đôi khi có cả nước mắt nữa.

Có lẽ tạo hóa thích trêu đùa những trái tim cô độc, hay vị thần Cupid không có đôi mắt đã bắn nhầm một mũi tên nào đó của ngài, để em lạc lối. Và rồi ngài lại dang rộng cánh, tung bay, để em chơ vơ, em chưa kịp hỏi xem chuyện gì đang xảy ra, khi nỗi nhớ anh dâng đầy trong tim. Em buồn cười thật đấy, câu chuyện này có hai người, em và anh, nhưng những vui buồn hờn giận nhớ nhung, chỉ riêng mình em biết. Và thời gian trôi qua, em chẳng biết gọi tên những gì đã và đang diễn ra, nhưng em biết, đó chẳng phải là tình yêu, em biết thế, vì tình yêu phải xuất phát từ hai con người, còn về phía riêng em, em chỉ biết gọi đó là một chuyện tình. Một chuyện tình buồn, chỉ riêng em cùng những ánh sao hằng đêm nhớ về anh.

Và một năm sau ngày mình tình cờ quen biết nhau, em được gặp anh, hay vì thấy em quá đáng thương nên những ánh sao đã mang đến cho em một điều kỳ diệu duy nhất trong đời. Em thường ngắm sao một mình, hát vu vơ, những đêm hè lộng gió hay những ngày đông buốt giá. Và đêm ấy, em được ngắm sao cùng anh, hạnh phúc và an lành. Những ngôi sao lung linh nhảy múa như vây quanh lấy em, tung hô, ca hát và trêu chọc em rằng hãy nói với anh một điều gì đó, điều mà em cất giữ bấy lâu. Em chỉ muốn lưu giữ giây phút này mãi mãi, chẳng muốn phá tan khung cảnh đẹp ấy, em bối rối, phải nói điều gì đi chứ, trái tim em thúc giục.

    -    Lần đầu tiên ngắm sao cùng người lạ.

Em vẫn chẳng hiểu tại sao lúc ấy mình lại nói ra câu ngớ ngẩn hết sức, anh nhẹ nhàng lặng lẽ ngắm những ánh sao và thì thầm:

    -    Lạ lắm sao?

Câu hỏi của anh làm em phân vân, đúng, chúng ta chẳng là người lạ, nhưng làm thế nào để khẳng định là người quen? Anh luôn xa lạ trong những giấc mơ của em, những giấc mơ mồ côi chẳng ai thèm biết đến. Anh luôn lạnh lùng trước sự quan tâm của em, có khi anh cáu gắt với nỗi buồn của em nữa. Như vậy anh chẳng xa lạ với em là gì? Em muốn nói rằng đây là lần đầu tiên em ngắm sao cùng một chàng trai, nhưng chẳng hiểu sao lại thành người lạ, nhưng thôi, em cũng chẳng muốn giải thích nữa. Em bảo thích ngắm sao, vì đó là ánh sáng thật của nó, còn ánh trăng chỉ là ánh sáng phản chiếu của mặt trời. Anh cười, nói em nghĩ gì nhiều thế, ngắm thì chỉ cần ngắm nhìn thôi là được rồi. Con người anh đơn giản đến thế sao?



Có lẽ anh nói đúng, chỉ là em đã suy nghĩ quá nhiều rồi anh nhỉ, nếu thích anh thì đơn giản là cứ thích thôi, nếu muốn ngắm nhìn đôi mắt anh thì cứ ngắm thôi, đâu cần phải suy nghĩ nhiều đến thế. Đôi khi con người ta vì lòng thương, vì nỗi cô đơn của bản thân mà muốn chiếm hữu, muốn nắm bắt, muốn tranh dành quá nhiều thứ. Em sẽ không có gắng để anh biết những nghĩ suy trong em nữa, em cũng chẳng đòi hỏi những ánh sao kia phải soi sáng nơi em ngồi, vì như anh nói, nếu muốn ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh ấy thì đơn giản hãy ngồi yên và ngắm nhìn chúng mà thôi.

Đêm nay, và đêm mai, cùng nhiều đêm nữa, em biết bầu trời vẫn có những ánh sao, giữa muôn vàn ánh sáng diệu kỳ ấy, em biết có anh hiện diện, dù bên anh chẳng là em, hay đôi mắt anh chưa hề chứa đựng dáng hình em. Em sẽ vẫn vui tươi như ngày cũ, ngắm sao và hát ca, cùng bước qua một đêm dài để đợi bình minh tươi sáng, em tin rằng ánh ban mai sẽ dẫn lối em  tìm được một chàng trai dành cho riêng mình.

Giữa muôn vì sao, vẫn có anh và em, cùng nhiều trái tim vẫn mong chờ yêu thương chân thành.


  • Thì thầm được gửi từ Lâm Hạ

Mời bạn lắng nghe thì thầm Nếu là của nhau, sẽ đến lúc quay về!

Thì thầm số 340 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top