Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngăn nắp nơi mình… đường hoàng mở cửa

2024-07-06 15:00

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


 

blogradio.vn - Mai… liệu rằng ngày mai có tồn tại, hay chỉ là cách bản thân người đời dùng để bớt khắc khoải chuyện tương lai trong hai mươi bốn giờ kế tiếp. Mặc kệ những chuyện thường tình, ta cứ khép mi cho bản thân được ngơi nghĩ, chọn một vị trí đặc tâm hồn nhẹ tênh giữa muôn trùng sóng gió, chọn một cốc yên bình để ngọn khói được toả hương.

***

Dẫu trong đầu ngn ngang cách mấy, dẫu tim mình bộn bề đến đâu. Điều duy nhất cần lúc này là một tinh thần thật ngăn np.

Rửa tay thật sạch, cắt một chút buồn ra nhâm nhi để nếm trọn thi vị của hai chữ “cuộc đời”. Tại sao lại là cuộc đời? Bởi lẽ, sống trên đời ai cũng trải qua một quá trình không lường trước. Có những điều chắc chắn sẽ tới nhưng không ai biết nó đến vì điều gì, cho những ai và tồn tại đến lúc nào.

Mai… liệu rằng ngày mai có tồn tại, hay chỉ là cách bản thân người đời dùng để bớt khắc khoải chuyện tương lai trong hai mươi bốn giờ kế tiếp. Mặc kệ những chuyện thường tình, ta cứ khép mi cho bản thân được ngơi nghĩ, chọn một vị trí đặc tâm hồn nhẹ tênh giữa muôn trùng sóng gió, chọn một cốc yên bình để ngọn khói được toả hương.

Lau dọn một chút tâm trí để đón nhận những ánh sáng của sự mở đầu hứng khởi, có thể vừa hôm qua, màn đêm len lỏi đã làm mờ đục tấm kính tâm can, có thể lớp sương khuya lúc trời còn chưa hừng sáng đã làm nhạt nhoà chút gì đó cô động trong lòng. Nhưng cứ lau đi, miễn bản thân còn muốn đón những những tia mới m, miễn nỗi buồn hôm qua đã khẽ khàng lướt qua rồi trôi tuột vào miền dĩ vãng. Đâu có nỗi buồn nào giết chết một người nhanh như cơn đói khát, đâu có sự đầu hàng nhanh chóng nào mang một kẻ đến vinh quang.

Những gợn sóng lăn tăn xếp ngay ngắn xô vào bờ như cách cuộc sống vận hành qua muôn vàn vạn kiếp, sóng trước đẩy sóng sau là cách những gian truân ta phải đối diện, buộc rằng bản thân phải can trường đối diện. Hoặc là tiến về phía trước đường đường chính chính, hoặc là chậm rãi như sóng ngầm rồi bất ngờ bùng nổ. Suy cho cùng, bàn chân luôn hướng về phía trước thì dù bước ngược hay bước xuôi vẫn phải cố gắng vận hành.

Hành tinh có muôn vàn những điều chưa ai từng khám phá, bản thân chính chúng ta cũng không hn đã hiểu được chính mình. Đôi khi mong chờ những cơn mưa đến thật nhanh, háo hức khi tiết trời vừa như “điên dại” bởi cái nắng thiêu đốt đã được tưới mát bởi trận mưa đầu mùa lai lá, vậy mà nhìn lại xung quanh, chỉ bốn bức tường cùng vài trang sách đọc d hoà vào hơi ẩm của trận mưa vừa qua bản thân lại rơi vào trầm mặc.

Ương ngạnh, khó chiều như đã trở thành điều cốt lõi của những đứa trẻ vô tư vô nghĩ. Bởi tấm trí lúc nào cũng thảnh thơi tô vẽ muôn điều trên thế giới đầy đủ sắc màu, đôi khi cần nhìn xung quanh đoạn đường ta đi, đã vô tình va quẹt vào ai, đã chạm vào những điều gì làm bản thân không thể nào bước tiếp. Nếu điều đó là vô tình, hãy mạnh dạng gạt qua và giải quyết triệt để một cách ổn thoả, đừng vì chút yếu mềm mà day dưa kéo dài đến cả “tương lai”. Điều khó khăn không phải gặp chuyện gì ở hiện tại, mà là chuyện đó liệu sẽ còn xuất hiện lần nữa trong tiếp nối những ngày mai.

Đôi lúc cảm thấy bản thân thật thất bại so với bạn bè, có đứa đã có nhà có xe, có đứa đã có sự nghiệp rực rỡ từ vài năm trước,… bản thân lại chẳng có ni một công việc đàng hoàng, chứ đừng nói sự nghiệp rực r. Bởi vốn dĩ, vạch xuất phát và quá trình phấn đấu từ đầu đã được định đoạt khác nhau. Kẻ săn mồi sinh ra bản chất đã định đoạt không thể nương tay với con mồi, còn con mồi lại khác… tuy sinh ra để bị ăn thịt, nhưng lại có quyền khước từ cái chết man rợ ấy bằng cách không ngừng cảnh giác, học hỏi cách trốn tránh khỏi kẻ thù nguy hiểm. Chấp nhận ln trốn để sinh tồn, không bỏ cuộc dù bất cứ giá nào mới chính là giá trị của sự sống.

Đôi khi muốn nghỉ ngơi, nhưng nghỉ ngơi không phải vì buồn hay giận bất kỳ ai. Mà là vì đã quá mệt để buồn, để đau thương bi luỵ. Cần một trạm sạc tâm hồn mang tên ng lưng và chìm sâu vào bờ mộng mị. Ngọn nến giữa trời dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc le lói rồi vụt tắt. Ở đời, muôn thuở ai được vạn sự đều thành mà không trải qua muộn phiền, vất vả.

Những bộn bề trải qua, hãy xếp thật gọn vào một xó. Không che giấu, không khoá kín, chỉ là khi nào cần mới nghiền nát thành bột rồi nhâm nhi như ly cà phê, bạc xỉu dư dã vị ngọt ngào sau những vị đắng chat từng nếm qua. Biết đâu ở một góc trời tâm tối, bạn và tôi lại vô tình thấy mình trong hai từ “trưởng thành”.

© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau Tất Cả, Bình Yên Là Điều Tuyệt Vời Nhất | Radio Tâm Sự

 

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top