Phát thanh xúc cảm của bạn !

Này cô gái đôi mươi, em có cảm thấy hạnh phúc không?

2018-07-13 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Này em cô gái tuổi đôi mươi, chúc em một ngày tốt lành, nếu đang buồn hãy cũng cảm thấy hạnh phúc vì trái tim em thật tình cảm, biết rung lên những cảm xúc của cuộc sống? Nhưng nhớ đừng buồn quá lâu vì tôi không muốn em như thế! Và này em, nếu đang vui, hãy vui hết mình và đừng lo lắng khó khăn phía trước, vì tôi tin em đủ mạnh mẽ!

***

Em một cô gái bay nhảy giữa tuổi trẻ, bỗng một ngày em muộn phiền vì một người đàn ông xa lạ, một người đàn ông đem đến cho em nỗi buồn, nỗi nhớ, sự hờn ghen, và có cả nỗi đau khi bỏ em đi như một cơn gió bay ngang bầu trời… Và thế là em buồn!

Nhưng em à, đừng vội buồn nghe tôi nói được không? Sống ở đời chẳng phải cần có hỉ, nộ ,ái, ố hay sao? Sống trên đời chẳng phải nên thương hết mình nhưng đừng vương vấn hay sao? Và sống trên đời chẳng phải cần yêu người để biết rằng cần yêu mình hơn hay sao? Và sống trên đời đâu chỉ có tình yêu, có những thứ tình khác cũng làm ấm trái tim ta mỗi ngày đông giá rét, làm mềm lý trí những lúc căng thẳng, và dựng dậy tinh thần ta những lúc sắp gục ngã. Vậy cớ gì mà em không hạnh phúc?

Thiết nghĩ được sống đã là một đặc ân, được nhìn ngắm đã là một ưu ái, bởi vì đâu đó có những người cảm nhận cuộc sống không trọn vẹn giác quan như em và tôi. Em có thấy buổi sáng sớm có những người già dậy từ rất sớm mặc những bộ đầm, make up cho mình thật quý phái để đến công viên nhảy cùng những người bạn của mình. Vậy tại sao em, một cô gái tuổi hai mươi lại muộn phiền vì tình yêu đã qua? Tại sao lại thấy nản khi thấy mình thất bại trước công việc chưa hoàn hảo? Và cớ gì em lại không hạnh phúc khi biết rằng cuộc sống là hữu hạn?

này cô gái đôi mươi em có hạnh phúc ko

Này em, nghe tôi nói thêm lần nữa được không? Em có thể khóc thật lớn khi bị chia tay! Ổn thôi, vì em cần tôn trọng cảm xúc của mình! Nhưng sau đó em phải tự mình thôi vương vấn. Em có thấy trời vẫn nắng dù hôm trước mưa, thiên nhiên vẫn đẹp trở lại dù cơn bão đánh quật, vậy tại sao em lại không vui sau nỗi buồn nhỉ? Và cớ gì em không hạnh phúc?

Tôi đã từng ngắm thật lâu một bông hoa, chờ từng ngày, ngóng từng giờ để thấy bông hoa ấy nở rực rỡ trong ban mai. Tôi đã vui khôn xiết khi thấy điều ấy, nhưng tôi lại buồn khi thấy vẻ rực rỡ phai tài sau đó, để rồi niềm vui lại đến với tôi khi những bông hoa khác nở. Cứ như thế niềm vui nối tiếp nỗi buồn, như quy luật tất yếu của cuộc sống. Làm sao sống khi chỉ toàn một màu xám nỗi buồn, và làm sao hiểu thấu nỗi buồn nhân gian khi cuộc đời chỉ toàn niềm vui.

Em có thể hạnh phúc cùng cả niềm vui và nỗi buồn. Hãy cứ để nỗi buồn qua đi nhẹ nhàng, chờ niềm vui tới. Em có thể hưởng niềm vui trọn vẹn và luôn sẵn sàng đối mặt với khó khăn phía trước. Như thế chẳng phải em sẽ không buồn quá lâu và vui quá nhiều hay sao. Như thế chẳng phải em sẽ thấy cuộc sống này đầy màu sắc hơn hay sao? Vậy cớ gì mà em không hạnh phúc?

Này em cô gái tuổi đôi mươi, chúc em một ngày tốt lành, nếu đang buồn hãy cũng cảm thấy hạnh phúc vì trái tim em thật tình cảm, biết rung lên những cảm xúc của cuộc sống? Nhưng nhớ đừng buồn quá lâu vì tôi không muốn em như thế! Và này em, nếu đang vui, hãy vui hết mình và đừng lo lắng khó khăn phía trước, vì tôi tin em đủ mạnh mẽ!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top