Mùa trăng năm ấy
2024-09-06 12:40
Tác giả:
Trần Ruby
blogradio.vn - Đêm rằm ấy, đêm rằm đầu tiên trong tuổi thơ mẹ và những đứa trẻ nơi đây biết đến thế nào là đêm trung thu, thế nào là phá cỗ. Dưới ánh trăng to tròn, tất cả mọi trái tim đều chất chứa tình yêu thương, hát nghêu ngao cho nhau nghe, những đứa trẻ như mẹ thi nhau giơ tay lên hát để được kẹo… tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng trống tùng tùng trong ánh đèn lấp lánh của những chiếc đèn ông sao.
***
Tháng tám khẽ gõ cửa, tấm lịch treo tường đã vơi đi hơn một nửa giấy và thế là mùa thu năm nay đã về. Khi còn là một đứa trẻ mẹ vẫn luôn háo hức mỗi lần tiếng trống lân đâu đó vang lên, những chiếc đèn đủ màu sắc bày bán la liệt trên các kệ hàng của đường phố; tiết trời dịu mát trong lành và đặc biệt có đêm rằm phá cỗ.
Thời gian luôn là thước đo của tuổi tác, từ ngày có con cuộc sống của mẹ thay đổi quá nhiều. Mẹ không còn nhớ ngày tháng, mẹ cũng chẳng nhớ nổi sinh nhật của mẹ bởi hàng tá công việc oằn trên đôi vai của một cô gái đã ngoài ba mươi. Đôi má phúng phính của con cùng với cặp mắt thơ ngây trong sáng là tất cả những gì mẹ có được, vì yêu con nên mẹ tạm gác lại những thứ là của riêng mình, bởi mẹ biết tuổi thơ con chỉ có một lần trong đời. Mẹ muốn vẽ lên trang giấy trắng trong tâm hồn con những điều đẹp nhất, giản dị mà giàu ý nghĩa như mẹ đã từng có một tuổi thơ đầy ắp kỉ niệm.
Ngày ấy, quê ngoại là một ngôi làng nằm cách xa thị trấn, trên con đường đất quanh co bóng xe đạp chậm rãi ẩn dưới nắng chiều dịu nhẹ, ông ngoại đèo mẹ trên yên xe đi vào thị trấn. Ông dẫn mẹ theo bởi bà ngoại đi làm đồng không ai trông, ngồi sau yên mẹ đưa cặp mắt giáo giác nhìn quanh, cố nhìn cho bằng được những điều lý thú hấp dẫn mà hiếm khi mẹ được trông thấy. Có vẻ như trung thu ở đây nhộn nhịp hơn hẳn, các bạn nhỏ được bố mẹ mua cho lồng đèn hay một hai cái bánh gói kẹo gọi là quà. Những thức quà xa xỉ đó bày bán trên các tạp gỗ ngay đường, mấy đầu lân to nhỏ, những mặt nạ ông địa được sơn vẽ rất tỉ mỉ đa dạng sắc màu… tất cả đều lung linh như viên kim cương được bày trong các cửa hàng thời trang hiện đại ngày nay. Gọi đó là xa xỉ vì mẹ chỉ có diễm phúc nhìn chứ không được sở hữu; một đứa trẻ sinh ra lớn lên trong căn nhà lá, chỉ có một cái nồi nấu cơm và canh. Mẹ đã nghe ngoại kể cứ tới bữa là dùng chiếc nồi ấy nấu cơm rồi lại bới cơm ra để nấu canh vì nhà mình nghèo đến mức chẳng có đủ tiền sắm hai cái nồi con à! Tài sản lớn nhất của ông bà ngoại đó là chiếc xe đạp đã sờn lớp sơn, phô bày những đoạn sắt bị gỉ nhưng nó là vật báu của nhà ta, bởi nó đèo được vô vàng thứ cho ông bà đỡ gánh gồng trên đôi vai gầy. Hầu như đứa trẻ nào sinh ra cũng đã hiểu mình không có quyền đòi hỏi. Mặc dù chỉ có mấy đồng bạc trong túi để đi mua các vật dụng cần thiết nhưng là một người cha, ông ngoại dễ dàng nhận ra đôi mắt khát khao của con mình khi nhìn những thứ lạ đẹp mắt, ông ngoại hỏi mẹ:
- Con muốn ăn gì không?
Mẹ vô tư trả lời:
- Dạ không ạ!
Vậy con có muốn mua gì không?
- Dạ con… không ạ!
Vẫn là câu nói ấy, dù chỉ mới lên bốn thôi nhưng mẹ hiểu hoàn cảnh gia đình, dù có khát khao cầm trên tay chiếc đèn ông sao xanh đỏ tím vàng nhưng mẹ vẫn trả lời không. Ông ngoại chẳng nói gì, chỉ im lặng tiếp tục đạp xe trên con đường của thị trấn để mua cho đủ các vật dụng cần thiết. Mẹ đọc được trên gương mặt kham khổ chằng chịt những nếp nhăn của ông là ánh mắt của một người cha già khổ tâm, biết con gái mình thích rất nhiều thứ nhưng đành lặng im vì gia cảnh lúc này chưa cho phép.

Trung thu năm ấy, mẹ được ông ngoại dẫn vào sân làng, nơi già trẻ lớn bé tụ họp sau bữa cơm tối. Có vẻ hôm nay không khí khác hẳn, các chú làm trong thôn ăn mặc chỉnh tề hơn, nói chỉnh tề cho oách xà lách chứ chiếc áo cọc được khoác thêm cái áo sơ mi đã bạc màu và chiếc quần dài có mạng vá một số chỗ. Những “mệ” lớn tuổi ra ngồi trước hiên miệng móm mém nhai trầu đỏ ửng, các bà mẹ có con nhỏ cũng bồng bế ra sân tụm năm tụm bảy nói chuyện, và những thanh niên trong làng bưng một số bàn ghế gỗ ra giữa sân. Mẹ nhận thấy sự trang trọng khác hẳn các tối thường ngày nhưng vẫn không đoán ra có sự kiện gì trọng đại sắp diễn ra; và chỉ trong nửa tiếng thì công tác chuẩn bị đâu vào đấy. Bác trưởng thôn yêu cầu các anh chị thanh niên ổn định mấy chục bạn nhỏ như mẹ ngồi thành một vòng trong giữa sân. Giọng bác trưởng vang lên trong sự chú ý, tò mò của khá nhiều người:
- Thưa bà con và các em thiếu nhi đang có mặt tại đây, hôm nay là trung thu! Được sư quan tâm của xã Đoàn và một số nhà hảo tâm trong thị trấn, tối nay họ đã về thăm làng ta và đặc biệt tổ chức buổi trung thu cho các em thiếu nhi ở làng, đề nghị tất cả bà con và các em hãy dành một tràn pháo tay để chào đón!
Tiếng phát biểu vừa dứt thì mẹ thấy có một đoàn cô chú bước ra giữa sân, trên tay mỗi người là những gói quà bánh đủ loại và có những chiếc đèn ông sao như lúc chiều mẹ đã nhìn thấy trên thị trấn. Có thật chăng tối nay mẹ được sở hữu nó, ý nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu. Nó chẳng kịp sáng lâu bởi ánh sáng của một tiết mục đặc sắc đang diễn ra trước mặt mẹ đã làm mẹ không tài nào nghĩ ngợi thêm gì được nữa, đó là sự xuất hiện của một chú lân.
Lần đầu tiên trong đời tất cả những đứa trẻ nơi đây được biết đến múa lân là như thế nào. Ông địa có cái bụng phệ, có gương mặt hài hước múa quạt nhảy nhót vô cùng đáng yêu, và đặc biệt chú lân có đôi mắt to nhấp nháy và cái đuôi dài có những pha nhào lộn hết sức ấn tượng trước mắt mọi người. Tiếng vỗ tay không ngớt, niềm vui không chỉ hiện trên đồi mắt tò mò của những đứa trẻ mà còn lan tỏa đến tất cả các bà con cô bác trong ngôi làng nhỏ quê ngoại.
Đêm rằm ấy, đêm rằm đầu tiên trong tuổi thơ mẹ và những đứa trẻ nơi đây biết đến thế nào là đêm trung thu, thế nào là phá cỗ. Dưới ánh trăng to tròn, tất cả mọi trái tim đều chất chứa tình yêu thương, hát nghêu ngao cho nhau nghe, những đứa trẻ như mẹ thi nhau giơ tay lên hát để được kẹo… tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng trống tùng tùng trong ánh đèn lấp lánh của những chiếc đèn ông sao.
Hai mươi lăm năm trời, ngần ấy thời gian cũng không đủ để xóa đi kí ức tuổi thơ ấy trong mẹ, ngược lại nó càng khắc sâu trong trái tim chằn chịt vết xước của mẹ. Vì vậy mà cứ mỗi độ thu về, lá ngoài trời rơi rụng, những áng mây lơ đãng cuộn mình trong làn gió heo mây là tim mẹ lại xốn xang, bồi hồi. Ôm con trong tay, đôi mắt ngây thơ trong sáng của con, nó sáng như ánh trăng năm ấy làm mẹ thật sự hạnh phúc. Mẹ biết ơn vì đã sinh ra lớn lên ở mảnh đất miền Trung nghèo khó này, biết ơn vì đã có một tuổi thơ thiếu thốn về vật chất nhưng quá ư dư dả về tinh thần. Nơi có những con người chân chất để mẹ có một bầu trời tuổi thơ đáng giá, và cảm ơn vì con đã xuất hiện... Mẹ chọn để con lớn lên nơi này, hi vọng một mai con sẽ nhận ra đây chính là quê hương, là mái nhà là nơi nuôi dưỡng tâm hồn con để con vững bước trên mọi nẻo đường. Trong bước đi vạn dặm ấy con cũng sẽ có một tuổi thơ đẹp như mẹ, đó là thứ không thể thiếu để làm nên một cuộc đời ý nghĩa của mỗi con người!
© Trần Ruby - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc Đời Chỉ Có Một Lần, Đừng Để Bản Thân Phải Hối Tiếc | Radio Chữa Lành
Trần Ruby
Tôi là một cô gái khá nội tâm, tôi thích lang thang khám phá những cái hay cái mới của các quán coffee nơi tôi sống. Tôi thích đọc sách và viết báo, ngoài giờ lên lớp tôi thích nghe những bản nhạc nhẹ nhàng. Tôi hi vọng mình sẽ góp điều gì đó thật ý nghĩa cho cuộc sống và mọi người xung quanh.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.









