Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một vài mối quan hệ (Thì thầm 418)

2015-02-04 14:48

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím - Còn lại bao quý mến, yêu thương, hờn giận, trách cứ, thù hận, tiếc nuối, hờ hững…đừng cứ khăng khăng mà giữ lấy quá chặt trong lòng… Dù vẫn cứ luyến tiếc những tươi đẹp của quá khứ, vẫn cứ hối hận những ầm lỡ đã từng, vẫn cứ hoang hoải những mất mát đau thương… thì cũng nên học  chấp nhận tất cả, trân trọng hiện tại và vun đắp tương lai...

Lời tựa: "Xin chào Blog Việt!
Là một độc giả vẫn dõi theo các chuyên mục của Blog Việt, cảm ơn những chia sẻ và cầu nối cảm xúc của Blog Việt đã gửi tới tất cả chúng tôi. Thời gian qua đi, đã làm nhiều thứ thay đổi, dù là tốt hơn hay tồi tệ hơn thì cũng đã không còn như trước nữa. Nhìn lại những người quanh mình tôi thấy chữ Duyên giữa người với người thật kì lạ cũng thật mong manh... Đây là những dòng cảm xúc chia sẻ của tôi tới Blog Việt cũng như các bạn thính giả của Blog Việt, hy vọng sẽ được đón nhận  và đồng cảm. Chúc Blog Việt luôn được yêu quý!"

Năm tháng qua đi, mọi thứ đều đã đổi thay… Một thời vui vẻ vô tư, một thời tình cảm trong veo như nước, một thời yêu thương nhẹ nhàng như gió, một thời ước mơ bay bổng mà rực rỡ… Thế rồi chẳng biết từ bao giờ lại lần lượt làm tổn thương lẫn nhau, lần lượt đứng xa nhau… Vẫn nhớ và thương, vẫn mong và hy vọng, vẫn quan tâm và lo lắng…nhưng trong lòng mỗi người lại có nhưng chấp niệm riêng, với nhau lại có những  khoảng cách vô hình mà nặng nề… Để rồi thấy nhau mà lòng nhức nhối không thôi, muốn nhìn nhau một chút mà vẫn phải ngoảnh mặt làm ngơ, muốn hỏi han nhau một chút mà vẫn phải dửng dưng lạnh lùng… Dẫu biết thời gian qua đi mang theo nhiều thứ không lấy lại được, không quay về được, không xóa nhòa được những tổn thương hay những vết xước trái tim… nhưng vẫn không cam lòng…

Nhớ mãi ngày nào đấy, còn hồn nhiên biết bao, mọi thứ trong veo và đẹp đẽ đến mức bây giờ nhìn lại cứ như một giấc mơ… Có thể, những thứ đã qua đi dù chỉ là bình thường thôi nhưng vì nó là những điều thuộc về kí ức, mà kí ức thì đã qua không thể trở lại nên người ta càng thấy trân trọng và nâng niu nó hơn… Và vì… đến bao giờ mới có thể ngồi lại được với nhau đầy đủ và vô tư lự như thế nữa…đến bao giờ mới có thể cười đùa vui vẻ như chưa từng bị tổn thương, hay rạn nứt, hay khoảng cách nào hết…



Kể ra thì cái chữ duyên giữa người với người nó thật kì lạ… Giữa thế giới rộng lớn ngoài kia, giữa hàng ngàn hàng vạn những con người tưởng chừng như đều xa lạ… thế mà người ta lại có duyên gặp gỡ, quen thân, đến với cuộc sống của nhau, mỗi người một vị trí, một mức nặng nhẹ riêng trong lòng nhau… có người lưu lại, có người thoáng qua rồi bước đi, có người đứng ở nơi xa hơn mà chỉ có thể nhìn thấy chứ không thể liên quan, lại có người bước ra khỏi cuộc sống của nhau mãi như chưa từng ở đó… Tất cả dù thế nào cũng chỉ còn kỉ niệm ở lại, chỉ có thời gian làm chứng cho hết thảy…

Có những mối quan hệ cũng thật lạ, thật đặc biệt, phức tạp và cũng thật khó hiểu… cũng có những mối quan hệ cứ giản đơn thôi, như điều tất yếu, lại như gió như mây rất tự nhiên… Dù là ngắn ngủi hay dài lâu thì đều là có duyên đi… Có những mối quan hệ thế nào đi nữa thì người ta cũng thấy thật cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc sống của nhau, làm cho cuộc sống không còn như trước đó nữa dù là điều nhỏ nhoi hay to tát… Có những mối quan hệ mà người ta chỉ muốn quên đi, chỉ ước mong giá mà không có nó, giá mà đừng bắt đầu, giá mà có thể quay trở lại… Có những câu chuyện, chẳng thể phân được là ai đúng ai sai, ai có lỗi còn ai thua thiệt, mà tại sao lại là như thế… Cũng đừng phải tường tận và rõ ràng đến như vậy làm gì… đơn giản là nó đã như thế…



Ai rồi cũng khác…cuộc sống rồi cũng sẽ khác… Có câu: “Cuộc sống luôn có nhiều thay đổi và những sự ràng buộc, đôi khi con người phải thay đổi vì những ràng buộc ấy, đôi khi con người vì sự ràng buộc nên không thể thay đổi…”. Qua hết rồi, có khi quên chẳng nhớ nổi, nhưng cũng có khi muốn quên lại cứ nhớ mãi không nguôi… quên cũng được, mà còn nhớ cũng không sao, quan trọng là lòng mình thấy nhẹ nhàng thanh thản… không nặng nề nhiều vướng bận… Trải qua bao nhiêu chuyện, gặp gỡ và chia ly bao nhiêu người, được và mất bao nhiêu điều đều không quá quan trọng nữa…. Hiện tại vẫn là điều đáng quan tâm nhất…. Thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ, kể cả những điều tưởng chừng như thật bền vững, nhưng người ta nói thời gian cũng chính là liều thuốc hữu hiệu để chữa lành mọi vết thương… thế nên cứ để những thứ đã qua trôi qua thế thôi lại là cách tốt nhất có thể…

Cuộc sống sẽ cuốn chúng ta theo những ngả chẳng bao giờ định trước được. Kiếp trước phải ngoảnh mặt bao nhiêu lần kiếp này mới được đi qua mặt nhau… Thế mà tại sao lại không biết trân trọng những gì mình có, những con người trong cuộc sống của mình… Nếu để vụt mất liệu có thể tìm lại? Như những người đã bước qua nhau đấy, có mấy người có thể quay đầu tìm lại được nhau?

Còn lại bao quý mến, yêu thương, hờn giận, trách cứ, thù hận, tiếc nuối, hờ hững… đừng cứ khăng khăng mà giữ lấy quá chặt trong lòng… Dù vẫn cứ luyến tiếc những tươi đẹp của quá khứ, vẫn cứ hối hận những ầm lỡ đã từng, vẫn cứ hoang hoải những mất mát đau thương… thì cũng nên học  chấp nhận tất cả, trân trọng hiện tại và vun đắp tương lai...

Cho đến ngày hôm nay, đều là định mệnh cùng với quyết định của bản thân… dù thật nhiều chênh vênh nhưng rồi cứ tin là sẽ ổn cả… Chúc cho nhau thật hạnh phúc, luôn được an yên và sống thật tốt!
P/S: Tặng những người đã, đang, sẽ và vẫn đến với cuộc sống của nhau... Dù sao đi nữa cũng là nhờ có duyên... mà đổi lại được một chữ duyên thôi đã thật không phải dễ chút nào... Tất cả đều cần nói Xin lỗi! & Cảm ơn! & Trân trọng!

  • Thì thầm được gửi từ bạn đọc có bút danh Hoa Thủy Tinh

Thì thầm số 418  được thể hiện qua giọng đọc Chitxinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio



(...)

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top