Phát thanh xúc cảm của bạn !

HĐBA 7: Sau 8 năm chung sống, tôi chỉ là kẻ thế thân

2015-01-27 09:27

Tác giả: Giọng đọc: Nhím Xù

Hộp đen bí ẩn: Trong cuộc sống, chắc hẳn ai cũng giữ cho riêng mình những bí mật không thể nói cùng ai. Những bí mật dù nhỏ bé hay to lớn vẫn là những bí mật không thể bày tỏ, không thể chia sẻ, là khoảng không gian con người ta tự cho mình sống với một phần bản ngã trong con người mình.

Câu chuyện của tôi:

Tôi và chồng vừa kỷ niệm 8 năm ngày cưới. 8 năm với bao thăng trầm, ngọt bùi và cả những lúc cơm không lành canh không ngọt nhưng là 8 năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi bởi tôi yêu anh, và tôi nghĩ chồng tôi cũng yêu thương tôi nhiều như thế. Dù có những lúc bất đồng trong cuộc sống chung, nhưng nhờ yêu thương và nhường nhịn lẫn nhau mà cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn cứ thế mà êm đẹp. Tất cả mọi chuyện khủng khiếp tôi sắp kể ra sau đây bắt đầu từ chủ nhật tuần trước, đó là một ngày nắng đẹp và mẹ con tôi quyết định tự thưởng cho mình 1 chuyến đi chơi ở vùng ngoại ô, chồng tôi không tham gia bởi anh đã đi công tác từ trước đấy 3 hôm. Đáng lẽ ra đó sẽ là buổi đi chơi thú vị với mẹ con tôi nếu như tôi không vô tình nhìn thấy một bóng dáng quen quen đang ngồi trên một chiếc xe máy phía trước. Các con tôi vẫn mải mê chơi đùa trong xe ô tô mà tôi cầm lái nên không chú ý đến biểu hiện khác lạ của tôi, vì ngờ ngợ và vì một phần linh tính tôi vô thức lái xe theo bóng chiếc xe máy đó. Càng nhìn tôi lại càng thấy quen thuộc, chiếc áo kia, đôi vai kia, mái tóc kia chắc chắn là anh- người chồng mà tôi nhất mực yêu thương tôn trọng.




Điều trớ trêu mà tôi đang phải định thần lại để giải đáp đó là tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh lại đang ngồi ôm chặt một người đàn ông khác trên chiếc xe máy đó, cằm anh tỳ hẳn vào bả vai của người đàn ông kia, khuôn mặt nhìn nghiêng luôn hiện hữu nụ cười, và tôi biết nụ cười đó chỉ xuất hiện khi anh đang rất vui, rất hạnh phúc. Một cơn rùng mình váng vất khiến tôi không đủ sức lái xe tiếp và buộc phải dừng lại ven đường. Tôi run rẩy gục đầu vào vô lăng mặc cho bóng anh càng ngày càng xa dần và mất hẳn tại một ngã rẽ.

Tâm trí tôi trôi trên mây từ giây phút ấy, cả một ngày dài tôi không thể tập trung vào việc gì, đến cuộc vui chơi với các con tôi cũng không thể tiếp tục. Hàng ngàn câu hỏi hiện ra, rồi tôi lại gạt đi bởi sao mà nực cười thế, tất cả có lẽ chỉ là tôi nhìn lầm, mà kể cả có không nhìn lầm thì việc anh đi với người đàn ông lạ đó cũng chưa hẳn đã xấu cơ mà? Tôi đã tự hỏi rồi tự trả lời, tự an ủi tâm trí đang rối loạn của mình. Nhưng rồi bằng linh cảm của một người đàn bà, tôi cảm thấy mọi chuyện không thể đơn giản như thế. Tối hôm ấy anh về, anh đã mặc chiếc áo khác, như mọi khi anh ôm hôn các con, ôm tôi và nói nhớ mấy mẹ con nhiều lắm. Tôi vội xua đi những điều mình biết để anh không nghi ngờ gì. Trong bữa cơm các con có kể chuyện với anh về chuyến đi chơi của mấy mẹ con, khi nghe đến tên của nơi chúng tôi đến chơi sáng nay, sắc mặt anh có chút thay đổi , dù rất nhỏ thôi nhưng tôi cũng nhìn thấy. Biểu hiện nhỏ nhặt đó của anh như mũi kim cắm sâu hơn vào tim tôi, tôi biết sáng nay mình đã không nhìn nhầm.



Kể từ hôm đó, tôi ầm thầm theo dõi mọi hành động của anh. Anh vẫn thế, vẫn ân cần với vợ, vẫn chăm lo cho các con, vẫn về đúng giờ và là một người chồng người cha mẫu mực. Có đôi lúc tôi muốn gạt xóa những hình ảnh kia trong ký ức để giữ gìn hạnh phúc mà gia đình tôi đang có, nhưng có lẽ suy nghĩ thì dễ nhưng để thực hiện được thì thật sự rất rất khó.

Tôi tra cứu trên mạng về những điều tôi nghi ngờ, và tiến hành kiểm tra lại mọi việc bắt đầu từ lúc chúng tôi quen nhau đến giờ. Anh có đôi chút lãnh đạm, đôi khi tỏ ra xa cách và cả trong chuyện vợ chồng cũng không say đắm nồng nàn bao giờ. Tôi đã tự an ủi mình rất nhiều lần là có lẽ đó là anh, là tính cách của anh và tôi buộc phải chấp nhận. Nhưng tôi vẫn muốn thử lại một lần nữa với anh – người đã cùng chung sống với tôi suốt 8 năm qua, xem anh thực sự là con người như thế nào. Tôi học những cách quyến rũ chồng, hâm nóng chuyện ấy và hàng tỷ cách thức để thổi lửa trong tình yêu, tôi đọc ngốn ngấu rồi thực hành vào một đêm mà chồng tôi không ngờ tới. Khi anh bước vào phòng, tôi đang mặc trên người một bộ đồ ngủ không thể nóng bỏng hơn – một loại quần áo mà chưa bao giờ tôi mặc, tôi cũng chăm chút cho mình vẻ quyến rũ nhất với mùi nước hoa ngọt ngào thoang thoảng, với nến, với hoa hồng và với ánh mắt nồng nàn nhất.

Chổng tôi khựng lại vẻ hoang mang hiện ra trong ánh mắt, trên gương mặt anh, tôi nhìn ra được tất cả những biểu hiện đó nhưng vẫn tiếp tục bằng cách tiến lại gần vòng tay ôm anh một cách dịu dàng. Anh vội vã gạt tay tôi ra và hỏi tôi hôm nay làm sao thế, tôi chỉ cười thật tươi và nói tôi muốn thay đổi chuyện ấy, muốn cùng anh làm cuộc sống hôn nhân của chúng tôi thật ngọt ngào hơn và tôi nhấn mạnh tôi làm điều đó bởi tôi yêu anh. Đáp lại những lời của tôi, anh càng hoang mang , hơi thở run rẩy và cái rung mình hiện hữu trên cơ thể căng cứng đầy đề phòng. Anh không hề rung động trước những gì tôi làm mà đổi lại là cảm giác sợ hãi, cảm giác rẻ rúng hiển hiện rõ rang và sâu thẳm là sự tổn thương . Đêm hôm đó đã trở thành đêm tệ hại nhất mà tôi đã trải qua trong suốt 8 năm qua. Anh nói xin lỗi và rồi lạnh lùng bước ra khỏi phòng mặc kệ cho những giọt nước mắt rơi đầy trên má tôi. Nỗi đau khổ khiến tôi không còn đủ sức mạnh và lý trí để làm bất cứ việc gì.


Suốt từ hôm ấy, anh chọn cho mình chỗ nghỉ chân trong phòng đọc sách, anh không về căn phòng chung của vợ chồng tôi cũng như luôn trốn tránh ánh mắt của tôi, cho đến một hôm lấy hết dũng khí tôi nhắn cho chồng một mẩu tin là tôi muốn nói chuyện , và dù mọi chuyện có tệ đến đâu thì tôi cũng phải biết, vì tôi không thể sống trong tình cảnh này mãi được. Tối hôm ấy, anh trở về nhà với mùi rượu trên người – anh chưa bao giờ đụng đến rượu bia hay bất cứ chất kích thích nào khác và những lời anh nói ra đã đập vỡ cuộc hôn nhân của chúng tôi không thương tiếc. Anh nói anh không hề yêu tôi, không có bất cứ cảm xúc gì với tôi ngoài tình thương sau ngần ấy năm chung sống, anh nói anh đã yêu một người khác từ rất lâu rất lâu trước khi lấy tôi và bây giờ cũng vẫn yêu người ấy, đó không phải là một người đàn bà mà chua chát hơn lại là một người đàn ông. Để che dấu tất cả mọi người, anh đã chọn lấy tôi như một vật thế thân che chắn cho bí mật trong anh. Anh còn nói nhiều lắm, anh nói anh có tôi, anh nói anh đáng chết vì đã đẩy tôi vào cảnh này nhưng anh cũng nói đã cố gắng hết sức mình để tôi và các con được đủ đầy, để chuộc lại những lỗi lầm dấu kín bấy lâu nay. Từng lời, từng lời của anh khiến tôi sụp đổ, tôi yêu anh ngần ấy năm, bên anh ngần ấy năm, sinh cho anh 2 đứa con ngoan ngoãn lanh lợi thế mà tôi lại không biết gì về anh? Rồi tôi giờ sẽ sống sao? Các con tôi sẽ sống sao đây khi biết sự thật về bố chúng nó? Rồi những người thân quen nữa ? Họ sẽ nghĩ sao về chuyện này chứ?



Đau đớn vật vã khiến tôi không thể thốt nên một lời nào ngoài nhìn anh đăm đăm, nhìn con người mà tôi đã yêu đã tôn trọng suốt ngần ấy năm, nhìn sâu vào trong anh và tự sâu trong tôi , tôi hiểu mình vẫn yêu anh, trớ trêu thay sau sự thật kinh hoàng này tôi vẫn yêu anh. Tôi cảm thấy thật ra anh cũng khốn khổ không kém gì tôi, nhưng tôi đang phân vân trước con đường mù mịt của tương lai. Tôi còn trẻ, tôi mới 35 tuổi, tôi còn cần một người đàn ông bên mình biết bao nhưng sự thật mà anh nói ra đây sẽ khiến viễn cảnh hạnh phúc của tôi không thể nào thực hiện nổi. Nỗi tuyệt vọng khiến tôi không thiết làm gì trong suốt thời gian qua, 2 tuần trôi qua dài đằng đẵng, tôi vật vờ như một cái xác không hồn. Tôi sẽ phát điên lên mất nếu như không thể giải thoát chính bản thân mình khỏi chuyện này. Xin hãy cho tôi lời khuyên…

  • Hộp đen bí ẩn được thực hiện bởi Nhím Xù và nhóm sản xuất Dalink Studio
  • Chương trình được phát trực tuyến vào sáng thứ 3 hàng tuần
  • Chủ đề tuần sau:  Bệnh "cầm nhầm" đáng thương hay đáng ghét?
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top