Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thèm Yêu (Thì thầm 416)

2015-01-21 11:44

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím - Sau bao nhiêu đó trải nghiệm, tôi biết tôi không phải mình cần người yêu mình, mà tôi cần yêu ai đó, yêu ai đó để có hi vọng, để phấn đấu. Tôi thèm cảm giác đó lắm... Cảm giác YÊU!

***



Ở đất Cần Thơ này thì làm gì có mùa đông phải không. Tôi nhiều lần đã nói với mình như thế để tôi thôi không cần phải lo như những người khác, đông về rồi kiếm gấu cho ấm đi này kia nọ... Thật ra dù không cần nói vậy tôi cũng đã không còn tha thiết gì với chuyện yêu đương mà người ta vẫn thường hay ca tụng... Nhìn người người run trong cơn lạnh của gió cuối năm mà tôi thèm, tôi thèm thấy mình lạnh và run như thế để khi trùm mền hay vơ được cái áo khoác tôi sẽ cảm nhận được hơi ấm và thỏa mãn với cái cảm giác được sưởi ấm ấy. Nhưng bây giờ tôi như kẻ miễn dịch với lạnh, thực sự do sinh lí thay đổi hay tâm lí thay đổi tôi cũng chả rõ, chỉ biết là tôi giờ đây chẳng cần áo lạnh, chẳng cần mền vẫn tỉnh bơ giữa cái thời tiết se sắt này.

Tôi đi dạy về, con đường vẫn vậy, nhưng mọi thứ khác lắm. Trời mưa, mưa tạt vào mặt lạnh ngắt, lần đầu tiên trong những tháng ngày được gọi là mùa đông này tôi thấy lạnh. Tay tôi run, răng cắn môi muốn bật máu. Chẳng áo mưa, chẳng áo khoác, mưa cứ thế tạt từng hạt lạnh ngắn vào mặt vào người tôi. Con đường cứ vậy mà dài hơn, có khi là thăm thẳm. Sau bao nhiêu ngày tôi nghĩ rằng mình đã khỏe, nghĩ rằng mình đã ổn thì chỉ một cơn mưa thôi, bao nhiêu thứ lại ùa về.... và trong đó chiếm hữu toàn bộ đầu óc tôi chắc là hai từ trống rỗng. Nghĩ cũng lạ nhỉ, tràn về nhiều thứ nhưng tất cả đáp lại tôi chỉ là trống rỗng. Một cái hộp không, một cái phòng trống... mọi thứ quay cuồng và tôi chợt nhận ra... tôi thèm cảm giác yêu 1 người biết bao nhiêu. Dẫu là ngày trước yêu đơn phương, hay lúc tôi vẫn còn 1 mối quan hệ để gìn giữ, thì giữa những lúc đau buồn tôi vẫn còn cái để níu kéo và hi vọng.

Lúc vẫn còn cảm giác yêu, vẫn còn có những cảm xúc dù đơn phương có lẽ sẽ giúp tôi vượt qua nhiều thứ. Bây giờ, mọi thứ hết rồi. Cảm giác như con sên không có vỏ, như con tàu đi giữa biển mà chẳng có la bàn.Tôi nhìn người hạnh phúc, tôi không hề thèm.... tôi chỉ thèm mình yêu ai đó, yêu thật nhiều, cảm thấy ngất ngây với nụ cười của người ta, cảm thấy ấm áp dù người ta chỉ vô tình nói vu vơ với mình. Những xúc cảm đó dù chẳng nhiều nhưng cũng đủ để tôi vui, tôi có cái để hi vọng để hướng tới.



Sau bao nhiêu đó trải nghiệm, tôi biết tôi không phải mình cần người yêu mình, mà tôi cần yêu ai đó, yêu ai đó để có hi vọng, để phấn đấu. Tôi thèm cảm giác đó lắm... Cảm giác YÊU!

Trước kia tôi từng nghe người ta nói thèm yêu, tôi cứ nghĩ họ thèm được quan tâm được chăm sóc, được người ta yêu thương và đối xử như 1 nàng công chúa, nhưng giờ tôi đã hiểu, cảm giác thèm yêu là cảm giác thèm trái tim mình được khỏa đầy trở lại, sống trở lại, yêu trở lại.

Mưa đông à, tôi thèm lắm, thèm lắm cảm giác có ai đó để yêu.

  • Thì thầm được gửi từ vib1203413@

Thì thầm số 416  được thể hiện qua giọng đọc Chitxinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio



(...)



Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top