Phát thanh xúc cảm của bạn !

HĐBA 6: Bí mật của tình yêu

2015-01-06 16:55

Tác giả: Giọng đọc: Nhím Xù

Hộp đen bí ẩn_ Tình yêu trong mỗi trái tim chúng ta luôn là nơi trong lành nhất, tinh khiết nhất và cũng là nơi ấm áp nhất mỗi khi chúng ta gặp những chuyện không hay trong cuộc sống. Có thể nói đó là chỗ dựa tinh thần của mỗi một trái tim, mỗi một cuộc đời. Và theo tôi, nếu nói Tình yêu là điều quan trọng nhất trong cuộc sống cũng không sai. Nhưng để thể hiện tình yêu thương với một ai đó đôi khi rất khó bởi đâu dễ diễn tả bằng lời những yêu thương ? Nhưng Nhím xù cũng biết rằng, mỗi một trái tim biết yêu thương sẽ luôn đem đến những điều kỳ diệu và những hạnh phúc ý nghĩa. Những niềm hạnh phúc ấy khiến con người sống thiện lương hơn, yêu cuộc đời hơn và cũng khiến cuộc đời này đẹp hơn rất nhiều. Ngày hôm nay chuyên mục HĐBA xin gửi tới các bạn thính giả thân mến một câu chuyện đầy ý nghĩa và ngọt ngào của tinh yêu. Câu chuyện này được gửi tới từ bạn đọc Minh Vũ.

Câu chuyện của tôi:

Đã qua bao mùa đông qua nhưng tôi vẫn nhớ như in ngày đông ý nghĩa ấy, nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi, thay đổi cả con người, cách nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống – đó là mùa đông năm tôi 19 tuổi. 19 tuổi, cái tuổi chưa đủ chín chắn, chưa đủ trưởng thành nhưng cũng không còn non nớt với cuộc sống, tôi tự cho mình những phút giây bồng bột quên đi chính mình, thuốc lá, tụ tập đàn đúm, rượu chè, đi “bão” đêm, thậm chí là đua xe, đánh lộn.

Bỏ qua mọi lời khuyên của ba và những giọt nước mắt của mẹ, tôi lao mình vào những cuộc vui bởi suy nghĩ tuổi trẻ mà, phải dám nghĩ dám sống chứ, tất nhiên đó là cách nghĩ nhưng hành động thì lại luôn quá đà khiến mọi chuyện dần dần trượt ra khỏi ranh giới đúng – sai.



Tôi còn nhớ như in cái đêm hôm đó, nhân dịp ngày lễ tết dương lịch – một ngày lễ đối với giới “trẻ trâu” chúng tôi hồi ấy là một ngày để ăn chơi trác táng, là dịp để thể hiện cái tôi, cái ngông và cả những cái mà chúng tôi coi là “anh hùng” trong thời điểm ấy. Sau cuộc vui túy lúy với đám chiến hữu đầu xanh đầu đỏ, chúng tôi như thường lệ quyết định làm một vòng đua xe trên con đường vành đai của thành phố. Từng tốp từng tốp cưỡi xe máy rú ga ầm ỹ, lao vun vút trên đường. Tôi là một trong những kẻ táo bạo và cứng tay lái nhất trong hội nên lại càng muốn thể hiện, mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu như hôm ấy tôi không gây ra tai nạn. Vâng, tôi đã gây ra một vụ tai nạn và cả tôi lẫn người bị tôi va phải đều phải đưa ngay vào bệnh viện cấp cứu. Ba mẹ tôi tức tốc vào bệnh viện, mẹ tôi với khuôn mặt ràn rụa nước mắt đang run rẩy, ba tôi với ánh mắt lo lắng nhìn vào khiến tôi chợt thấy mình thật là một đứa con không ra gì. Trước khi lịm đi , tôi còn kịp nhìn người bị tôi gây tai nạn, đó là một cô gái có mái tóc dài mặc chiếc váy màu vàng nhạt xinh xắn, cô ấy đang nằm trên giường ngay cạnh tôi. Xung quanh chúng tôi lúc ấy là những bong blose trắng lướt qua lướt lại với mùi thuốc sát trùng đặc quánh trong không khí. Cơn đau ở chân khiến tôi lúc tỉnh lúc ngất lịm đi, nhưng cũng chính vì nó mà tôi đã nghe được câu chuyện ấy, câu chuyện khiến tôi thay đổi.

- Anh ơi, làm sao cứu con bây giờ , anh ơi? – Tiếng mẹ tôi nức nở kèm theo tiếng khóc run rẩy.

- Em đừng lo, bác sĩ sẽ cứu được 2 đứa trẻ thôi.

- Nhưng họ vừa bảo là phải truyền máu, mà chúng ta thì…. Chúng ta không thể truyền máu cho thằng Vũ được, nhóm máu của nó không giống chúng ta.

- Em yên tâm, anh đã gọi điện đến người bạn làm ở bệnh viện này rồi, họ sẽ có kho lưu trữ máu trong trường hợp này mà.

Tai tôi lùng bùng, những điều bố mẹ nói sau đó tôi gần như không còn nghe rõ. Thứ duy nhất tôi nghĩ đến chính là : không cùng nhóm máu thế có nghĩa là sao? Rồi tôi lại gạt ngay đi ý nghĩ đó bởi tôi nhớ láng máng đến những điều tôi đã từng được biết về nhóm máu di truyền theo quy luật Mendel.



Thế nhưng những lời sau đó của mẹ khiến tôi chết lặng, bà nức nở:

- Anh ơi, em đau lòng quá, tại sao lại đau lòng thế này cơ chứ, dù thằng Vũ không phải là đứa con chúng ta rứt ruột sinh ra nhưng… em sẽ không sống nổi nếu con có mệnh hệ gì.

- Em đừng như thế, có rối lên cũng chẳng được gì, bác sĩ đã thăm khám rồi, chắc chắn con sẽ không sao đâu em à.

Tiếng ba tôi an ủi mẹ, và tôi nhận ra dù an ủi mẹ nhưng ba tôi vẫn không dấu được sự run rẩy mơ hồ trong giọng nói. Ầm ầm, trong đầu óc tôi lúc ấy chỉ còn những tiếng sấm đì đùng của bão tố. Tôi không phải là con của ba mẹ, vậy thì tôi là con ai? Tại sao ba mẹ lại nuôi tôi, tai sao tại sao? Hàng ngàn vạn câu hỏi tại sao ùa đến cuốn tôi vào vực xoáy mê man trong cơn đau truyền đến từ chân. Tôi lim đi trong nỗi lo sợ mất mát hiện hữu.

Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy ánh mắt mẹ trũng sâu sau đêm dài mất ngủ, nhưng đáy mắt mẹ ánh lên niềm hạnh phúc. Bàn tay mẹ nắm chặt lấy tay tôi, bàn tay với những đường gân xanh nhạt nhưng ấm áp đang phủ lên mu bàn tay cắm dây truyền của tôi. Ánh mắt ấy của mẹ, cái siết tay của mẹ khiến tôi chợt nhận ra rất nhiều điều, rằng dù tôi không phải con đẻ do mẹ rứt ruột sinh ra, nhưng tình yêu của mẹ dành cho tôi không vì thế mà ít hơn bất cứ người mẹ nào trên Thế gian này. Sống mũi cay xè, tôi mấp máy nói lời xin lỗi khi đôi môi nứt nẻ và chất giọng khản đặc của kẻ ốm đau. Mẹ không nói gì chỉ lặng lẽ pha cho tôi một ly sữa ấm, đôi bờ vai run lên và tôi hiểu mẹ đang khóc. Đã bao nhiêu lần tôi làm mẹ khóc nhưng lần này tôi đã thấm thía nỗi đau trong những giọt nước mắt mặn chát của mẹ. Khi tôi tỉnh lại lần thứ hai thì ba tôi cũng đang ở bên cạnh, ông không trách cứ gì tôi mà vỗ nhẹ vào vai tôi trầm ngâm. Sự im lặng ấy của ba cũng đã quá đủ cho một đứa con như tôi, nỗi ân hận dâng đầy trong tim biến thành những giọt nước mắt, lần đầu tiên tôi biết khóc vì ba mẹ.

Cô gái bị tôi gây tai nạn hôm ấy tên là Ngân, Linh Ngân một cô gái mới 17 tuổi. Vụ tai nạn khiến em phải nghỉ học mấy tháng, trong mấy tháng ấy tôi đã trở thành người bạn của em, cũng trở thành người chăm sóc em khi không có ai ở bên chúng tôi. Sự tình cờ của vụ tai nạn ấy khiến tôi thấm thía tình cảm gia đình, cũng cho tôi nhận ra sự kỳ diệu của duyên phận khi dần dần tôi cảm mến và yêu em lúc nào không biết. Tình cảm ấy cứ tự nhiên đến, tuy rằng tôi đã để lại ấn tượng không tốt trong mắt ba mẹ em nhưng vì yêu em, vì những điều tôi ngộ ra trong những tháng ngày kỳ diệu này, tôi đá quyết định thay đổi. Tôi tập trung vào việc học đã bỏ bê bao lâu nay, học lại từ đầu bài học yêu thương một ai đó, và luôn cố gắng ở bên ba mẹ bất cứ khi nào rảnh rỗi. Sự thay đổi của tôi khiên ánh mắt ba lấp lánh niềm vui, nụ cười tươi đã xuất hiện lại trên môi mẹ và cả em – cô gái kỳ diệu của duyên phận đã bắt đầu đáp lại tình cảm của tôi.



Và bây giờ sau hơn 10 năm, ngày mai tôi chính thức trở thành chú rể, và người tôi lấy làm vợ chính là cô gái bé nhỏ năm nào tôi gây ra tai nạn. Vết sẹo trên chân tôi, tôi không muốn xóa đi, bởi nó là dấu tích của tình yêu, của những điều kỳ diệu và của hạnh phúc bất ngờ đến với tôi – một kẻ suýt chút nữa đã buông bỏ cuộc đời của mình không hề hối tiếc. Sau 10 năm, tôi không hề nhắc lại bí mật mà tôi vô tình biết được từ ba mẹ, bởi tôi biết dù có điều gì xảy ra thì tình yêu của ba mẹ dành cho tôi vẫn không bao giờ thay đổi. Câu chuyện của tôi có lẽ sẽ chẳng có những điều giật gân gây sốc, nhưng điều mà tôi muốn nhắn nhủ với các bạn rằng: Với tình yêu trong mỗi chúng ta, chúng ta luôn có thể làm nên những điều không thể. Mến chúc các bạn một kỳ nghỉ lễ năm mới an lành và ấm áp bên những người thân yêu của mình.

Ngày 1/1/2015

Minh Vũ


  • Hộp đen bí ẩn được thực hiện bởi Nhím Xù và nhóm sản xuất Dalink Studio
  • Chương trình được phát trực tuyến vào sáng thứ 3 hàng tuần
  • Chủ đề tuần sau: Bệnh "cầm nhầm" đáng thương hay đáng ghét?
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

back to top