Mẹ đã trở về
2017-11-18 01:10
Tác giả:

Phía sau ngôi nhà thờ cổ kính tồn tại trăm năm là một nhà dòng nhỏ nhắn, cũng cũ kĩ không kém. Ở đây là nơi các Soeur dạy học cho những đứa trẻ trong làng. Mùa đông tuyết rơi, Souer và các em nhỏ lại trải ra những chiêc chăn lông cừu làm chỗ ấm để nghỉ ngơi. Những chiếc chăn lông cừu đã cũ kĩ nhưng vẫn được ướp chút oải hương còn sót lại của mùa xuân năm trước. Và khi mùa xuân đến đem theo chút ánh nắng ban mai đến, lũ trẻ lại cùng các Soeur đem phơi đống chăn lông cừu và dọn dẹp phòng học cho sáng sủa để đón một mùa xuân ấm áp. Ở nơi làng quê nghèo này chỉ sống bằng việc thu hoạch yến mạch và lúa mì, cha mẹ cũng chẳng thể cho các em một cuộc sống đầy đủ hơn. Buổi sáng những người nông dân ấy chở con đến nhà dòng trên những chiếc xe ngựa già nua, con trẻ chỉ kịp vẫy tay chào thì cha mẹ đã thúc ngựa ra đồng. Đồ ăn sáng chỉ là những cái bánh yến mạch cứng ngắc hoặc chút bánh mỳ vụn của bữa tối hôm trước. Và như hiểu được nỗi vất vả của cha mẹ nên những đứa trẻ ở đây đều rất ngoan, tự giác bước chân vào cổng và không cần các Soeur phải đưa tay đón.
Trong số những đưa trẻ ở đây có một cậu bé tên Jacob. Cậu khá nhỏ nhắn so với độ tuổi lên 9 của mình. Nhưng bù lại cậu có mái tóc vàng óng, dù chắc rằng chả bao giờ được trải chuốt thường xuyên như những cậu bé ở thành phố. Cậu cũng bình thường như bao đứa trẻ khác nếu như người ta không nói về mẹ cậu. Đó là một người đàn bà góa chồng, đã gần 50 tuổi, đôi mắt không còn được tinh anh nữa. Jacob chỉ biết rằng mình được sinh ra từ một đêm mẹ cậu bị người đàn ông đi săn đêm vào nhà cưỡng hiếp. Nhưng dường như Jacob hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác nên cậu không bao giờ tủi thân về xuất thân của mình. Jacob nghe người ta nói rằng, trước đây cậu có một người chị gái. Nhưng người chị gái này sau khi cậu sinh ra đã bỏ đi mất. Mẹ cậu khóc rất nhiều đến mức hỏng cả đôi mắt. Từ đó bà lầm lũi nuôi cậu trong căn nhà lụp xụp này bằng nghề đan len. Bà đan rất giỏi vì dù hỏng đôi mắt nhưng bà chỉ cần lần theo mũi kim vẫn có thể đan được những chiếc áo len đẹp. Dân trong vùng vẫn thích những chiếc áo len của bà đan.
Hằng ngày bà đưa Jacob đến trường bằng đôi bàn tay già nua và đôi chân khập khiễng. Jacob rất ngoan khi biết thương mẹ. Cậu dắt tay mẹ đi trên con đường đầy tuyết, lựa những chỗ bằng phẳng để mẹ đi vào. Khi cậu lớn hơn một chút, cậu bảo mẹ để mình tự đến trường nhưng nhiều lần người ta vẫn bắt gặp hai mẹ con dắt tay nhau đi. Và điều kì lạ là bao giờ Jacob đến trường cũng được Soeur tên là Ana dắt tay vào lớp cẩn thận. Mọi người thì nghĩ đó là vì cậu thiệt thòi hơn những đưa trẻ khác nên các Souer dành nhiều quan tâm hơn.
Một buổi chiều khi Jacob tan học về, cậu đi trên con đường quen thuộc để trở về nhà. Mùa đông nước Nga thật sự khắc nghiệt, tuyết rơi khắp nơi phủ kín tất cả mọi lối đi. Bàn chân của Jacob bỗng nhiên cứng ngắc, cậu ko thể đi tiếp, mà còn phải một đoạn đường nữa mới đến nhà. Cậu bị sụt xuống một hố nước do măng bỏng. Chân cậu tê cứng, cảm giác như bị đóng băng từng thớ thịt. Cánh tay cậu chới với đưa lên, cậu ko biết ai sẽ cứu cậu được lúc này. Cậu chỉ nghĩ đến hình ảnh mẹ đang đứng trước cửa chờ cậu về, bắt cậu vào ngồi ngay cạnh lò sưởi và xoa đôi bàn tay ấm áp cho cậu. Rồi cậu lịm đi nhưng đôi bàn tay cậu như được ai giữ lại….
Jacob mở mắt, hình ảnh ngôi nhà quen thuộc hiên ra trước mắt cậu. Cậu chầm chậm mở mắt và thấy mẹ đang ngồi bên cạnh Seour Ana. Cậu thấy đôi mắt mẹ đỏ lên và Soeur Ana thì ôm chầm lấy cậu:
“Chúa ơi, con đã trở về rồi Jacob”. Soeur khóc nức nở và hôn lên trán cậu, một nụ hôn ấm áp, đầy yêu thương. Jacob cảm thấy hơi kì lạ, đây là lần đầu tiên cậu được một người phụ nữ ngoài mẹ mình dành tình yêu thương như vậy. Jacob cảm thấy đói và muốn ăn một chút cháo. Souer Ana nhanh chóng mang đến và đút từng thìa cháo cho cậu. Jacob nhìn mẹ mình đang lúi húi trong bếp và trong lòng dấy lên một sự khó hiểu.
Những ngày sau đó, Jacob thấy Souer Ana thường xuyên qua nhà chăm sóc cho cậu khi thì giúp cậu học bài, khi thì đút cho cậu ăn và nắn bóp cho đôi chân của cậu theo lời bác sĩ. Mẹ cậu vẫn cần mẫn đan len và làm việc nhà, dường như cố tình để cậu và Soeur Ana cạnh nhau. Một buổi giữa trưa, Jacob tỉnh dậy cậu cảm thấy khát nước và cậu muốn tìm chút nước ở bếp.

“Kate à, mẹ nghĩ con nên để thằng bé biết sự thật. Rằng con chính là mẹ đẻ của thằng bé. Mẹ nghĩ nó rất vui khi được biết điều đó.” Cậu nghe thấy mẹ nói.
“Mẹ, con xin mẹ. Mẹ hãy giúp con chăm sóc Jacob. Con không xứng làm mẹ của thằng bé. Con đã quá ích kỉ, đã bỏ thằng bé lại. Jacob sẽ không tha thứ cho con đâu mẹ à.”
“Mẹ biết nhưng mẹ tin thằng bé sẽ hiểu được tình cảm của con. Con không có lỗi khi để thằng bé sinh ra. Người đáng trách là thằng đàn ông khốn nạn kia. Nhưng mọi chuyện đã qua rồi, con đã trở về. Con đã ở cùng thằng bé từ lúc nó bắt đầu đi học. Và cũng chính con đã cứu Jacob trong lần ngã trước. Nếu không có con Jacob đã gặp nạn rồi. Mẹ biết mỗi buổi chiều con đều đi sau thằng bé khi nó tan học mà. Để đến khi thằng bé về đến nhà con mới yên tâm. Mẹ chỉ đau lòng khi thấy con ở cạnh con trai của mình mà không thế gọi một tiếng con trai.”
Tai Jacob như ù đi. Cậu khuỵu xuống, đúng lúc này hia người phụ nữ mới biết đến sự xuất hiện của cậu bé. Ana chạy lại ôm lấy Jacob, không ngừng nức nở:
“Mẹ xin lỗi con trai yêu dấu của mẹ. Mẹ có tội với con.”
Jacob ôm chầm lấy mẹ. Cậu thấy cơ thể mình ấm áp, bà cậu cũng kịp chạy đến ôm 2 mẹ con.
“Chúa ơi, con xin cảm tạ Ngài”.
Cả ba con người cùng nấc lên những tiếng khóc của niềm hạnh phúc.
© Vũ Huyền Trang – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”







