Loạng choạng
2026-03-14 10:00
Tác giả:
Nguyễn Thị Mỹ Ngọc
blogradio.vn - Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng.
***
Trời nhập nhoạng tối, tôi nằm dài ra chiếc bàn đá kê trước cửa tiệm nhà mình, trước mặt là con hẻm nhỏ dẫn vào dãy nhà trọ sâu hun hút. Tôi lầm bầm, thầm mắng mấy anh điện lực cũng biết lựa ngày ghê, trời nóng chảy cả mỡ ra lại thích cắt điện. Nhà tôi có mỗi đèn sạc dùng được ba tiếng, vừa nãy đang chép bài thì bị ông già xách vào bếp luôn, mãi chẳng thấy ra. Trời tối thui nên tôi cũng lười học, lấy một quyển vở quạt cho mát, hai chân dưới bàn giậm lên giậm xuống cho muỗi nó bay bớt đi.
Giờ này chắc công nhân về hết rồi nên lũ trẻ trong xóm trọ không ào ra như vỡ chợ, tôi thấy cả người nhẹ nhõm hẳn đi. Thử tưởng tượng xem trời đã nóng thế này còn phải oằn mình canh lũ nhóc không cho chúng phá phách, coi có điên không chứ?
Tiếng thắng xe dừng trước cửa tiệm, tôi nhìn qua, thì ra là cái Diệp trọ chung xóm với tôi, học chung lớp với tôi nữa. Hôm nay buổi chiều lớp tôi chỉ có hai tiết, về sớm nhất khối mà Diệp vẫn chưa thay bộ đồng phục ra. Tôi đoán chắc em vừa mới từ chỗ bà cụ Hoa về, trên giỏ xe còn treo ba hộp cơm nữa. Diệp hỏi mua nửa bao thuốc lá, loại rẻ nhất, tôi gãi đầu, sáng nay mẹ có dặn ai tới mua thuốc lá chỉ bán nguyên bao để tránh bố tôi lên cơn thèm lục lọi mà hút. Nhưng tôi ngại nói trắng ra với Diệp, cái điệu bộ loay hoay của tôi chắc làm Diệp hiểu nhầm. Em móc trong túi quần ra tờ mười ngàn đồng đặt lên tủ, giục:
- Cậu mau mau để tôi còn về nhà.
- Ờ, Diệp chờ Minh chút nhé.
Thôi bỏ đi, cằn nhằn thì cằn nhằn, bố tôi có dạy đàn ông đừng nên chi li với phụ nữ, huống chi Diệp là cô bé tôi thầm mến hai năm qua. Biết rõ hoàn cảnh gia đình em, sao tôi nỡ để Diệp tay không về nhà đối mặt với ông bố nát rượu của em chứ?

Diệp đạp xe chạy nhanh vào con hẻm tối om đấy, trời sập tối nhanh thật, thoáng cái tôi đã chẳng thấy bóng lưng Diệp đâu nữa. Tôi cất tờ tiền vào trong tủ, sau đó chống cằm, thơ thẩn đứng đấy một chốc rồi cũng có điện. Mẹ tôi từ trong nhà gọi vọng ra, tôi dẹp mớ tập sách vào cái bàn tính tiền của mẹ rồi chạy ào vô bếp dọn cơm ra giúp bố. Bố tôi cứ gặng hỏi sao dạo này thấy tôi chép gì nhiều thế, tôi ngu gì dám khai thật với ông mớ giấy lộn đó là bài phạt môn hóa? Gì thì gì, bố tôi là kiểu phụ huynh không theo kịp bước chân của thời đại. Luôn tin rằng chỉ tay vào thằng con trời đánh này mà mắng "Mày nhìn con nhà người ta xem" thì tôi sẽ hóa thành thần đồng vậy.
- Hồi nãy hình như cái Diệp có ghé qua mua đồ phải không?
Tôi gật đầu, lùa hai miếng cơm nhanh vào trong miệng.
- Hôm trước mẹ dặn anh nhớ đòi mười ngàn tiền rượu của bố nó, anh có đòi không?
- Ơ mẹ kì, bố Diệp nợ thì đòi bố bạn ấy, sao mẹ bắt con đòi Diệp.
Mẹ tôi cách một cái bàn vươn tay đập lên vai tôi một phát.
- Anh nghĩ thằng bố nó có tiền để trả à? Không đòi nó thì đòi ai? Đòi anh à?
Tôi biết vì sao mẹ tôi để ý mấy đồng bạc lẻ đó, nhà tôi tuy mở tiệm tạp hóa, nhưng buôn bán cũng chỉ đủ ăn. Tiền tiết kiệm mấy năm trời đổ hết vào tiền thuốc men của bố tôi, năm nay tôi lên mười hai cũng chẳng dám nghĩ tới chuyện học đại học đây. Tôi im lặng ăn cơm, chịu thêm mấy lời càu nhàu của mẹ, bố tôi hình như cũng không vui vẻ gì. Bữa cơm này cả nhà chúng tôi như đeo hẳn mười kg đá trên cổ, sự nặng nề cục mịch hiện rõ trong đôi mắt mỗi người.
Rồi bỗng từ bên kia đường, chính xác là từ con hẻm tối mịt kia, tiếng mắng chửi, tiếng khóc, tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng vang lên. Xóm trọ đang im lìm như được bật công tắc, tai tôi như ù đi, có cái gì đó nhen nhóm trong lòng, miếng cơm mắc nghẹn lại nơi ngực. Gương mặt Diệp hiện lên trong đầu tôi cùng lúc với câu nói của mẹ.
- Đấy, bênh cho lắm vào, có ngày bị nó đánh chết cũng chẳng tội.
Tôi lững thững bước lên phòng, mở toang cửa sổ ra, ánh sáng trong phòng rọi xuống mấy chạc cây bên dưới, nhưng con hẻm bên kia đường cách căn phòng tôi xa quá. Ánh sáng chiếu không tới. Tôi lắng nghe, trận đánh đập kia vẫn chưa dừng lại. Chẳng biết Diệp có chạy đi không? Tôi nghĩ là không, vì mẹ Diệp còn ở đó, ngày nào mẹ Diệp chưa đi, Diệp vẫn sẽ ở lại.
Tôi chợt nhớ lúc nhà tôi từ Hà Nội chuyển xuống, dưới cái nắng cháy da cháy thịt nơi bến tàu đông nghịt người, Diệp rụt rè xòe mấy chục tờ vé số ra nhờ bố mẹ tôi mua giúp. Đó là lần đầu tiên tôi gặp Diệp, người em gầy nhom, hai cánh tay lộ ra ngoài chằng chịt vết sẹo mỏng. Em mời xong thì cúi đầu, cái lưng còng xuống như lưng của một cụ già. Chả biết lúc ấy đầu tôi chập mạch gì mà đem nửa gói chocolate chia cho cô bạn mới gặp.
Sau này tôi mới biết em trọ cùng xóm với tôi, lại còn học chung lớp nên đầu óc tôi cứ như đi trên mây vậy. Tôi vẫn nhớ như in những vết sẹo hằn trên cánh tay ấy, trên lớp Diệp luôn mặc áo tay dài, trời nóng nực cách mấy cũng không kéo xuống. Chỉ khi dạo quanh công viên hay ga tàu, em mới chịu lôi mớ sẹo ấy ra đổi lấy lòng trắc ẩn của những người xa lạ.
Lần đầu tôi thấy Diệp bị đánh là sau lễ tổng kết năm lớp mười, tôi cùng đám bạn đi về nhà lấy ít mì gói và bia đặng làm một trận liên hoan. Vì sống chung khu, tôi viện thêm lý do để chở Diệp về nhà. Trong lớp ai cũng biết tôi có ý với Diệp, có lẽ Diệp cũng biết chăng? Tôi không rõ trong đầu cô bé cứ nghĩ gì, định bụng làm liều trận này. Ai ngờ một cái tát của người đàn ông vũ phu ấy làm tôi nghiêng trời lệch đất.
Mẹ Diệp bị ông ta lôi ra giữa đường, tóc bị nắm chặt đến căng ra, liên tục van xin người chồng của mình trước những ánh mắt bàng hoàng của chúng tôi. Gã đàn ông khuôn mặt bặm trợn, gò má có vết sẹo thật dài, lúc giận lên cứ giật giật như con sâu to tướng. Gã nắm tóc vợ mình, ghì xuống mặt đường nóng hổi, vừa tát vừa đá, miệng liên tục chửi rủa, nước bọt cứ phun ra phèo phèo:
- Lũ khốn nạn, làm khổ ông bây, cho chúng mày chết.
Lần đầu tiên tôi thấy sợ, tới sức chống xe còn không nổi, lúc Diệp từ trên xe lao xuống chỗ mẹ mình tôi còn suýt ngã ra đường. Em lao đi nhanh lắm, cái dáng gầy gò giơ hai tay ra, che chở mẹ mình trong vòng tay bé nhỏ ấy. Vết sẹo em cố giấu chúng tôi lại bị gã đàn ông ấy lôi ra, tôi xin thề, đó có thể là cảnh tượng mà tôi ám ảnh cả đời. Tôi khi ấy không thể lôi Diệp chạy đi, hoặc ít nhất ngăn chặn hành vi man rợ ấy, tôi chỉ dám đứng đó, giống như chờ đợi...

Mọi chuyện sau đó tôi chỉ nghe kể lại, gã đàn ông ấy là người vùng ngoài, về đây thăm bà con thì quen mẹ Diệp. Hai người qua lại hai ba lần thì quyết định đến với nhau, Diệp là con của bà với chồng trước. Ban đầu gã đàn ông ấy cũng đối xử với vợ con tốt lắm, hoặc chăng gã chỉ vờ vịt để lừa người ta. Một năm sau hai vợ chồng đã có xích mích, rượu vào là gã cứ lôi vợ ra đánh, mẹ Diệp sợ con bị họa lây nên gởi con cho nhà ngoại, là chỗ bà cụ Hoa giờ Diệp hay ghé. Bà ngoại vốn không ưng thằng rể này, kêu mẹ Diệp ly hôn, nhưng mẹ Diệp không chịu, bảo đây là cái nợ, mình thoát nó, sau này cưới người khác có nước khổ hơn mà thôi.
Tôi chả hiểu nổi đầu óc mấy người phụ nữ này.
- Tôi còn không hiểu mẹ mình nữa mà - Diệp nói khi ngồi trên xe tôi ngắm nhìn hoa phượng đỏ rực.
Diệp lên lớp năm thì biết phản kháng, biết lôi mẹ mình ra khỏi nhà trước khi gã bợm rượu nổi cơn điên. Em chẳng khuyên mẹ một lời, cùng mẹ nhẫn nhịn và chịu đựng, mấy lần chính quyền đến hòa giải, em ngồi một góc trên chiếc bàn học của mình, mẹ bảo gì vâng nấy, chưa bao giờ có lời oán hận nào với cái gia đình này.
Sau ngày hôm đó, tôi chẳng dám bày tỏ lòng mình với Diệp, thích thì vẫn thích, nhưng lòng tôi rất sợ. Mỗi lần nhìn cái hẻm ngập đầy bóng tối ấy, gương mặt Diệp lập tức nhòe đi trong mắt tôi. Tôi và Diệp cứ đứng ngay đầu sợi dây căng chặt ra ấy, nếu tôi bước một bước, tôi rất sợ mình sẽ giống gã đàn ông khốn nạn kia. Nên tôi vẫn đợi, đợi một ngày Diệp chịu khao khát ánh sáng nơi chân trời xa xa, đợi ngày Diệp sợ hãi với bóng tối của chính mình, đợi ngày em nhận ra, mình không nên sống cuộc đời như vậy.
Máy radio cũ của bác hàng xóm kêu rè rè hai tiếng, giọng hát khàn khàn của cô ca sĩ vang lên giữa đêm tĩnh mịch. Tôi lắng nghe một chút, tiếng ồn ào bên kia con hẻm rút đi như thủy triều. Bộn bề nơi tôi dẹp yên vào một góc, có cơn gió nhẹ thổi qua làm lá cây dưới đường xào xạc, tiếng kim đồng hồ vang lên tích tắc, rạng đông lóe lên nơi chân trời phía xa.
Diệp đạp xe ra khỏi con hẻm, lần đầu tiên tôi thấy gò má xanh xao nhợt nhạt của cô bé tôi thầm mến ánh lên màu nắng hồng.
Và vết sẹo trên cánh tay em như mờ dần theo bước chân, sau lưng em, con hẻm tối tăm ấy lóe lên ngàn vạn tia sáng mỏng phản chiếu từ những chiếc mái tôn cũ kĩ.
© Nguyễn Thị Mỹ Ngọc - blogradio.vn
Xem thêm: Thế Giới Hơn 7 Tỷ Người Sao Ta Vẫn Thấy Cô Đơn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)
Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.






