Con muốn mẹ luôn được yêu thương
2017-11-02 01:44
Tác giả:

Chẳng phải vì bây giờ con đã là sinh viên, sống xa gia đình, sống xa mẹ mà con bắt đầu “vẽ chuyện”, lại nhạy cảm nhớ nhà hay mới đủ chín chắn để “biết thương mẹ, biết nghĩ cho mẹ”. Con nhớ mẹ hay trách con là con gái mà khô khan, vì chả bao giờ con tâm sự với mẹ, chả bao giờ con sà vào lòng mẹ mà khóc lóc kể chuyển hôm nay con bị bạn trêu, từ bé con đã là đứa con gái khô khan như thế.
Từ bé, khi mới được mấy tháng, còn bế ngửa, bà ngoại mất để lại mẹ còn chưa quen mùi sữa mẹ, một mình ông ngoại nuôi bốn người con ăn học. Mẹ là út và cũng là người thiệt thòi nhất. Đến tận bây giờ, các bác vẫn kể rằng mẹ tủi thân vì mẹ mất sớm, mẹ không được nhìn thấy mặt bà, được bà yêu thương, được nghe tiếng bà kể chuyện, tất cả những gì mẹ có là bức thư bà để lại và tấm ảnh vẽ đen trắng trên bàn thờ. Nhìn mẹ giống bà quá. mắt sáng, sống mũi cao, ánh mắt quyết tâm mà nghiêm nghị.
Lớn lên, mẹ quen bố và cùng lập gia đình. Nghe mẹ kể thì mối tình của bố mẹ thật nhạt nhẽo, mẹ đùa rằng nếu không lấy bố mẹ gọi bố là chú rồi vì nhìn bố già trước tuổi. Nhưng rồi cũng là duyên số, mẹ bảo thế.
Ai cũng bảo mẹ kém may mắn với chồng con. Mẹ khó đẻ, phải đi chạy chữa, đi chùa cầu mãi mới sinh ra con nên cả nhà coi con như báu vật, đặt tên nghĩa vàng ngọc. Bốn năm sau, mẹ sinh ra em. Mấy năm sinh con nuôi con, rồi cả xây nhà và dựng nghiệp làm ăn kiếm sống một tay mẹ làm nên. Mẹ cứ thui thủi một mình bươn chải, dồn hết tiền của vào việc học tập của hai đứa. Một tay mẹ, kiếm tiền nuôi hai đứa con ăn học đã khó khăn, mẹ còn cố gắng không để chúng con thua kém bạn bè. Chúng con được ăn ngon mặc đẹp, trong lớp các bạn có gì mới đẹp là mẹ mua cho bọn con giống hệt. Mẹ không muốn bọn con tủi thân như mẹ hồi bé, nhà khó khăn ông ngoại không đủ tiền chăm lo cho cả bốn người con, mẹ phải mặc quần áo ông đi học, bị đứng góc lớp vì không nộp tiền học...
Cuộc sống cứ vậy trôi, mẹ trở thành trụ cột gia đình tự lúc nào luôn. Nhưng rồi cuộc sống không chỉ có vất vả về kinh tế, ba mẹ không hợp nhau, cứ về nhà đến bữa cơm là nặng nhẹ. Con còn nhớ lúc học tiểu học, con chỉ mong đi học cả ngày đừng bao giờ về nhà, con sợ về thấy bố mẹ cãi nhau. Hôm nào con cũng mong cho qua ngày nhanh, cuộc sống của con bé cấp 1 hạnh phúc vui sướng nhất là hôm đấy gia đình có bữa con yên bình, cả nhà cùng xem phim, cười đùa.

Nhưng rồi, không thể chịu được nữa, mẹ quyết định ra đi. Đúng lúc ấy, con lên cơn sốt virus nặng, mẹ gác hết mọi chuyện chăm cho con khỏi bệnh, dần dần lại quên đi, cuộc sống lại về như cũ. Và cũng chính quyết định này khiến cho bố như được giác ngộ, bố bắt đầu thay đổi, bố đi làm và quan tâm đến chúng con. Lần đầu tiên bố tặng quà sinh nhật con là chiếc ví túi đựng bút, nhưng bố mua nhầm bóp tiền người lớn. Nhưng như vậy đã quá đáng yêu rồi. Lần đầu tiên bố đưa con tiền về đưa mẹ mua quần áo, sách vở cho chúng con.
Nhưng rồi, ông trời như muốn gây bão tố giữa mùa xuân, năm con lên lớp sáu, bố đột ngột ra đi để lại cho con là ước mơ gia đình hàn gắn còn dang dở... Con chỉ nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên qua đường dây điện thoại. Mấy tối liền mẹ cứ trằn trọc, khó ngủ, con cũng không dám hỏi mẹ. Mẹ khóc còn nhiều hơn cả hai chị em. Con biết mẹ không còn yêu bố nhưng mẹ thương bố...
Những lúc con nhắc về bố, mẹ cũng chỉ lặng im nghe. Thực sự đối với con, cuộc sống lúc đấy rất khó khăn. Con rơi vào tuyệt vọng và mất mát mà vô tình quên rằng, điều con cần làm bây giờ là cất quá khứ vào ngăn tủ của cảm xúc, đến bên mẹ sẻ chia, nắm đôi tay đã sạm đen chai sần của mẹ, nhìn vào đôi mắt hằn vết chân chim ấy, để rồi thấu hiểu, để mà thương mẹ,... Thế mà con ngu ngốc dại khờ, con vô tâm coi như việc mẹ đi làm kiếm tiền nuôi chúng con ăn học là việc đương nhiên, con không để ý mẹ vất vả ra sao, mẹ trăn trở thế nào để kiếm từng đồng nuôi chúng con ăn học...
Con khó chịu khi mẹ than thở dạo này kiếm tiền khó quá. Còn khó chịu khi con đòi mẹ mua hết thứ này đến thứ khác mà mẹ không cho rồi vờ quên. Còn khó chịu khi mẹ suốt ngày nhắc nhở phải học hành chăm chỉ. Còn khó chịu khi mẹ để ý con từng việc nhỏ nhất. Còn khó chịu khi mẹ cứ nhắc đi nhắc lại một việc mặc áo ấm vào, đi tất vào, học bài chưa,...

Và đến giờ đây, con hiểu rằng thật may mắn cho con khi cuộc sống bộ bề vất vả lo toan, trăm công nghìn việc mà mẹ vẫn nhớ đến đôi tất con đi trong khi mẹ không nhớ chăm sóc cho bản thân. Con thương mẹ...
Những lúc con cãi mẹ, mẹ trách con không coi trọng mẹ. Lúc ấy con chỉ nghĩ mẹ làm quá lên. Nhưng đến giờ con hiểu rằng, một bà mẹ dành cả cuộc đời cho con mình, tài sản duy nhất, thứ quan trọng đáng giá và là ý nghĩa sống của mẹ là chúng con. Mẹ chỉ có chúng con, dành cả cuộc đời vì chúng con mà chúng con lại vô tâm với mẹ.
Con sợ nhất những lần con hư mẹ mắng con không được, mẹ tức mà rơi nước mắt mếu máo. Con sợ lắm, thà mẹ đánh con rồi mẹ quên đi, con đau nhưng lòng yên tâm hơn. Con thương mẹ...
Vừa rồi mẹ gọi điện dặn con mặc áo ấm, con thì vẫn chưa hỏi thăm mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu con không viết ra những lời này thì đến bao giờ con dám nói đây mẹ ơi con thương mẹ...
Vì vậy mà giờ đây ước mơ lớn nhất của con là có thể yêu thương mẹ thật bình yên mẹ nhé...
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







